Troy Deeney: “Mọi thứ diễn ra trong cuộc sống đều có nguyên do của nó”

bởi Felix ·

** Bài viết được lược dịch từ bài phỏng vấn của phóng viên Jason Burt – Telegraph **

Tiền đạo đội trưởng của Watford – Troy Deeney trong bài phỏng vấn với phóng viên Jason Burt của tờ Telegraph đã chia sẻ về một sự nghiệp đầy sóng gió, mặt “tối” trong tính cách của anh cũng như khát khao cháy bỏng để đưa bản thân lên những tầm cao mới.

TroyDeeney1

Troy Deeney – hình mẫu cầu thủ không ngừng hướng về phía trước và đặt cho mình những mục tiêu mới (Ảnh: Heathcliff O’Malley)

Thương hiệu Deeney

Mọi thứ tồn tại đều có nguyên do của nó: từ chiếc đồng hồ trên cổ tay Troy Deeney, những hình xăm phức tạp, đắt tiền tô điểm bàn tay, cánh tay và ngực của anh cho tới lý do tiền đao của Watford vẫn giữ lại một bức ảnh trong điện thoại về mức lương nhận được từ mùa giải cuối cùng tại Walsall . “Tôi không thường làm điều này trong các buổi phỏng vấn,” Deeney cho biết, trước khi mang chiếc điện thoại ra. “Troy Deeney, 425.50 bảng/tuần, 18.50 bảng tiền trợ cấp.”

Tiền không phải là tất cả với Deeney, nhưng nó đương nhiên là một yếu tố quan trọng trong cuộc sống của anh. Với cậu bé lớn lên cùng hình ảnh những kẻ đòi nợ chực chờ trước cửa nhà, bên cạnh người cha ra vào tù như cơm bữa cùng một người mẹ phải làm cùng lúc ba công việc để có tiền trang trải cuộc sống và đã bật khóc mùa hè năm ngoái khi con trai đưa bà đi du lịch ở Florida, tiền đã từng là một nỗi ám ảnh rất lớn với tiền đạo của Watford. Tuy vậy, người mẹ ấy biết khi Deeney nói bà sẽ không còn phải nhìn bất cứ thứ gì chỉ bằng ánh mắt thèm muốn nữa, bà có thể rơi những giọt nước mắt hạnh phúc.

Deeney không chỉ đơn giản chơi bóng để kiếm tiền, anh chơi bóng để nâng cao đời sống của chính bản thân và gia đình. Với cầu thủ của Watford, anh hiểu được những đồng lương ấy mang lại những gì và luôn không ngừng thúc đẩy bản thân cố gắng. “Tôi đã từng có một giới hạn trong suy nghĩ. Nếu tôi có thể đạt mức lương 10,000 bảng/tuần, tôi đã làm được và đã vượt qua mọi kỳ vọng. Nhưng không, tôi không thể chững lại. Khi tôi có 10,000 bảng, tôi phải nói ‘Mình cần có được 20,000 bảng’. Sau khi có được 20,000 bảng, tôi muốn tiếp tục tiến xa hơn thế. Đó là thử thách, là mục tiêu mà tôi cần đạt tới.”

Mọi người đều thấy tôi đeo chiếc đồng hồ này, nó thực sự là một cái đồng hồ đẹp. Nó là quà tặng của Gino Pozzo [chủ tịch Watford] cho tôi khi tôi phá vỡ kỷ lục [cầu thủ đầu tiên trong lịch sử CLB ghi được 20 bàn trong 3 mùa giải liên tiếp]. Tôi đeo nó mỗi ngày, không phải vì nó là hàng của Rolex, mà vì nó luôn nhắc nhở tôi rằng ‘Anh là một người phá vỡ kỷ lục’.

TroyDeeney2

Troy Deeney cùng vật bất ly thân của anh – chiếc đồng hồ Rolex, quà tặng của chủ tịch Gino Pozzo (ảnh: Ian Hodgson)

“Tôi luôn giữ trong suy nghĩ mình những động lực. Tôi muốn đưa ‘thương hiệu’ của mình – gia đình tôi, cái tên Deeney, và làm cho nó càng lớn mạnh càng tốt. Tôi không ngại gì phải nói ra điều đó. Tôi muốn thương hiệu Deeney trở nên nổi tiếng như thương hiệu David Beckham. Tôi không muốn là một người mẫu hay nghề nghiệp gì kiểu như vậy. Hãy nhìn vào khuôn mặt tôi, điều đó sẽ không xảy ra. Điều tôi muốn là gia đình tôi sẽ có một cái nhìn tốt đẹp hơn về cuộc sống của họ.

