[Những trận cầu kinh điển] Chung kết Champions League 2010: Inter Milan 2-0 Bayern Munich

bởi Nhật ·

***Bài viết được dịch từ spielverlagerung.com***

“Người Đặc biệt” đối đầu ông thầy cũ thời còn ở Barcelona tại sân khấu lớn nhất châu Âu. Inter Milan vừa giành một chiến thắng huyền thoại trước Barcelona của Pep Guardiola với tổng tỉ số 3-2 trong thế mất người. Còn Bayern của van Gaal vừa hạ Lyon với tỉ số 4-0 tại vòng bán kết và trước đó đã vượt qua Fiorentina cùng với Manchester United.

Đây là mùa giải đầu tiên trong tổng số hai mùa van Gaal dẫn dắt Bayern (tiếp quản từ tay Jurgen Klinsmann) và ông là người có công đặt nền móng cho phong cách chơi bóng kiểm soát cho các huấn luyện viên sau này (Jupp Heynckes và Pep Guardiola). Trong trận chung kết này, thế trận kiểm soát bóng và “định hướng vị trí” của Bayern đơn giản là không đủ tốt để chống lại hàng phòng ngự cũng như những pha phối hợp phản công nhanh của Inter.

Đội hình xuất phát của hai đội (nguồn: spielverlagerung.com)

Đội hình xuất phát của hai đội (nguồn: spielverlagerung.com)

Bayern thiếu linh hoạt trong tấn công

Khi nhìn vào cách Bayern triển khai tấn công, nhiều fan của Man United hiện nay chắc hẳn sẽ thấy rất quen. Đội bóng xứ Bavaria có một cấu trúc đội hình rõ ràng khi cầm bóng và họ không dịch chuyển khỏi khung cấu trúc đó mấy. Đội hình 4-2-3-1 của Bayern được thiết lập khi triển khai tấn công và gần như không có sự thay đổi trong cả trận. Cảnh tượng thường thấy nhất trong trận là Schweinsteiger và van Bommel thường đứng nguyên tại vị trí của mình ở giữa sân (Bastian thỉnh thoảng di chuyển cao hơn một chút, lên “half-space” trái) trong khi hai hậu vệ biên dâng cao và hai cầu thủ chạy cánh bám biên. Olic đóng vai trò trung phong cắm với nhiệm vụ thu hút hàng hậu vệ đối phương và dùng thể lực dồi dào không bao giờ cạn của mình để liên tục chạy ra hai cánh, nhằm giúp cho đội chiếm lĩnh không gian theo chiều dọc sân trước khi nhả lại bóng cho tuyến sau.

Muller chơi thấp hơn, chiếm giữ vị trí số 10 và thường di chuyển khá giống Olic: tạo một điểm tới cho các đồng đội ở hai cánh (chủ yếu khi đội phản công). Dù vậy, trong phần lớn thời gian của trận đấu, các cầu thủ ở nguyên vị trí và toàn đội tìm cánh luân chuyển bóng từ bên này sang bên kia thật nhanh để tạo tình huống đột phá.

Vấn đề lớn ở đây là Bayern hoàn toàn không có bất cứ sự linh động nào trong cấu trúc đội hình, không có tốc độ hay những bài phối hợp nhóm để xuyên phá đối phương. Họ tấn công theo hình chữ U – một thế trận nổi tiếng mà Guardiola luôn dặn dò học trờ là phải tránh. Mỗi khi tấn công, Bayern đều không thể xuyên phá hàng phòng ngự của Inter và khai thác khoảng trống, thay vào đó họ đều bị đẩy lui lại và đẩy vòng ra hai bên cánh.

Những khoảnh khắc sáng nhất của đội bóng xứ Bavaria đến từ những pha đột phá cá nhân của Arjen Robben: một là anh đi bóng qua một, hai cầu thủ đối phương, dẫn bóng vào vòng cấm, xuống sát đường biên dọc và căng xuống cho đồng đội băng lên, hai là dứt điểm vào góc xa khung thành (đôi khi là chuyền về hướng đó).

Cách bố trí đội hình cầm bóng trì trệ này làm cho các cầu thủ bị cô lập và cũng gây hại tới khả năng chống phản công của Bayern. Cự li giữa các tuyến không hợp lí cũng như việc không trấn giữ được các khoảng không gian ở giữa sân khiến họ không thể “gegenpressing” lại với Inter. Cũng vì đẩy hậu vệ biên lên cao và không chống lại được những đợt phản công của đối thủ, Bayern bị khoét vào hai cánh.

