Harry Arter: “Mỗi trận đấu là mỗi lần tôi ra sân vì Renee”

bởi Felix ·

*** Bài viết được dịch từ bài phỏng vấn của Stuart James được đăng trên Guardian  ***

Tiền vệ của Bournemouth, Harry Arter đã lần đầu tiên lên tiếng chia sẻ về cảm giác choáng váng anh và vợ chưa cưới Rachel đã gặp phải sau khi họ mất đi đứa con gái Ranee, cũng như việc Arter đã lấy con gái mình làm động lực cho những lần ra sân của anh trong màu áo The Cherries.

HarryArter1

Tiền vệ Harry Arter của Bournemouth trên khán đài sân Vitality (ảnh: James Marsh/BPI)

Đó là thời điểm chỉ vài phút trước khi trận đấu với Manchester United bắt đầu, các cầu thủ Bournemouth tiến lại gần nhau để họp đội. Luôn là một cá nhân vui vẻ sẵn sàng đưa ra những lời động viên cần thiết trước trận để thúc đẩy tinh thần các đồng đội, lần này Harry Arter có thể cảm nhận rõ những người đang khoác cùng bộ trang phục thi đấu với anh đang lo ngại liệu cầu thủ mang áo số 8 có thể tiếp tục nhiệm vụ của mình. Chỉ 2 ngày trước, con gái Renee của anh đã qua đời trong bụng mẹ.

Thực tế tôi vẫn thực hiện bài diễn thuyết của mình trước đội và nói khá trôi chảy. Tôi đã dùng những gì đã xảy ra để truyền cảm hứng cho các chàng trai: ‘Nghe đây, tôi đã trải nghiệm cảm giác một cuộc đời có thể ngắn đến mức nào. Những gì đã xảy ra với đứa bé của tôi cũng có thể xảy ra với ai đó trong đội, nên hãy đảm bảo các bạn sẽ ra sân và chơi hết mình ngày hôm nay vì những khoảnh khắc này trong bóng đá sẽ không tồn tại mãi mãi. Từ chuyện này, tôi đã có được bài học rằng cuộc sống có thể chấm dứt ở bất kỳ giây phút nào.

Màn trình diễn của Arter trên sân cũng truyền được cảm hứng giống như những gì anh đã nói. Bournemouth đã chơi rất tuyệt vời, giành chiến thắng 2-1, và tuyển thủ quốc gia Cộng hòa Ireland đã được bầu chọn là cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu trong một buổi tối tràn ngập cảm xúc. Nếu có một hình ảnh lưu lại trong tâm trí mọi người từ trận đấu trước United vào tháng 12 ấy, đó chỉ có thể là khoảnh khắc diễn ra 5 phút trước khi hết giờ khi Arter, nước mắt lưng tròng, chờ quay trở lại sân sau khi được bộ phận y tế chăm sóc, nhận được cái ôm động viên từ huấn luyện viên Eddie Howe của Bournemouth, giống như một người cha đang ôm đứa con trai của mình.

ArterHoweManUnited

Harry Arter và HLV trưởng của Bournemouth, Eddie Howe trong trận đấu với Manchester United (ảnh: Steve Bardens/Getty Images)

Nhìn lại ngày hôm ấy, Arter có lẽ cũng thắc mắc bằng cách nào anh có thể ra sân và thi đấu. Chỉ một tuần sau, cầu thủ 26 tuổi đã ở một trạng thái tinh thần tệ hơn rất nhiều. Anh “lạc lối”, rời khách sạn của đội vào nửa đêm. Đã có những giọt nước mắt rơi ở khắp mọi nơi, thực sự chúng ta không thể không cảm động khi nghe Arter trải lòng về cảm giác mất mát cực kỳ lớn lao của họ, khoảnh khắc vào đêm thứ 4 định mệnh đó khi Rachel, lúc ấy đã qua 39 tuần thai kỳ, biết rằng tim của Renee đã ngừng đập.