Tôi đã mua cho mẹ mình một căn nhà mới, một chiếc xe hơi mới, tôi có thể làm được điều đó. Tôi làm mọi thứ để chăm sóc cho bà trong khả năng của mình và bà không còn phải sống một cuộc sống khó khăn nữa. Đó là một trong những thứ bóng đá đã giúp tôi làm được. Tôi có thể cảm thấy gia đình tôi đang được chăm sóc tốt. Tôi muốn những đứa trẻ của tôi lớn lên và có cho chúng những lựa chọn. Tôi không muốn chúng bước vào bất kỳ công việc gì và nghĩ ‘Mình phải làm điều này để kiếm tiền’. Tôi muốn tạo ra những cơ hội, và đó là lý do tôi đang xây dựng một tổ chức từ thiện ở thời điểm hiện tại – ‘Quỹ Troy Deeney nhằm thay đổi những mảnh đời’ – và cái tên đã nói lên những gì nó sẽ làm được: tạo ra những cơ hội thay đổi cuộc đời.”

Bước ngoặt 

Thực sự thú vị khi cầu thủ mang áo số 9 của Watford nói về tên anh và “thương hiệu” Deeney, thương hiệu không phải để chỉ giá trị thương mại, mà là về ý nghĩa thực sự của nó  – giá trị của cái tên ấy, giá trị của một dòng họ. Deeney đã không lấy họ của bố mình khi lớn lên. Bố anh – không phải bố đẻ, người bỏ rơi anh ngay sau khi sinh – đã yêu cầu Deeney làm điều đó. Ông là Paul Anthony Burke, tên tuổi gắn liền với nhiều vấn đề tại Chelmsley Wood, ngoại ô Birmingham nơi gia đình họ từng ngu cư, và cũng gần với nơi Deeney đang sống ở thời điểm hiện tại. Bố nuôi của Deeney đã yêu cầu anh lấy họ của mẹ. “Quá khứ đầy màu sắc” của Deeney đã được nhắc tới nhiều trong những bài phỏng vấn của anh – “Tất cả những mặt xấu, những điều không hay về tôi đã được nhắc tới rất nhiều. Tôi đã từng có những bài phỏng vấn về nó,” Deeney chia sẻ, trong khi vẫn khẳng định rằng việc bị kết án tù “là điều tuyệt nhất từng xảy đến với tôi vì tôi đã từng là một thanh niên không ra gì.”

Cánh cửa nhà tù đóng lại trước mặt Deeney sau một cuộc ẩu đả dữ dội khi anh đã say mèm. Deeney lúc đó đang thuộc biên chế của Watford, được đưa về mức giá 500,000 bảng từ Walsall năm 2010. Vào tháng 2/2012, anh nhận được tin ông Paul bị ung thư thực quản và ngay trong tối ngày hôm đó anh uống rượu ở trung tâm thành phố Birmingham trước khi dính vào rắc rối. Quan tòa kết án 10 tháng tù cho Deeney và được giảm xuống còn 2 tháng sau khi anh cải tạo tốt. Bố nuôi Deeney ra đi mùa hè năm đó, chỉ một thời gian ngắn sau khi cầu thủ này bắt đầu thụ án.

TroyDeeney3

Deeney có một hình xăm bên cánh tay trái để tưởng nhớ người cha quá cố Paul Anthony Burke (ảnh: Birmingham Mail)

“Bạn có thể nghĩ ‘Đúng, mình sẽ tự cảm thấy tiếc nuối cho bản thân và cho rằng cả thế giới đang chống lại Deeney này’ hoặc ‘Ồ, mọi chuyện đã qua rồi. Mình sẽ không bao giờ làm gia đình và những đứa con phải cảm thấy tủi hổ nữa. Làm cách nào mình có thể để những chuyện đó ở lại trong quá khứ?’ – Deeney giải thích. “Tôi có mặt tối trong tính cách không ư? Đương nhiên là có, bất kỳ ai cũng có. Tuy nhiên tôi đã học được cách kiểm soát nó – điều tôi làm được sau khi làm việc cùng một chuyên gia tâm lý, người trò chuyện cùng tôi và đảm bảo tôi ở trong trạng thái được kiểm soát. Tôi vẫn có những con quỷ trong tâm hồn. Tôi đã mất đi 3 trong 5 người quan trọng nhất trong gia đình, cách nhau mỗi người 18 tháng, tôi đã từng gặp nhiều khó khăn để đối mặt với những chuyện đó.”

