Claudio Ranieri – Không đơn thuần chỉ là pizza và hot dog

bởi Tùng Trần ·

Bài viết được dịch từ bài Claudio Ranieri – more than just pizza” của tác giả Erik Niva. Bản dịch tiếng Anh tại reddit

*****

Claudio Ranieri đã biến Leicester City ở mùa giải năm nay thành một đội bóng ở tốp đầu – bằng pizza, hot dog và champagne.

HLV Ranieri đưa ra chỉ đạo cho Riyad Mahrez trong một trận đấu tại giải Ngoại hạng. (Ảnh: Getty Images)

HLV Ranieri đưa ra chỉ đạo cho Riyad Mahrez trong một trận đấu tại giải Ngoại hạng. (Ảnh: Getty Images)

Bạn luôn có thể cố gắng hơn một chút, chính xác hơn một chút, tập trung hơn một chút – nhưng đôi khi thành công lại đến nhờ việc biết dừng đúng lúc. Ngoài sân cỏ kia có không ít huấn luyện viên năng động sắc bén hơn Claudio Ranieri, nhưng tính đến thời điểm hiện tại, ít người đạt được hiệu quả trong huấn luyện như vị chiến lược gia người Italy.

Sau khi Jamie Vardy ghi bàn ở trận thứ mười liên tiếp và cân bằng kỉ lục ghi bàn của Ruud van Nistelrooy tại Premier League, các đồng đội của anh yêu cầu Vardy có một bài phát biểu trong phòng thay đồ. Vardy chấp thuận, nhưng anh không dài dòng văn tự hay nói bay bướm hoa lá cành, mà chỉ nói đơn giản rằng: “Chúc mừng tất cả mọi người. Tôi không thể đạt được thành tích này nếu không có sự giúp đỡ của mọi người, và giờ HLV trưởng nói rằng ông ấy sẽ mang vài két bia lên xe buýt và lên máy bay, nên là…” Vardy gật đầu một cách thỏa mãn giữa tiếng reo hò của các đồng đội, còn ở phía xa, Ranieri nở một nụ cười tinh quái. Vừa mới đây thôi ông đứng và xoa vai cho Vardy, còn từ đầu mùa giải đến giờ, ông đã tưởng thưởng cho các cầu thủ bằng pizza, hotdog và cả rượu champagne.

Kì tích của Jamie Vardy đến cũng nhờ một phần không nhỏ của Claudio Ranieri. (Ảnh: Ian MacNicol/Getty images)

Kì tích của Jamie Vardy đến cũng nhờ một phần không nhỏ của Claudio Ranieri. (Ảnh: Ian MacNicol/Getty images)

Ranieri không phải là mẫu người mà nhìn đâu cũng thấy kẻ thủ và những mối nguy hiểm. Trong khi các HLV khác ở Premier League đã cấm các cầu thủ ăn tương cà chua và tống hết mọi loại kẹo khỏi xe buýt của đội, Ranieri là mẫu HLV dễ tính, lâu lâu ông thích dừng tất cả mọi thứ, bật nắp một chai bia và thư giãn. Xét cho cùng thì đây cũng chỉ là bóng đá, và trong bóng đá thì phải biết tận hưởng bản thân.

Thi thoảng bạn giành chiến thắng và thi thoảng bạn nhận thất bại, nhưng bất chấp những điều này thì bạn vẫn cần phải có một cuộc sống lành mạnh về cả thể chất lẫn tinh thần. Claudio Ranieri chẳng mấy quan tâm đến việc có bao nhiêu phần trăm mỡ trong cơ thể có thể quyết định một trận đấu hay một mùa giải hay không. Nhưng ông biết rằng một vài phần trăm tỉ lệ hạnh phúc có thể khiến mọi thứ diễn ra theo ý muốn.