Chính vì không xuyên phá được hàng phòng ngự của Inter, Bayern thường xuyên mất bóng (nếu như không phải là do sút xa hay câu bóng dài) ở giữa sân và hệ quả là Inter phản công rất nguy hiểm. Milito là mũi nhọn rất nguy hiểm trong những tình huống như vậy vì anh có khả năng che chắn bóng cũng như phối hợp với các đồng đội rất tốt – và trên hết, những pha chạy chỗ của anh  rất mạnh mẽ, rất thông minh, hậu vệ Bayern khó lòng mà đối phó được.

Nhưng tất cả không quá tồi tệ…


Một điểm sáng trong cách tổ chức triển khai bóng của Bayern là khi Badstuber dâng lên và Schweinsteiger lùi về khu vực hành lang trong bên phần sân nhà. Cùng lúc đó, Altintop di chuyển vào hành lang trong (bên phần sân đối phương), làm rối loạn đội hình của Inter Milan (mặc dù khi khai thác sự rối loạn này thì Bayern lại…tự vấp chân mình).

Robben đôi lúc cũng bó vào trung lộ và Lahm đứng ở cánh, nhưng cuối cùng anh cũng bị cô lập khỏi đồng đội do cấu trúc đội hình xơ cứng dẫn tới việc Bayern không xâm nhập được – kết quả là những cú sút xa (anh đã ghi nhiều bàn từ những tình huống như vậy trong mùa giải Champions League năm đó).

Inter Milan trong giai đoạn phòng ngự và phản công

bitmap1

Bayern không thể khai thác khoảng trống mà Inter để lộ ra.

Một đặc điểm chung của các đội bóng do Jose Mourinho dẫn dắt là tuyến tiền vệ của họ không giữ được cấu trúc và khoảng cách tốt, từ Porto cho tới Real Madrid. Hiển nhiên là ông vẫn thành công, đặc biệt là trong giai đoạn đầu sự nghiệp huấn luyện, nhưng bản thân người viết cho rằng đây là một trong những điều gây rắc rối cho ông.

Trong giai đoạn nắm quyền lần thứ hai của ông ở Chelsea, sự chiếm lĩnh không gian không tốt của đội hình Chelsea là một trong những điểm yếu lớn nhất, và Chelsea mùa này (2015-16) thậm chí còn tệ hơn bình thường. Mourinho luôn gặp khó trước các đội có khả năng khai thác khoảng trống ở tuyến tiền vệ để đánh vào hàng phòng ngự (như Guardiola chẳng hạn).

Trong trận này tình hình cũng không mấy khác biệt. Khi Schweinsteiger lùi về hành lang trong sân nhà như đã viết ở trên, Zanetti sẽ dâng lên rất cao để bám theo anh. Bản thân điều này không tệ – trong nhiều đội, hệ thống chung vẫn được giữ vững. Nhưng thay vì bọc lót cho Zanetti, các đồng đội lại kèm sát các cầu thủ Bayern khác trên sân.

Hậu quả là đội hình Inter không có được cự li tốt và lộ ra những khoảng trống lớn khi cả đội cùng di chuyển về hướng bóng để hỗ trợ Zanetti và gây sức ép lên khu vực quanh trái bóng. Eto’o lùi về để bám theo Badstuber và Maicon theo Altintop vào tận hành lang trong. Mặc dù điểm yếu đã lộ ra, Bayern không thể khai thác được chúng do van Bommel và Muller (và cả đội) không di chuyển đa dạng nhiều, cấu trúc đội hình quá xơ cứng để thực sự đem lại kết quả.

Các cầu thủ Bayern chỉ đơn giản là đứng nguyên trong vị trí đã định sẵn và không phối hợp bằng những đường chuyền thẳng và đập nhả, đánh gót, hay “third man run”. Đáng lẽ ra đội bóng phải là một nhóm các cầu thủ kết nối với nhau, đọc vị lẫn nhau, di chuyển nhanh, phối hợp và thay đổi cấu trúc tấn công để làm cho đối phương phải đoán liên tục và không phòng ngự được – chứ không phải là một đội đứng nguyên một chỗ để chuyển bóng nhanh giữa hai bên cánh với nhau!