Bố của Deeney ra đi, sau đó là ông và cuối cùng là dì của anh. Mỗi người đều được tưởng nhớ trong “ma trận” hình xăm trên người anh, nơi cũng có sự xuất hiện của những người khác – vợ anh, con anh và các thành viên khác của gia đình, những người quan trọng trong cuộc đời của Deeney. “Lý do duy nhất tôi chơi bóng là vì bố tôi, và ông đã ra đi. Ông đã không còn ở đây để tận hưởng nó”. Mọi thứ đều có nguyên do của nó.”

Chiếc băng đội trưởng

TroyDeeney4

Troy Deeney – đội trưởng của Watford (ảnh: Marc Atkins/Offside)

Watford – dưới sự dẫn dắt của HLV đương nhiệm vào thời điểm Deeney nhận án tù, Gianfranco Zola và có những ông chủ mới – gia đình Pozzo, đã hoàn toàn đứng về phía anh. Deeney sẽ không bao giờ có thể quên được điều đó. Có 7 tiền đạo tại CLB vào thời điểm anh ra tù, trong trạng thái thừa cân và còn phải đeo một thiết bị kiểm soát. Zola nói Deeney phải “bắt đầu từ nấc thang cuối cùng”, và Deeney đã bắt đầu leo từng bậc, từng bậc để giờ đây đã lên đến đỉnh của chiếc thang ấy.

Vào năm ngoái, tôi đã từng nói đùa mình có thể ngừng chơi bóng và hài lòng về bản thân. Tôi đã phá vỡ nhiều kỷ lục tại Watford. Khởi đầu của tôi tại đây là vô cùng khó khăn và từ ngày đó tôi đã có một sự chuyển biến hoàn toàn trong cuộc sống. Tôi sẽ không nghỉ ngơi và tiếp tục tận hưởng nó.

Tôi chưa bao giờ được ‘dâng cơm đến tận miệng’. Tôi đã đạt được mọi thứ bằng nỗ lực không ngừng của mình và tôi luôn trân trọng mỗi ngày trong cuộc sống. Tôi cũng biết, qua kinh nghiệm của bản thân, rằng mọi thứ có thể bị lấy đi chỉ trong vài giây.

Mặc cho việc là một người đầy tham vọng, cầu thủ 27 tuổi chưa từng nghĩ anh sẽ được chơi bóng tại Premier League, vị trí mà anh có được sau khi là đầu tàu đưa Watford thăng hạng vào năm ngoái. Deeney, đội trưởng của Watford, cho biết vẫn có một tâm lý của những kẻ chiếu dưới trong CLB, điều khiến anh càng quyết tâm làm hết mình để bảo đảm Watford có thể an toàn trụ hạng ở mùa giải năm nay. “Trong 3 hay 4 năm qua, tôi chỉ suy nghĩ ‘Mình phải có được 20 bàn thắng’, giờ đây tôi phải đảm bảo đội sẽ ở lại Premier League, và tôi là đội trưởng của đội bóng. Tôi không muốn khiến mọi người hiểu lầm tôi như một ‘sếp sòng’ trong đội nhưng tôi đang quan sát mọi cầu thủ và mục tiêu của tôi là giúp đội bóng này trụ hạng.

Tôi đã thực sự nhanh chóng hòa nhập với vai trò này. Cá nhân tôi luôn nói rõ rằng tôi mong đợi rất nhiều điều từ bản thân. Đó là lý do nếu tôi chơi bóng với 100% khả năng của mình, anh ở trong đội của tôi và chỉ chơi với 60-70% khả năng, tôi sẽ nói thẳng với anh. Tôi là một người bình thường, tôi nói ra sự thật. Đó là cách mọi thứ diễn ra ở đây.”

Áp lực của sự nổi tiếng

Tuy nhiên, thực sự khó để giữ bản thân như một “người bình thường” khi bạn chơi bóng tại Premier League. “Tôi vẫn đến cửa hàng Asda mua sắm,” Deeney nói – với sự chú ý, cách mọi người quan sát khiến anh cảm thấy “đó là một thử thách về mặt tâm lý vì mọi người đều biết bạn là ai”.

