Bờ cát trắng của Lucas Moura

bởi dendac ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Sau một cuộc tranh đua đầy kịch tích và quyết liệt để giành chữ kí của tài năng trẻ người Brazil – Lucas Moura – trong phiên trợ Đông đầu năm 2013, Paris Saint-Germain đã giành chiến thắng trước Manchester United. Hai khách sộp khét tiếng của thị trường chuyển nhượng châu Âu đã đẩy nhau vào một cuộc đấu giá căng thẳng. Dù bên nào hay ai là kẻ chiến thắng, thì người ta cũng không thể bỏ qua một điều, rằng cái tên Lucas Moura là ai mà hai đại gia phải vung tiền ghê thế?

Lucas Moura là ai?

Năm ấy, PSG mua Lucas về với giá 45 triệu euro. Một con số kinh khủng thay đổi cả lịch sử bóng đá Brazil lẫn lịch sử Ligue 1. Khi ấy, chưa từng có tài năng trẻ nào từ siêu thị cầu thủ xứ Samba lại có mức giá chuyển nhượng cao đến thế.

Cuộc chuyển nhượng bom tấn bất thình lình khiến nhiều người xem thích thú. Họ tò mò muốn xem rốt cục thì ở Brazil, cái anh Lucas này chơi hay đến mức nào.

Thực ra Lucas Moura đối với thế giới thì có thể là một cái tên xa lạ. Nhưng giới mộ điệu của giải bóng đá quốc nội Brazil thì chẳng lạ lẫm gì với tài rê dắt của anh chàng. Đây là cái tên có độ phủ sóng chỉ nóng thứ hai sau Neymar, người mà mùa Hè sau phá kỷ lục của Moura với hợp đồng tới Barcelona.

Lucas-Moura-Sao Paulo- CaughtOffside

Ảnh: CaughtOffside

Ở Sao Paulo, đội bóng cũ của anh trước khi sang châu Âu, ma thuật rê dắt là ngón nghề hái ra tiền của Lucas. Moura nổi lên như một hiện tượng. Anh chơi bóng dựa trên cơ sở là nền tảng tốc lực rất kinh hoàng mỗi lần dốc bóc lên ở hành lang cánh trái. Anh bùng nổ như một cơn lốc bằng khả năng giữ trụ và thăng bằng hoàn hảo.

Kiểu chơi của Lucas có một nét gì đấy rất khích lệ và truyền cảm hứng cho người xem. Anh không ngần ngại lao thẳng vào hàng tuyến phòng ngự dày đặc của đối thủ, sẵn sàng solo qua hàng loạt hậu vệ ngọt xớt như một cỗ máy. Trơn tru và mẫn tiệp, anh lầm lì cày bừa phần sân đối thủ. Cách anh độc diễn là kiểu xuyên phá chứ không phải là tìm khoảng trống.

Trên khán đài, các CĐV thường giăng lên một băng rôn có ghi chữ: “Lucas Moura – Hoàng tử thành Sau Paulo” để thể hiện sự phấn khích đối với số 7 con cưng. Ở tuổi 19, Moura sung mãn như một thứ mới ra lò, vung chân chạy theo trái bóng một cách si mê và vô tội như một kẻ trẻ tuổi hăng say cống hiến với trái tim hừng hực lửa yêu.

Những cú leo biên thần sầu cùng với những pha múa bóng ảo diệu như làn gió tây lồng lộng thổi cay mắt đối thủ như thể quên cả ngày mai ấy như một kiểu khích lệ tinh thần hoang dã ưa thử thách của khán giả xứ Samba, làm người ta nhớ đến tiền vệ hào hoa Jairzinho ngày xưa.

Gia đình tâm lý

Lucas Moura từ nhỏ đã được lớn lên trong một gia đình Công giáo yên ấm, hạnh phúc cùng bố mẹ và anh trai. Dưới sự bao bọc của bố Jorge và mẹ Fatia, Lucas là một đứa trẻ ngoan ngoãn và biết vâng lời.