Jose Mourinho có không ít “kẻ thủ” trong những năm dẫn dắt các đội bóng ở châu Âu, song việc “Người đặc biệt” cực kì ghét Claudio Ranieri lại là một câu chuyện khác. Và đây là lý do của sự thù ghét này:

Ở trận chung kết Coppa Italia năm 2010, Inter Milan của Mourinho đánh bại AS Roma của Ranieri với tỉ số 1-0, và sau khi trận đấu kết thúc, nhà cầm quân người Bồ Đào Nha cảm thấy cần phải đăng đàn châm biếm người đồng nghiệp. Nguyên nhân ư? Ranieri cho toàn đội Roma đi xem phim vào buổi tối trước khi trận đấu diễn ra.

Tôi xem sáu trận đấu của Roma để tìm kiếm điểm yếu của họ. Cho mỗi trận đấu, tôi dành ra ba giờ đồng hồ và làm việc với cơ số các phần mềm để chuẩn bị cho trận đấu. Nếu tôi bảo các cầu thủ của tôi đi xem phim trước trận đấu, họ chắc là sẽ cười đến vỡ bụng hoặc gọi bác sĩ để xem xem tôi có bị ốm hay không nữa.

– Jose Mourinho

Những lời chỉ trích từ năm này qua năm khác có thể thay đổi, nhưng nó luôn xoáy vào một điểm quan trọng nhất: Ranieri là một kẻ thua cuộc, ông là hiện thân của sự thất bại, ông không có đủ các yếu tố để trở thành một nhà vô địch.

Trong thế giới của Jose Mourinho, giành chiến thắng là điều tối quan trọng. Ông có thể trở thành một kẻ điên dại trong công cuộc chinh phục chiến thắng, và nhiều khi coi thường cách mà những người khác tiếp cận chiến thắng.

Tôi luôn đòi hỏi rất nhiều ở bản thân, tôi cần phải giành chiến thắng và đó cũng là lý do tôi có được rất nhiều danh hiệu trong sự nghiệp huấn luyện của mình. Cách suy nghĩ của Ranieri thì khác, cứ như thể là ông ấy không cần phải giành chiến thắng bao giờ ấy. Ông ấy gần 70 tuổi rồi và danh hiệu duy nhất Ranieri giành được là Super Cup và một chiếc cúp nhỏ khác. Và giờ thì ông ấy đã quá già để thay đổi cách suy nghĩ rồi.

– Jose Mourinho

Khi đó Claudio Ranieri 59 tuổi. Ông chẳng hề để ý tới những lời nói của Mourinho, và thường chỉ trả lời một cách đơn giản: “Tôi không cần phải giành chiến thắng để chắc chắn về bản thân tôi và những gì tôi làm.”

HLV Ranieri khi dẫn dắt AS Roma năm 2010 (Ảnh: Paolo Bruno/Getty Images)

HLV Ranieri khi dẫn dắt AS Roma năm 2010 (Ảnh: Paolo Bruno/Getty Images)

Jose Mourinho gọi Arsene Wenger là một “chuyên gia thất bại”, song những lời nói ấy cũng có thể được áp dụng với Ranieri. Bởi đó là những từ miêu tả chính xác Ranieri, một chuyên gia về sự thất bại theo nghĩa đúng nhất của nó. Ranieri đã theo nghiệp huấn luyện trong suốt ba thập kỉ, ông đã từng chạm tới những thành công song cũng đã phải nếm trải không ít thất bại. Ông không chỉ sống sót qua những thất bại đó. Ông trở lại nước Anh với những lý do, với sự tự tin và với một bầu nhiệt huyết, trong khi không ít người xung quanh ông mất đi thăng bằng và cả thể diện. Ranieri có thể nhìn ra thế giới bóng đá và đương đầu với hầu hết mọi thử thách – không có thứ gì mà ông chưa trải qua, không có thứ gì mà ông không thể xử lý.