TroyDeeney5

Troy Deeney đã từng có 4 năm chơi bóng tại Walsall ở League Two & League One, ghi 27 bàn trong 136 lần ra sân trước khi chuyển tới Watford (ảnh: Express and Star)

Và chúng ta đều đã biết “thương hiệu” Deeney quan trọng như thế nào với tiền đạo của Watford. Đó là lý do anh còn nhớ những gì đã được nói về anh trong thời gian gần đây: từ những cái tên lớn như John Bames, Graeme Souness và Didier Drogba. “Tôi không muốn là con người tự cao lên tiếng rằng mình là cái này hay cái kia. Điều tốt nhất với tôi là những người khác đã lên tiếng nói về tôi. Tôi sẽ nói điều này, nó có thể khiến tôi hối hận trong tương lai, nhưng tôi thực sự không quan tâm lắm tới hậu quả đó. Tôi đang chơi ở Premier League, mọi người đang nói về tôi và khi tôi nghe John Barnes nói ‘Tại sao cậu ấy không được gọi lên tuyển Anh?’, tôi cũng tự nghĩ rằng ‘Tại sao lại không phải là mình?’.

“Tôi không nói rằng mình lẽ ra nên được gọi lên tuyển. Điều tôi muốn nói là ‘Tại sao điều đó không thể xảy ra?’ Tôi muốn nghĩ rằng nó hoàn toàn có thể. Với Watford cũng vậy. Được chơi bóng tại Premier League và có vẻ sẽ trụ hạng mùa giải này, chúng tôi phải có suy nghĩ ‘Liệu mình có thể đạt đến đẳng của những Stoke, Everton. Liệu chúng tôi có thể đạt một vị trí cao hơn trong giải đấu?’ Và với tôi: ‘Tại sao mình không thể lọt vào tuyển Anh?’ Đó sẽ là bước đi tiếp theo.” Deeney cũng có thể chơi cho tuyển quốc gia Jamaica và Bắc Ireland do có nguồn gốc gia đình, nhưng anh chỉ muốn khoác lên mình màu áo Tam Sư.

Chúng tôi đối đầu với Liverpool, Graeme Souness đã bình luận trận đấu đó trên Sky và ông ấy nói về tôi rằng ‘Tôi không biết mình phải chờ đợi điều gì. Tôi đã nghĩ tới một màn trình diễn nặng nề nhưng Deeney thực sự đã thể hiện khả năng của anh ấy’. Ồ, tôi không phải là một người thường nghĩ ‘mình phải ăn thứ này ở thời điểm đó’. Nếu tôi muốn ăn KFC, vâng, tôi sẽ ăn KFC. Tôi muốn ăn thứ gì, tôi sẽ mua nó nhưng tôi biết mình vẫn có thể chạy khắp sân nhờ vào nỗ lực không ngừng của bản thân. Tôi mới chỉ có một chấn thương trong 8 năm thi đấu vừa qua.

Nó giống như khi một cầu thủ ra ngoài uống rượu và mọi người nói ‘Lạy Chúa, anh ta đang uống rượu’ nhưng bạn cũng cần có cuộc sống của riêng mình. Tôi có một quy luật 6 tuần cho riêng mình – cứ mỗi 6 tuần tôi lại ra ngoài một lần. Mọi áp lực đều được bỏ qua một bên trong ngày hôm đó. Là một cầu thủ, bạn có thời gian biểu kín kẽ, những quy luật mà bạn buộc phải tuân theo – bạn phải ở đây vào giờ này, ở đó cho một buổi họp chẳng hạn. Vì vậy, cứ 6 tuần tôi lại ra ngoài uống rượu một lần. Có thể là vào một ngày Chủ Nhật, thậm chí dù đó là một chuyến thăm câu lạc bộ nghiệp dư Chelmsley Town mà tôi từng là thành viên. Tôi đặt 20 bảng lên quầy rượu, gọi vài ly rượu táo dùng và sau đó đi bộ về nhà. Nó không quá xa nhà tôi. Đó là những điều tôi thường làm trước khi bước vào con đường thi đấu chuyên nghiệp.

TroyDeeney6

Troy Deeney & Didier Drogba tại sự kiện NBA London (ảnh: Troy Deeney/Twitter)

“Tôi có một giả thiết – khi bạn đang trên con đường đi lên trong sự nghiệp, mọi người đều yêu mến bạn, nhưng khi bạn đã xuống dốc – không ai còn tình cảm cho bạn nữa. Tuy nhiên nếu bạn sống thật với bản thân mình, tiền bạc và thành công không còn quan trọng vì mọi người vẫn đang thấy cùng một Troy Deeney.”