Arter mới chỉ ra lại xe hơi của anh để lấy túi đồ của Rachel và trở lại bệnh viện để thấy cảnh tượng người bạn đời của anh đang khóc nức nở trên giường. “Đó là đêm tệ nhất của cuộc đời tôi,” tiền vệ của Bournemouth cho biết. “Cho tới bây giờ tôi vẫn không biết bằng cách nào Rachel có thể đương đầu với chuyện đó cả về mặt thể chất lẫn tinh thần. Cô ấy đã ở đó cả đêm, biết rằng mình vẫn phải sinh ra đứa trẻ đã không còn sống. Đó là sự tôn trọng lớn nhất của tôi từng dành cho một người khi Rachel làm được điều đó. Việc phải làm điều đó, cách cô ấy đối mặt với nó thực sự khó tin và càng củng cố thêm tình yêu vô điều kiện của tôi dành cho cô ấy.”

7 tuần đã trôi qua, nhưng mọi chuyện như mới chỉ diễn ra ngày hôm qua. Nỗi đau của họ như càng bị xát muối thêm bởi nguyên do cái chết của Renee vẫn chưa được làm rõ. Arter và Rachel đã có những lo ngại về sự chăm sóc họ nhận được trong giai đoạn cuối thai kỳ nhưng sẽ không đưa ra kết luận nào cho tới khi họ nhận được kết quả khám nghiệm.

Đó quả thực là một khoảng thời gian khiến Arter bị khủng hoảng về mặt tinh thần. Một trong những điều quan trọng nhất Arter nhấn mạnh trong bài phỏng vấn này, điều mà anh yêu cầu được nói để có thể chia sẻ về những gì đã xảy ra và đồng thời công khai làm rõ về sự ra đi của con gái Renee, là sự xúc động của anh khi nhận được những tin nhắn chia buồn.

Tôi thực sự xúc động với sự động viên tôi đã nhận được từ những người tôi biết sẽ quan tâm nhưng không thực sự nghĩ họ sẽ thực hiện những cuộc gọi. Martin O’Neill đã gọi cho tôi, Roy Keane cũng ở đó và gửi cho tôi những lời chúc tốt đẹp nhất. Những đồng đội tại tuyển Ireland mà tôi không thực sự thân thiết cũng đều gửi tin nhắn cho tôi. Có rất nhiều người trên toàn thế giới đã gửi tin nhắn – tôi đã nhận được hơn 3000 tin nhắn trong ngày thứ Bảy, Chủ nhật và thứ Hai. Tôi thề rằng đã đọc từng tin nhắn và Rachel có lẽ cũng đã đọc hầu hết chúng.

Tại Bournemouth, nơi Arter được mọi người yêu mến, ban huấn luyện và các đồng đội đã cố gắng giúp đỡ anh bằng mọi cách họ có thể. Theo Arter, sự ủng hộ từ HLV trưởng Howe thực sự “không tưởng”. Richard Hughes, trưởng bộ phận tuyển trạch và là một trong những người bạn thân nhất của Arter, luôn có mặt khi anh cần. Các đồng đội cũng luôn thể hiện sự ủng hộ cả trong và ngoài sân cỏ.

RichardHughes

Richard Hughes, một cựu cầu thủ của Bournemouth và hiện là trưởng bộ phận tuyển trạch của đội, đã đóng vai trò không nhỏ trong việc giúp người bạn thân Harry Arter vượt qua khủng hoảng (Ảnh: bbc.co.uk)

Arter sẽ không bao giờ quên những khoảnh khắc như việc Simon Francis và Charlie Daniels, cùng bạn gái của Richard Hughes, đến tận nhà anh vào chiều thứ 5, trong khi Rachel vẫn đang hồi sức ở bệnh viện, để giúp gỡ bỏ và chuyển đi những đồ dùng y tế đã dùng để hỗ trợ Rachel trong thai kỳ, cũng là giúp Arter & Rachel có thể cảm thấy thoải mái hơn khi về nhà.

Chặng đường trở về nhà từ bệnh viện tối hôm đó, theo lời Arter, là một thảm họa.

Đó là một cảm giác tôi không thể diễn tả. Mọi thứ thực sự tồi tệ. Nước mắt liên tục chảy ra từ khóe mắt tôi. Những ngày sau đó – tôi cũng đã nói điều này với Rachel – thực sự cảm giác như vài năm. Đó là những ngày dài nhất tôi từng trải qua trong đời. Thật sự khó khăn khi nhìn thấy Rachel buồn bã. Mọi thứ tôi suy nghĩ trong đầu chỉ là: ‘Ước gì tôi có thể làm điều gì đó để giúp cô ấy không có những cảm giác như mình đang trải qua.’ Và đương nhiên, Rachel có lẽ đã có tâm trạng tệ hơn tôi gấp 10 lần.