Lucas sớm bộc lộ tài năng và niềm đam mê với trái bóng từ khi còn là một cậu bé 7 tuổi. Bố mẹ tôn trọng sở thích và tài năng của cậu và ủng hộ con hết lòng.

Ban đầu Lucas được gửi vào chơi trong học viện của cựu tuyển thủ Brazil Marcelinho Carioca, tiếp đến là học viện SERC Santa Maria ở Sao Caetano (nay đã giải thể). Ở đây, Lucas được phát hiện bởi các tuyển trạch viên của Club Athletic Juventus.

Sau 3 năm, cha mẹ Lucas chuyển cậu đến Corinthians để có điều kiện tập luyện, học tập tốt hơn và cũng là để tính trước cho tương lai của con vì Corinthians là một CLB danh giá có tiếng. Lúc này Lucas chỉ cao 1m53, nặng chưa đến 45kg. Cậu bé khá kén ăn và không chịu ăn đậu, một loại thức ăn phổ biến ở Brazil.

Lucas-Moura

Lucas Moura năm 10 tuổi

Ở Corinthians một thời gian, ông Jorge và bà Fatima nhận thấy sự vất vả trong cuộc sống hằng ngày của cậu con trai út. Cậu bé có một lịch sinh hoạt dày đặc đến khó thở. Buổi sáng học văn hoá. Chiều tập đá bóng rồi bắt nối 2 tuyến xe bus để về nhà. Một lịch sinh hoạt mà ở Việt Nam đến sinh viên còn phải khiếp. Tổng cộng quá trình đi lại mất 4 tiếng đồng hồ và Lucas dường như là chỉ kịp về nhà ăn rồi ngủ.

Lúc này Lucas quá gầy và đã có tiền sử bệnh suy dinh dưỡng. Thành tích học tập của Lucas dần sa sút. Vì thương con, bố mẹ Lucas quyết định chuyển nhà đến gần sân tập, yêu cầu CLB chu cấp bác sĩ thể hình riêng và tư vấn hỗ trợ các vấn đề dinh dưỡng. Cậu cũng chuyển trường đến gần CLB để cải thiện tình hình học văn hoá.

Sau 3 năm ở Corinthians, thấy Lucas không được đoái hoài và để ý, ông bà Jorge đã đồng ý cho Lucas gia nhập Sao Paulo. Ở đây, Lucas đã gặp được HLV đội trẻ Sergio Baresi, người đã dìu dắt và phát triển tài năng của Lucas trên những bước đi đầu tiên trong con đường đến với bóng đá chuyên nghiệp.

Lucas cùng Sao Paulo giành được hàng loạt các danh hiệu quốc nội lẫn châu lục rồi được có tên trong danh sách 11 cầu thủ xuất sắc nhất Brasil Serie A năm 2010. Sau đó anh được gọi thẳng vào đội tuyển quốc gia rồi chuyển đến chơi cho Paris Saint-Germain – một trong những CLB giàu có nhất châu Âu vào năm 2013. Sự nghiệp của Lucas Moura thăng tiến vù vù như diều gặp gió.

Nhưng đó chỉ là những ngày tháng tươi đẹp thời tiền châu Âu. Chuyến đi đến PSG đã biến những trải nghiệm tại quê nhà ở Sao Paulo chỉ còn là những ký ức tươi đẹp.

Paris không hoa lệ

Lucas Moura

Ảnh: Goal

Hoá ra cuộc sống ở Paris hoa lệ không đẹp đẽ và thơ mộng như anh tưởng. Ở PSG, người ta không cho anh ra sân thường xuyên như đã hứa hẹn. Moura phải làm quen với ghế dự bị và chơi xoay tua với Edinson Cavani.

Anh chơi không đến nỗi nào, nhưng sự khác biệt về mặt chiến thuật và tư duy bóng đá khiến Lucas không thể thích nghi nổi và đành lạc lõng giữa ánh sáng chói loà của tiền bạc và cả những sắc màu vui nhộn giữa dòng Paris hoa lệ.