Drogba đã tình cờ gặp đội trưởng của Watford. Cựu cầu thủ của Chelsea và Deeney đã cùng có mặt với tư cách khán giả tại trận đấu biểu diễn NBA tại London O2 Arena. “Tôi có thể thấy một người ở ngay trong tầm mắt mình và bạn tôi đang nói ‘Troy, Troy, Drogba đang cố gắng gây sự chú ý với anh’. Đó thật sự là một điều đặc biệt khi một người như vậy nhận ra tôi.”

Đó là Drogba, như Deeney nhận xét, là người đã thay đổi cách các CLB chơi bóng tại Premier League – với chỉ 1 tiền đạo mũi nhọn. Watford đã đi ngược lại trào lưu đó, và đạt được thành công ngoài mong đợi, với Troy Deeney và Odion Ighalo. “Chúng tôi là hai cơn ác mộng của các đối thủ, không ai thực sự muốn đối đầu với chúng tôi,” Deeney cho biết. “Chúng tôi là ‘yin’ và ‘yang’. Chúng tôi bổ trợ cho nhau rất tốt. Tôi to lớn, đầy sức mạnh và có khả năng chơi bóng bổng tốt, trong khi cậu ấy có đôi chân rất khéo, và chúng tôi đều là những tiền đạo.”

Chưa kể vào đó, trong từ điển của Deeney không có cụm từ ‘sợ hãi’: “Tôi không sợ phải đối mặt với bất kỳ đối thủ nào. Khi họ nói ‘Ồ đó là Vincent Kompany hay John Terry’, tôi chỉ đáp lại: hãy mang họ đến đây. Tôi sẽ không tung hô ai lên chín tầng mây và tự nhủ rằng ‘Mình không nên đối mặt với họ’. Đó là những cầu thủ rất giỏi, ở những vị trí hàng đầu trong giới cầu thủ, nhưng họ cũng là những con người. Họ là những người ngăn cản tôi đạt được mục đích của mình. Bước ra khỏi con đường của tôi, hoặc tôi sẽ vượt qua bạn. Và đương nhiên họ cũng nghĩ như vậy về tôi.”

TroyDeeney7

Troy Deeney & Odion Ighalo – cặp song sát đáng sợ của Watford tại Premier League 15/16 (ảnh: Getty Images)

“Tôi không ‘ngây thơ’ đến mức nghĩ ‘Đúng, mình đã là một cầu thủ Premier League, mình đã làm được những gì cần làm’. Tôi phải tiếp tục thúc đẩy bản thân và tôi cũng nói điều đó với những người xung quanh mình. Nếu bạn muốn làm được tương tự những gì bạn đã làm ở năm ngoái, bạn không nên là một thành viên trong đội của tôi. Hãy luôn cố gắng làm tốt hơn, cố gắng để làm được nhiều thứ hơn. Tôi không muốn chỉ chơi bóng ở mức độ của mình mùa giải năm ngoái: tôi muốn chơi tốt hơn thế. Tôi đã nghĩ tới việc tôi sẽ làm gì và phải đối mặt với mọi thứ như thế nào khi không còn chơi bóng. Đó là lý do tôi đang xây dựng tổ chức từ thiện vì khi tôi làm điều gì, tôi luôn phải đảm bảo mình làm nó với 100% khả năng.

Kế hoạch của tôi là khi tới 35 tuổi phải có được bằng huấn luyện, có một số tiền trong túi và nghĩ ‘Điều gì sẽ phù hợp với mình lúc này?’. Tôi không muốn cảm giác rằng mình buộc phải làm việc gì hay lo lắng về việc phải trả tiền cho một thứ gì đó. Vài người nói tôi nên viết một cuốn sách nhưng tôi còn quá trẻ cho việc đó. Dù vậy, tôi có lẽ nên nhớ rằng Justin Bieber đang chuẩn bị cho cuốn sách thứ 3 của cậu ấy, nên có lẽ tôi đã quá già? Mọi thứ diễn ra trong cuộc sống đều có nguyên do của nó.”

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Felix
20 bài viết
“Work hard in silence: let success make the noise. Dream big, believe you can.”
Phát bóng lên ^