Marco Verratti: Bóng đá vẫn là trò chơi

bởi Trần Thuận ·

Ở hiệp hai trận lượt đi PSG-Chelsea tại vòng 1/8 Champions League mùa trước, người ta đã hoảng hồn khi thấy Marco Verratti xông phi cả hai chân vào Eden Hazard, dù trọng tài không nỡ rút thẻ vàng thứ hai để đuổi anh khỏi sân. Đó là một hành vi có tiền lệ của Verratti.

Tôi nhớ rất rõ lần đầu tiên ấy, ở mùa giải 2008-2009, khi đội bóng tôi chơi tại Serie C1 dưới thời HLV Giuseppe Galderisi. Tôi vừa được đôn lên tập cùng đội 1 đúng một tuần, song chỉ sau tuần lễ đó, ông đã bảo: ‘Không cần đi đâu nữa cả, con hãy ở lại đây’. Cảm giác ấy, như bạn vừa chạm ngón tay đến đỉnh trời…

Đó là lời Marco Verratti, đáp lại một trong số rất nhiều câu hỏi tại buổi phỏng vấn của tờ báo quê hương il Centro. Cậu trai năm đó 16 tuổi, bày tỏ:

Tôi là một CĐV của Pescara, và đã muốn khoác màu áo ấy cả cuộc đời.

Nhưng người ta thừa biết cậu là một fan ruột của Juventus, cũng như anh trai và mẹ. Hợp đồng đầu đời trị giá 5000 euro mà Verratti ký với đội bóng miền Trung Italy, thật ra thuyết phục cậu bởi một điều khoản kèm theo: 10 chiếc vé đi xem Bà đầm già đá ở Serie B, để trực tiếp dõi theo người hùng Alessandro Del Piero của cậu.

Verratti ngày đó thường xuyên bị trêu vì tật khóc nhè. Khi đội U16 Pescara viếng thăm trung tâm Vismara danh tiếng của AC Milan, Verratti đã lập tức gây ấn tượng với các sếp chủ nhà. Cậu được mời ở lại thử việc ngay chiều hôm ấy, và chỉ còn cách màu áo đỏ-đen đúng một đêm ngủ lại cùng buổi kiểm tra y tế sáng hôm sau, cho đến khi Verratti… bật khóc.

Cậu ta khóc ngon lành và mếu máo bảo ‘Con chỉ muốn quay về Pescara’.

– Giám đốc Antonio Di Battista của học viện Pescara kể.

Chiếc xe chở đội khách bởi thế lăn bánh quay về, cuốn theo căn bệnh nhớ nhà của Marco, và để mặc tấm chân tình của Milan trôi tụt theo tiếng thở dài.

Ảnh: Pescara

Ảnh: Pescara
Ảnh: Il Messaggero - Agenzia Fotomax

Ảnh: Il Messaggero – Agenzia Fotomax

Đó là bức tranh về Marco Verratti tuổi dậy thì. Một cậu bé nhút nhát, sợ đám đông, sợ nổi tiếng và chỉ thích được về nhà. Đó cũng là một Verratti tình cảm, nhiều hoài bão và đang sống hết mình với tình yêu Pescara, cùng giấc mơ kế tục Federico Giampaolo, một thần tượng khác, trên thảm cỏ Adriatico quen thuộc.

Những giấc mơ đẹp cũng dần qua đi.

Tôi xuất ngoại và được ngắm nhìn một thế giới khác, một thứ bóng đá khác và nhận ra mình đã ngây thơ.

– Verratti kể.

Tình yêu với Juve rồi cũng hết.

Tôi yêu Bianconeri từ ngày còn bé, nhưng giờ tôi hạnh phúc ở Paris. PSG đang triển khai một trong những dự án tuyệt vời nhất trên thế giới, nên việc quay về Italy khoác áo Juve sẽ là một bước lùi.

– Anh nói với L’Equipe.

Nước Pháp là quê hương mới của Verratti. Tạp chí L’Optimum gọi anh là “cục cưng” của sân Parc des Princes, là “chàng trai Ý nhất của nước Pháp và Pháp nhất của nước Ý”. Anh đã rời Italy “như một scandal” (lời cựu HLV tuyển Italy Cesare Prandelli, tỏ ý phẫn nộ khi Serie A lại mất ngọc thô vào tay nước khác), nhưng là một người vô hình trong mắt truyền thông Pháp ở ngày ra mắt. Giữa rừng ngôi sao được PSG chiêu mộ vào mùa Hè 2012 nhằm giành lại ngai vàng Ligue 1 từ tay Montpellier, lọt thỏm một tân binh nhỏ xíu, vô danh.