Mặc cho việc Arter nói anh “không nhớ chút nào về cuộc trò chuyện”, tối thứ 5 ấy – với sự động viên của Rachel – Arter đã gọi điện cho Howe để nói rằng anh sẽ đến sân tập vào ngày hôm sau. Arter có mối quan hệ gần gũi với HLV trưởng của Bournemouth, người đã đưa anh về từ Woking với giá chỉ 4000 bảng vào năm 2010, và anh biết rằng đó sẽ là một khoảnh khắc tràn đầy cảm xúc cho cả hai khi anh gõ cửa phòng HLV trước buổi tập để nói về mọi chuyện, mặt đối mặt.

“Tôi đến gặp ông ấy ở phòng làm việc vào ngày thứ 6 trước khi các đồng đội đến sân tập,” Arter nói. “Tôi giải thích cho Howe chuyện gì đã xảy ra – không giống như cách tôi đang chia sẻ với anh hiện tại. Tôi đã rất buồn bã, tôi đã khóc, tôi không nhìn thẳng vào mắt ông ấy nhưng tôi biết Howe cũng rất buồn. Sau đó tôi nói: ‘Tôi sẽ tập ngày hôm nay và ra sân ngày mai nếu HLV muốn lựa chọn tôi. Tôi thực sự mong muốn được ra sân thi đấu.’”

Dù Arter khẳng định với Howe rằng anh đã sẵn sang về mặt tinh thần để thi đấu, giờ đây anh thừa nhận mình thực sự cảm thấy không ổn trước khi trận đấu diễn ra. Lúc đó, anh còn lo lắng liệu mình có thể bước chân qua phía bên kia bãi đậu xe và tiến vào phòng thay đồ, chưa nói tới việc bước ra sân thi đấu.

Rachel đã đưa tôi đến sân. Cô ấy muốn làm điều đó – chắc chắn cô ấy sẽ không dự khán trận đấu. Tôi còn nhớ tôi đang sắp bước xuống xe nhưng ngay lập tức quay trở lại ghế của mình. Tôi lại bật khóc. Tôi nghĩ mình còn không thể bước qua dòng người kia. Rachel sau đó cũng tỏ ra rất buồn nhưng vẫn nói: ‘Nào, anh có thể làm được, hãy mạnh mẽ lên.’ Tôi hít vài hơi thở sâu và còn nhớ cảm giác đi qua dòng CĐV đang tràn vào sân vận động. Tôi đang sắp tiến vào phòng thay đồ và chỉ vừa mới mở cửa ra tôi lại rơi nước mắt, nên tôi lùi lại, bước vào phòng vệ sinh để khóc.

Trong khoảng thời gian trước trận đấu tôi đã ở trong một trạng thái tâm lý mà bây giờ khi nhìn lại, tôi không hiểu bằng cách nào mình vẫn có thể thi đấu. Tuy vậy một khi đã khóc xong, tôi có một cảm giác tôi lại có thể là chính mình. Sau đó Howe sắp xếp Andy, người giáo sĩ, vào phòng thay đồ để có bài diễn thuyết thúc đẩy tinh thần ngay trước khi chúng tôi đổi trang phục để ra sân. Andy nói vài câu và tôi không thể nhìn vào ai khác, vì những dòng nước mắt lại chảy trên khuôn mặt tôi. Tôi tin rằng cũng có những người khác đã khóc. Đó thực sự là một bài diễn thuyết đầy xúc động từ Andy và nó làm tôi cảm giác mọi người đều ở đây, cùng chia sẻ với tôi.

Thông tin Arter và Rachel mất đi đứa con gái của họ không được công khai cho tới gần sát giờ thi đấu, khi Bournemouth thông báo các cầu thủ của họ sẽ đeo băng đen trên cánh tay. “Tôi nghĩ nếu tôi ra sân, tôi phải cho mọi người biết. Vì nếu họ thấy tôi gục xuống trên sân – và thực sự có sự lo lắng trong suy nghĩ tôi rằng điều đó có thể xảy ra – thông tin đó có thể giải thích mọi thứ, tốt hơn là việc tôi phải giải thích nó sau trận đấu.”