Ngày đầu tiên trong khóa tập huấn dành cho HLV tại Italy, chúng tôi được dạy rằng làm huấn luyện viên cũng giống như nhảy dù vậy. Nhiều lúc dù không mở, và anh lao đầu xuống đất theo đúng nghĩa đen. Nhưng anh vẫn phải tiếp tục làm việc, và tìm cách để quay trở lại. 

– Claudio Ranieri

Nếu nhìn lại hành trình của Ranieri thì khó có thể tin được những gì mà ông phải trải qua. Nhiệm vụ lớn đầu tiên của ông là tìm người thay thế cho Diego Maradona ở Napoli (Ranieri trả lời bằng việc trình làng Gianfranco Zola). Sau đó ông phải tìm cách giúp Gabriel Batistuta đưa Fiorentina trở lại Serie A. Ông chuyển tới Valencia và phải bán Romario. Ông tới Atletico Madrid đúng vào lúc Jesus Gil bị cơ quan chức năng hỏi thăm và tài sản của đội bóng thì bị phong tỏa. Và ai có thể quên được nhiệm kì của ông ở Chelsea – khi mà Roman Abramovich lao tới từ nước Nga như một cơn cuồng phong cùng những đồng rúp và thay đổi hoàn toàn thế giới bóng đá của mọi người, trong đó có Ranieri. Lần này dù không mở, nhưng Ranieri vẫn buộc phải nhảy. Ông rơi xuống mặt đất trong một mùa giải và biết chắc chắn rằng mọi thứ sẽ kết thúc không tốt đẹp chút nào. Không ai nói gì nhưng tất cả đều biết chắc Roman Abramovich sẽ thay thế Claudio Ranieri bằng Jose Mourinho ở vị trí HLV trưởng.

Một số người nói với tôi từ trên khán đài rằng: ‘Ông sẽ bị sa thải vào mùa hè’. Tôi đáp lại: ‘Không, nó sẽ đến sớm hơn. Trát sa thải sẽ đến vào tháng Năm.’

– Claudio Ranieri

HLV Claudio Ranieri cảm ơn các cổ động viên sau trận đấu cuối cùng trên sân nhà ở mùa giải 2003/04. (Ảnh: Ben Radford/Getty Images)

HLV Claudio Ranieri cảm ơn các cổ động viên sau trận đấu cuối cùng trên sân nhà ở mùa giải 2003/04. (Ảnh: Ben Radford/Getty Images)

Khi các cầu thủ và trọng tài cảm ơn các cổ động viên sau trận đấu cuối cùng trên sân nhà của mùa giải, Claudio Ranieri đi vòng quanh sân vận động với một lá thư từ chức trong túi áo vest. Ông đã phải hứng chịu quá nhiều chỉ trích từ đám đông, nhưng ông quyết tâm không để điều này ảnh hưởng đến tâm lý của mình.

Hành trình của Ranieri vẫn tiếp tục sau đó, Từ Juventus, Roma và Inter Milan, cho tới những ngày tháng ngắn ngủi tại Valencia và Parma, và sau đó là quãng thời gian tại Monaco.

Tôi thích những xáo trộn mà cuộc đời chuẩn bị cho tôi. Những nhiệm vụ đặc biệt trong những tình huống đặc biệt. Bất kể tôi tới đội bóng nào, họ luôn luôn di chuyển không ngừng, và không bao giờ đứng yên tại một chỗ. Tôi không biết đó là sự trùng hợp hay là số phận – nhưng dù nó là gì đi chăng nữa, đấy là câu chuyện về cuộc đời của tôi. 