Inter chỉ cần dịch chuyển đội hình sang cánh để cô lập từng cá nhân đang cố gắng đi bóng mà thôi. Có một lần Bayern phối hợp có sáng tạo giữa ba cầu thủ là khi một đường bóng được chuyền thẳng lên cho Olic, anh đánh gót nhả bóng lại cho Altintop đang chạy ở vùng hành lang trong – Altintop chuyền cho Muller đang mở hết tốc lực (anh đã bắt đầu chạy trong khi bóng đang tới chỗ Olic) cho Muller thoát xuống đối mặt với Julio Cesar, nhưng cơ hội không được chuyển hóa. Khả năng phối hợp và xuyên phá đối phương chỉ tới khi Jupp Heynckes lên nắm quyền, và chúng ta đều biết ông đã làm được những gì trong mùa cuối của ông tại Bayern.

Nói về mặt trận tấn công của Inter, Sneijder là cầu thủ hiện diện nhiều nhất, tức là anh gần như lúc nào cũng cầm bóng hoặc tham gia phối hợp.  Anh thường xuyên lùi xuống, hoạt động ở hai hành lang trong để nhận bóng và lợi dụng khả năng chống lại áp lực rất tốt của mình để giữ bóng và giúp Inter luân chuyển bóng. Anh cũng thường xuyên dạt ra hai bên đường biên mỗi khi Milito không di chuyển như vậy để tạo ra một phương án cho các đồng đội trong khi Pandev dạt vào trong từ cánh trái.

Trong lượng thời gian ngắn ngủi mà Inter thực sự chủ động tấn công thay vì phản công, họ chủ yếu tấn công ở cánh phải. Sneijder di chuyển ra hành lang trong bên phải, Maicon hoặc là hướng ra hành lang phải hoặc bám biên tùy theo hướng của Eto’o (trong những phút đầu, Eto’o dạt ra phải, Maicon sẽ đi vào trong). Pandev dạt vào trung lộ và đứng ngay trước hàng phòng ngự đối phương cùng với Milito, trong khi Chivu di chuyển hơi cao lên một chút và cặp Cambiasso – Zanetti giữ nguyên vị trí (đôi khi Zanetti có băng lên phía trước khi Inter tổ chức tấn công bên cánh phải). Inter tổ chức đội hình tấn công khá ổn định và làm rất tốt khi gegenpressing (đặc biệt với sự hiện diện của Cambiasso và Zanetti ở giữa sân), buộc Bayern phải câu bóng dài lên.

Bayern áp sát đối phương với đội hình dạng 4-4-2 khi họ không có bóng và họ gặp nhiều khó khăn trong việc khống chế những pha phối hợp nhóm nhanh hay những đường chuyền dài của Inter. Trong bàn thắng đầu tiên, Cesar câu bóng dài lên cho Milito đang đứng trước hàng hậu vệ Bayern, anh nhả bóng lại cho Sneijder, chạy chỗ vào khoảng trống mình vừa tạo ra, nhận đường chuyền trả lại từ đồng đội và ghi bàn. Bàn thắng thứ hai tới khi Milito, Eto’o và Pandev đứng ở trên cao – Bayern dính đòn phản công, Sneijder chuyền cho Eto’o, Eto’o nhả cho Milito một đấu một với van Buyten ở hành lang trong bên trái, dẫn tới bàn thắng.

Kết luận

Đây là một trận đấu rất thú vị để đem ra phân tích vì nó cho thấy những vấn đề mà cả hai huấn luyện viên đang có vào lúc đó vẫn hiện diện cho tới bây giờ (và có lẽ lại còn rõ ràng hơn nữa). Với Van Gaal, đó là lối chơi cầm giữ bóng với đội hình xơ cứng, với Mourinho thì lại là cách tổ chức hàng tiền vệ lộn xộn. Inter Milan rõ ràng đã là đội chơi tốt hơn và giành chiến thắng một cách xứng đáng.

“Người Đặc biệt” giành được chức vô địch Champions League thứ hai (và có lẽ lại càng tin tưởng thêm vào phương pháp huấn luyện của mình – hẳn không phải là điều hay?) và rời Inter Milan để tới Real Madrid sau chiến tích ăn ba của mình – hẳn không phải là điều tệ chút nào!

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Nhật
72 bài viết
“Cây viết, admin của blog Myfootballramble và 4231.vn”
Phát bóng lên ^