HarryArter2

Arter: “Những ngày sau đó thực sự cảm giác như vài năm. Đó là những ngày dài nhất tôi từng trải qua trong đời.” (Ảnh: James Marsh/BPI)

Thực tế, Arter đã ổn định được tâm lý khi trận đấu bắt đầu, hoàn toàn tập trung vào việc hoàn thành nhiệm vụ của mình trong chiến thắng của Bournemouth và giữ được sự điềm tĩnh cho tới khi một chiếc thẻ vàng vào cuối trận buộc Howe phải thay thế anh. “Tôi còn nhớ một khoảnh khắc khi mọi cảm xúc tuôn trào và tôi nghĩ rằng mình sắp khóc vì những gì trọng tài nói với tôi. Mọi thứ thật lạ lẫm, rõ ràng không phải vì những điều mà trọng tài đã nói, nhưng bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào dành cho tôi đều có thể khơi dậy tâm trạng đó.”

Sau khi nhận được một tràng pháo tay từ các đồng đội khi trở lại phòng thay đồ, Arter đồng ý đến nhận giải thưởng “Cầu thủ xuất sắc nhất trận” ở sảnh dành cho nhà tài trợ, một điều thực sự đáng nhớ nếu đặt vào tình huống ngày hôm đó. Buổi tối cùng ngày, anh nhắn tin cho Howe, người đã lên tiếng dành lời khen Arter vì sự chuyên nghiệp anh đã thể hiện. Trong tin nhắn ấy, Arter đã “cảm ơn HLV vì đã cho tôi cơ hội để ra sân vì vài HLV khác có lẽ đã không làm điều đó”.

HarryArterEddieHowehug

Harry Arter nhận được cái ôm từ HLV Eddie Howe sau khi được thay ra trong trận gặp Manchester United (ảnh: Tony O’Brien/Reuters)

Với những tin nhắn động viên từ bạn bè và gia đình để giúp họ cảm thấy thoải mái hơn, Arter và Rachel cùng nhau vượt qua những ngày tiếp theo. Tuy nhiên kể từ ngày thứ Tư tuần sau đó trở đi, khi họ có những khoảng thời gian ở nhà một mình, Arter chia sẻ rằng “nhận thức về những việc đã xảy ra” bắt đầu làm khó họ. “Tôi còn nhớ mình đã nghĩ rằng: ‘Mình không còn quan tâm một chút nào về chuyện ra sân thi đấu.’”

Đó quả thực là dòng suy nghĩ lạ cho một cầu thủ vô cùng tâm huyết với bóng đá và có lẽ không bất ngờ thay, dẫn tới những vấn đề trong những ngày sau đó. Bournemouth có chuyến làm khách của West Bromwich Albion vào ngày thứ Bảy, 19/12 và di chuyển đến một khách sạn ở Birmingham một ngày trước đó, nơi Arter bị đánh gục khi mọi thứ trở nên quá sức chịu đựng với anh.

Đó là thời điểm không lâu trước lễ Giáng sinh, tôi còn nhớ mình bước xuống bàn lễ tân và mọi người đều rất vui vẻ. Bất kỳ gia đình nào tôi quan sát thấy, bất kỳ đứa bé nào lọt vào tầm quan sát của tôi, đều khiến tôi suy nghĩ: ‘Ước gì đó là mình.’ Mọi thứ tiếp tục như vậy cho tới 12 giờ đêm, tôi ngồi trong phòng của mình, hoàn toàn lạc lối. Tôi phải bước ra khỏi khách sạn.

Richard Hughes có lẽ là một trong những người bạn tốt nhất của tôi, không chỉ trong bóng đá mà còn trong cuộc sống, và tôi gọi anh ấy, không nhận ra rằng anh đang ở trong khách sạn. Hughes ra ngoài và tôi chỉ biết ngồi khóc. Chúng tôi có một cuộc nói chuyện dài, giúp tôi cảm thấy ổn hơn. Tuy nhiên vào ngày thứ Bảy, khi chúng tôi đang di chuyển đến sân, tôi có cảm giác lạ mà tôi chưa từng có khi tôi chơi bóng trước đây. Đó chắc hẳn lại là khi nỗi đau làm chủ tâm trí tôi, đó là lúc nó một lần nữa khiến tôi đau đớn.