– Claudio Ranieri

HLV Nigel Pearson "dạy cho James McArthur một bài học" (Ảnh: Plumb Images/Leicester City FC)

HLV Nigel Pearson “dạy cho James McArthur một bài học” (Ảnh: Leicester City FC)

Leicester City được huấn luyện bởi Nigel Pearson ở mùa giải trước, một người đàn ông có cá tính mạnh và thường thích kể về lần mà ông đuổi một bầy chó hoang hung dữ khi đi nghỉ ở Transylvania. Ông bóp cổ một cầu thủ ngay trên sân bóng, ông gọi một nhà báo là “con đà điểu” và yêu cầu một cổ động viên “đi chết đi”. Khác biệt ở Leicester giữa bây giờ và khi đó, lớn cũng có mà nhỏ cũng có. Chiến thuật của đội bóng hầu như không thay đổi gì so với mùa giải trước – bộ tứ vệ được thi đấu cùng nhau thường xuyên hơn, đường chuyền của họ dài hơn một chút – nhưng không khí làm việc thì khác hẳn. Nigel Pearson là một người nghiêm khắc, hay cáu kỉnh và giữ khoảng cách với cầu thủ. Claudio Ranieri thì khác, ông luôn ấm áp và mở lòng với các học trò, đôi lúc đến mức hơi “ngơ ngơ”. Các cầu thủ có nhiều tự do hơn, không khí trong phòng thay đồ khác hẳn với không khí “trại lính” dưới thời Pearson.

Phòng thay đồ của các đội bóng lớn tại Premier League thường giống như một bộ phim với hàng tấn bi hài kịch, hoặc là một nhóm những cái trên trị giá hàng triệu bảng. Phòng thay đồ của Leicester thì hơi khác, nơi đó có một tập hợp các cầu thủ tài năng chơi bóng cùng nhau, chứ không phải một nhóm các ngôi sao mỗi người bay một hướng. Cách làm việc của Ranieri có kết quả khi bạn thấy kết quả. Trước một tập thể Hy Lạp rời rạc, cách làm việc và thái độ của Ranieri hoàn toàn phản tác dụng – ông phải ra đi sau một trận thua trên sân nhà trước đảo Faroe – nhưng với một tập thể gắn kết, chắm chỉ và đầy tham vọng tại Leicester, Ranieri đã làm đúng cách.

Tối thứ Sáu hả? Tại sao không gọi bia và pizza đến chứ? Phân tích băng hình trận đấu ư? Ngoài rạp đang chiếu bộ phim mới nhất trong loạt phim James Bond đấy. Toàn đội vẫn biết họ phải làm gì. Họ thích phong cách hiện tại, chơi bóng mà không phải lo nghĩ quá nhiều, và đi xa được tới đâu thì tới. Claudio Ranieri từng nói rằng ông sẽ được nhớ tới với tư cách là người bị sa thải vì về nhì. Trong hành trình dài của mình, ông đã giành được một số danh hiệp đấu cúp cũng như giúp một số đội bóng thăng hạng, nhưng khó có thể thấy được một danh hiệu danh giá nào trong số đó. Bảng thành tích của ông khiến Jose Mourinho cười khẩy, nhưng cuộc sống bóng đá của ông thì vẫn sẽ rất sung túc trong nhiều năm tới. Leicester nhiều khả năng sẽ không vô địch được Premier League, và cũng khó để họ có thể về nhì, nhưng lần này Ranieri chắc chắn sẽ không bị sa thải. Có rất nhiều cách khác nhau để trở thành một người chiến thắng.

*****

Đôi dòng về tác giả:

Ảnh: SportBladet

Tác giả Erik Niva (Ảnh: SportBladet)

Erik Niva, 37 tuổi, là một cây viết thể thao người Thụy Điển, hiện đang công tác tại tờ Sport Bladet. Niva bắt đầu viết về bóng đá cho tạp chí FourFourTwo và gia nhập tờ Sport Bladet hồi năm 2003. Kể từ năm 2010 Niva được phân công theo dõi các trận đấu tại Champions League và Premier League.

Niva từng ba năm liền (2010-2012) giành giải Cây viết thể thao xuất sắc nhất năm do các độc giả bình chọn. Năm 2011, anh giành giải Cây bút vàng của Hiệp hội báo chí quốc gia Thụy Điển.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Tùng Trần
57 bài viết
“Blue”
Phát bóng lên ^