Có những khác biệt nho nhỏ đôi khi lại là vực thẳm ngăn cách. Giữa Sao Paulo và PSG là một khoảng rộng mênh mông. Ở châu Âu, người ta không thích sự phô trương cầu kỳ như ở quê nhà Nam Mỹ; thay vào đó người ta xem trọng tính kỉ luật và gắn kết trong lối chơi. Mỗi cầu thủ đều phải là một mảnh ghép trong đội bóng, và cả tập thể làm nên sức mạnh.

Bất chấp mức giá chuyển nhượng đè chết người của anh, dường như sự công nhận đang ở quá xa tầm tay của Lucas rồi. Chuyến đi đầy hứa hẹn tới châu Âu như thể đã lấy đi của anh tất cả. Thời thế xoay vần quá nhanh. Mọi chuyện thay đổi 180 độ.

Sau hai năm phục vụ ở đây, Lucas vẫn bị đánh giá là chưa thích nghi. Báo chí Pháp liên tiếp chỉ trích anh kể từ khi mới gia nhập. Phải làm quen với sự chán chường trên băng ghế dự bị, anh mất luôn vị trí ở tuyển Brazil, mất luôn cơ hội được chơi World Cup trên sân nhà. Giấc mơ thời thơ ấu của Lucas bị bóp vụn. Sự thất vọng và cô đơn, nỗi nhớ quê nhà, gia đình và bạn vè như làm tăng thêm cái lạnh cắt da cắt thịt ở Paris. Ở đây, Lucas như một diễn vai đóng vai kẻ ngoài cuộc hoàn hảo trong một vở kịch đương đại.

Sau khi biết tin mình bị loại khỏi đội hình tham gia World Cup tại quê nhà, Lucas như lịm đi. Hôm ấy PSG đá trận cuối cùng và chính thức dành chức vô địch Pháp. Trận này Lucas ghi hai bàn. Anh đã không thể đứng dậy tham gia ăn mừng chiến thắng cùng đồng đội. Anh yên lặng ngồi bên ngoài sân sau tiếng còi chung cuộc, những giọt cay tràn ra nơi đáy mắt.

Lucas-Moura

Ảnh: 360nobs

World Cup sân nhà, đội tuyển quốc gia, giấc mơ tuổi thơ, những gì thân thuộc nhất với quá khứ tươi đẹp của anh đều đã lặng lẽ ra đi. Sau khi World Cup kết thúc, dường như không thể chấp nhận được sự thật. Lucas lao vào tập luyện điên cuồng.

Moura tự nhốt mình vào phòng tập như thể đang bị phạt. Hồi nhỏ anh cũng đã từng bị phạt như thế. Lucas lừa chú nhóc hàng xóm mua rẻ cái diều tự làm của mình rồi lấy số tiền đó định làm thêm nhiều cái diều nữa để đầu tư. Một sự ma lanh ngây ngô của trẻ con. Trước khi kịp thực hiện “âm mưu” kinh doanh đó, bố mẹ của Lucas đã phát hiện và phạt cho anh một trận. Lucas rất sợ và xin lỗi dối rít. Bố mẹ doạ sẽ không cho anh đi đá bóng. Ở tuổi đó, Lucas không sợ điều gì kinh khủng hơn thế. Giờ đây, Lucas sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để được quay trở lại đội tuyển quốc gia quê hương.

Trở lại

Lucas Moura 2014 PSG - Goal

Ảnh: Goal

Sau những cố gắng không biết mệt mỏi của mình. Cuối cùng nỗ lực của anh đã được ghi nhận. Đầu mùa bóng 2014-15, số 7 của Les Parisiens ghi được 7 bàn và góp công kiến tạo thêm 5 bàn nữa trong 29 trận ra sân ở Ligue 1, một con số khá ấn tượng. Cánh cổng đến với đội tuyển quốc gia ở Copa America 2015 lại rộng mở với Lucas.