Bournemouth đã dành chiến thắng 2-1 ngày hôm đó nhưng với Arter, một người thường xuyên thể hiện sự năng nổ của mình trên sân – mẫu cầu thủ giúp đội bóng gắn kết và là niềm cảm hứng cho các đồng đội – có cảm giác trận đấu đang diễn ra mà không có sự có mặt của anh. “Tôi còn nhớ mình đã nói với Rachel và gia đình tôi cảm giác tôi đã trải qua trong trận đấu đó với West Brom. Họ đều nói rằng tôi không được phép có cảm giác đó, và đó là điều mà con gái bé nhỏ của tôi không muốn thấy – việc tôi không chơi tốt trên sân.”

Arter vô cùng biết ơn tình yêu và sự động viên của những người gần gũi với anh. Bố và mẹ anh, cùng với ba người anh em trai – Benji, Daniel và Paddy đều đã có mặt tại trận đấu với United và Arter hiểu họ sẽ buồn bã đến mức nào khi thấy anh để lộ cảm xúc của mình gần cuối trận đấu. Anh cũng nhấn mạnh việc Carly, chị gái mình, cùng Scott Parker, chồng Carly cũng như bố mẹ của Rachel, bà Fiona và ông Paul, đã giúp đỡ anh vượt qua một trải nghiệm kinh khủng.

Trong những tháng ngày vừa qua, Arter đã phải cho thấy sự dũng cảm phi thường của mình. “Tôi chưa bao giờ xem mình là một người mạnh mẽ,” Arter cho biết. “Bạn gái tôi có lẽ cũng sẽ nói như vậy về bản thân cô ấy. Tuy nhiên tôi không nghĩ có ai biết sức mạnh tinh thần của họ lớn đến mức nào cho tới khi những chuyện như thế này xảy ra.” Thật vậy, sức mạnh tinh thần đó đã giúp Arter có sự trở lại ấn tượng trong màu áo Bournemouth trong giai đoạn Giáng sinh và đầu năm mới, đặc biệt là bàn thắng này vào lưới West Ham:

Đám tang của Renee diễn ra vào ngày New Year’s Eve, một đám tang riêng tư với chỉ hai người đến dự – Arter và Rachel. Arter cho biết họ chọn ngày này bởi lý do rằng “chúng tôi cảm giác đó là điều đúng đắn để kết thúc năm 2015, hơn là việc đưa những chuyện đã xảy ra sang năm 2016”. Mặc dù Arter & Rachel biết họ sẽ luôn nghĩ tới Renee và đứa con gái bé bỏng sẽ luôn sống trong tim họ, cặp đôi trẻ biết rằng họ phải tiếp tục bước đi trên con đường đời. Với Arter, điều đó đồng nghĩa với việc anh sẽ tiếp tục chơi môn thể thao anh yêu thích, tiếp tục chặng đường đã đưa anh từ Conference South (giải hạng 6 Anh) lên đến Premier League, và bước lên thảm cỏ giải Ngoại hạng với động lực lớn hơn bao giờ hết.

Đặt tay lên trái tim mình, khi trận đấu với Man United bắt đầu, tôi hoàn toàn tập trung để có màn trình diễn tốt nhất. Trận đấu duy nhất mà tôi không cảm thấy ổn về mặt tâm lý là cuộc đối đầu với West Brom, nhưng đó thực sự là một hồi chuông cảnh tỉnh cho tôi. Tôi không được phép để những điều này hạn chế khả năng của mình.

Bây giờ, mỗi lần tôi ra sân, thực sự là vậy, tôi luôn thi đấu với Renee. Tôi nghĩ mình phải làm cho bé tự hào và chơi càng hay càng tốt trong khả năng cho phép để nếu Renee có quan sát tôi thi đấu, bé có thể cảm thấy hạnh phúc.

ArterCelebration

Hãy mạnh mẽ lên để làm con gái Renee tự hào, Arter! (ảnh: Mark Kerton/Action Plus/Corbis)

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Felix
20 bài viết
“Work hard in silence: let success make the noise. Dream big, believe you can.”
Phát bóng lên ^