Anh bạn là ai, Verratti? Anh bạn không phải là một Galatique (ngôi sao). Liệu anh bạn có phù hợp với dự án của chúng tôi?

– Tờ L’Equipe lạnh lùng viết.

Verratti chỉ mất 2 trận đầu để đặt dấu ấn: Trận ra mắt gặp Lille để làm quen môi trường. Trận thứ hai, cũng là trận đầu tiên trên sân nhà, Verratti kiến tạo cho Javier Pastore mở tỉ số, giúp PSG thắng Toulouse chung cuộc 2-0.

Phần thưởng cho Verratti khi ấy là một trận ra mắt khác, tại giải đấu lớn UEFA Champions League, nơi người ta thấy Verratti được Zlatan Ibrahimovic công kênh ăn mừng khi tiền đạo Thụy Điển ghi bàn từ một quả penalty, tựa như Napoleon ngự trên con bạch mã của ông, để chuẩn bị băng qua dãy Alps trong bức họa nổi tiếng của Jacques-Louis David. Tài năng của Verratti đã sớm chinh phục các đồng đội và CĐV PSG.

– Ký giả lừng danh James Horncastle nhớ lại.

Ảnh: PSG

Ảnh: PSG

Đó là điểm khởi đầu cho tình cảm của Verratti và nước Pháp. Hè 2015, khi BLĐ PSG đang tính đường đưa Paul Pogba về nước bằng cách quy đổi Verratti cho Juventus (năm 2012, cũng vì không tranh nổi Verratti với PSG mà Juve lấy Pogba từ Man United), họ vấp phải sự phản kháng quyết liệt từ các CĐV nhà.

Verratti không được lò PSG đào tạo, thậm chí không phải là người Pháp, nhưng cậu ấy là một phần của đội bóng này. Người ta thường không biết quý những gì mình đang có, cho đến một ngày thứ thân quen ấy rời đi.

Andrew Gibney – cây viết chuyên về Ligue 1 viết trên Bleacher Report.

Mùa giải trước, sau khi hạ Chelsea ở vòng 1/8 Champions League, PSG đụng ngay ông kẹ Barca ở vòng sau, và mất Verratti ở lượt đi. Thua 1-3 trên sân nhà, đại diện Pháp thua tiếp 0-2 tại Camp Nou, nhưng các CĐV của họ được an ủi vì thấy Verratti trở lại và “quẩy” vô cùng nhiệt trong trận đấu này.

Tôi chưa từng thấy cô đơn và nhớ nhà khi ở Paris. Mọi người đều yêu mến tôi. Khi bạn hoàn thành tốt công việc được giao, người ta sẽ giúp đỡ và tôn trọng bạn. Năm đầu tiên ở đây, tôi ở cùng phòng và nói chuyện nhiều hơn với các đồng đội Italy, nhưng từ khi tiếng Pháp tốt lên, tôi có thêm nhiều bạn người Pháp. Thành phố và CLB này đã trở thành những phần quan trọng trong tôi.

– Verratti trả lời L’Optimum.

Đó không phải những lời khách sáo, vì tiền vệ này thực sự biết ơn PSG.

CLB thừa khả năng gầy dựng đội hình bằng các ngôi sao hàng đầu thế giới vào Hè 2012, nhưng đã chọn tôi như một phần quan trọng của dự án. Tôi không bao giờ quên điều đó. Tôi từng không muốn đến đây, từng không muốn rời Italy khi đang háo hức cùng Pescara tiến lên Serie A. Nhưng tôi hiểu rằng có những chuyến tàu chỉ đợi ta một lần trong cuộc đời này, và chỉ với một chấn thương hay một mùa giải tệ, cơ hội đó sẽ không bao giờ quay lại.

– Verratte khẳng định với Culture PSG.

Ảnh: Squawka

Ảnh: Squawka

Ngày càng yêu nước Pháp nhưng cũng không quên quê hương, Verratti kể với La Repubblica rằng anh từng cố lắp một chảo vệ tinh tại dãy nhà đang ở để theo dõi các trận đấu của Pescara, nhưng rồi vì một lý do gì đó mà người ta bắt anh gỡ xuống, Verratti đã chuyển nhà chỉ sau một tuần.