Tuy nhiên, số phận hẳn phải là một kẻ thích đùa, tháng Một năm 2015, Lucas vấp phải một chấn thương dây chằng. Các bác sĩ nói anh cần phải phẫu thuật và nghỉ dưỡng thương trọn ba tháng. Lucas sẽ bị lỡ mất 3 trận giao hữu chuẩn bị trước thềm giải đấu, đồng nghĩa rằng cánh cửa đến Chile cùng đội tuyển của Lucas đã đóng sầm lại.

HLV Dunga sẽ không bao giờ chịu sử dụng một cầu thủ mà chưa qua những trận đấu kiểm nghiệm. Niềm vui ở tuyển quốc gia lại lùi xa ra Lucas thêm một bước. Nhưng ít ra, Dunga đã có ấn tượng với màn trình diễn trên CLB của Lucas. Điều này có nghĩa là cơ hội của Lucas về sau vẫn còn nguyên. Chấn thương của anh chỉ là một gián đoạn.

Năm tháng trôi qua, dường như Lucas đã biết được cách hoà nhập cùng với mặt thanh bình của Paris và tìm được nhịp sống đúng đắn cho riêng mình. Sự từng trải giúp con người ta nhận ra phẩm chất của sự yên lặng và có được nhịp sống đúng đắn hơn.

Moura ít khi để đời tư của mình lên báo chí. Anh sống khá trầm lặng và nhường sự nổi tiếng của mình cho những màn trình diễn trên sân bóng. Thỉnh thoảng mới xuất hiện trong quán bar và ăn mặc trang nhã tinh tế. Lucas gia nhập hội đạp xe của khu phố và đến nhà thơ đều đặn vào mỗi cuối tuần. Trên Instagram, người hâm mộ chú yếu thấy anh post lên những hình ảnh hạnh phúc bên gia đình, vợ con nếu không liên quan đến công việc.

Vĩ thanh

Lucas Moura - Newsapi

Ảnh: Newsapi

Ở đời, người ta thường nói rằng hạnh phúc cũng như bờ cát khi sớm hôm. Sau cơn thuỷ triều dâng ở đêm hôm trước, sóng rút về và cuốn theo những lớp cát. Sau nhiều lần kéo lên rút về, những gì lẫn cẫn vu vơ sẽ bị sóng cuốn đi. Chỉ có bờ cát mịn trắng ngần là ở lại. Những ai được đi trên mặt cát đấy là người hạnh phúc.

Lucas cũng vậy, sau những đợt sóng đánh lên kéo về của những ngày biển đời không lặng gió, nhiều thứ đến rồi lại đi, nhưng lối chơi và dấu ấn cá nhân thì nhất định anh vẫn giữ lại cho riêng mình.

Có nhiều người nói anh cần phải thay đổi. Có nhiều người nói anh nên chấp nhận thất bại ở trời âu để quay về quê nhà. Nhưng Lucas vẫn quyết định bỏ qua phù du giữ lại bờ cát cuối cùng cho riêng mình. Chỉ do là anh chưa gặp thời mà thôi.

Từ nhỏ, Lucas đã phải vượt qua không ít khó khăn trở ngại để đứng trên hàng ngàn tài năng khác và đứng vào trong hàng ngũ bóng đá chuyên nghiệp. Hàng trăm trận cho Sao Paulo và những lần ra sân đội tuyển là những hành trang mà anh đã tự trang bị từ khi còn rất trẻ. Chẳng lý gì chỉ vì ngồi dự bị mà anh cần phải thay đổi.

Kinh nghiệm rồi sẽ giúp cho anh tìm ra được cách thức để xuyên phá được hàng thủ chặt chẽ ở trời Âu. Có những thứ theo năm tháng sẽ nhạt phai đi nhưng phẩm chất con người nếu vẫn giữ được nguyên thì đó mới là cái đáng quý.

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
dendac
2 bài viết
“"It was the roar of the crowd that gave me heartache to sing."”
BÀI VIẾT CÙNG TÁC GIẢ
Phát bóng lên ^