Tôi đang học hỏi nhiều điều từ nước Pháp, song nền tảng giáo dục và văn hóa Italy vẫn giữ tôi là chính mình. Người Ý chúng tôi sôi nổi và thân thiện, còn người Pháp thì lạnh lùng hơn. Người Ý có thể chạm mặt và kết bạn với bất kỳ ai trong đời họ. Tôi rất thích nét tính cách này. Người Pháp có vẻ giữ mình hơn và mong đợi nhiều điều hơn trước khi thiết lập một mối quan hệ. Tôi đã và đang cố gắng truyền chút ‘hơi ấm’ Italy đến các bạn Pháp của mình. Tôi kết bạn với họ. Tôi chia sẻ với họ. Đó là tính cách Italy!

Đã không còn cậu bé khóc nhè nào, và căn bệnh nhớ nhà cũng thành dĩ vãng. “Quá khứ, hiện tại và tương lai đã cùng hội tụ trong 30 phút của buổi phỏng vấn ấy. Verratti năm 23 tuổi giờ là một người đàn ông, hằng ngày phải đối mặt với áp lực cuộc sống như bao người, song song với nỗ lực vươn mình trên sân cỏ,” nhà báo Rocco Coletti đã kết như thế, trong số báo đặc biệt ngày Giáng sinh năm 2015 của il Centro.

Việc con trai chào đời đã tạo một bước chuyển lớn trong suy nghĩ của tôi, để mỗi sớm mai thức dậy, tôi biết mình có thể làm mọi điều vì thằng nhóc ấy.

– Verratti lý giải nguồn động lực đã giúp anh tiến bộ suốt thời gian qua.

Nhưng song song đó, cũng có một bài ca mà cha đã viết khi chưa đặt tên con, có những bài học mà cha chỉ vừa thấu được, để mong con sẽ tiếp nối ở tháng ngày xa:

Tôi sẽ khuyên con trai sống xa nhà để trưởng thành. Đi một ngày đường, học một sàng khôn.

– Anh khẳng định.

Ảnh: Mediaset

Ảnh: Mediaset

Bóng đá vẫn là trò chơi

Trở lại câu chuyện trên sân cỏ, hành trình chinh phục các HLV cho suất đá chính của Verratti cũng không trải hoa hồng. Có rất nhiều đồng hương tại PSG từ những ngày đầu là điều thuận lợi cho Verratti trong quá trình hòa nhập, nhưng anh cũng thường xuyên khiến những “người bảo trợ” như Carlo Ancelotti buồn lòng vì thói quen cầm bóng quá lâu trước vòng cấm địa đội nhà.

Bạn dễ thấy ‘Marcolino’ thích chơi mạo hiểm. Cậu ấy rất thích gọi mời đối phương đến tạo áp lực để rồi thực hiện một loạt pha qua người trước khi tung một đường chuyền ‘chết chóc’ (killer pass) cho đồng đội.

– James Horncastle giải thích.

Nhìn Verratti chơi bóng như thể đang xem một cậu bé làm hề trên đỉnh tòa nhà cao tầng. Cậu ta thích đùa với đối phương.

– Ký giả Tom Williams của The Guardian tiếp lời.

Verratti có lẽ đủ khả năng và đủ tự tin trên sân bóng để chơi theo cách đó, như chính ông Ancelotti khẳng định:

Cậu ấy rất phi thường ở những pha bóng trong không gian hẹp.

Nhưng cũng chính phong cách ấy từng khiến Verratti bị người ta hoài nghi, bàn cãi rằng liệu anh đã trưởng thành hay chưa, và có xứng đáng với một suất đi World Cup 2014 hay không, dù HLV trưởng ĐT Italy khi ấy chính là Prandelli, là người đã điền tên một Marco Verratti đang chơi tại Serie B vào danh sách sơ bộ chuẩn bị cho EURO 4 năm về trước.

Những pha bóng đó, nếu thành công sẽ tạo ra các hiệu ứng tuyệt vời, nhưng khi thất bại thì hậu quả lại quá khủng khiếp.

– Laurent Blanc, HLV kế nhiệm Ancelotti ở PSG giải thích.

Đáp lại, Verratti bảo đó là cách anh chơi từ ngày còn bé, và thật khó để sửa đổi ngay.

Tôi sẽ cân nhắc có nên làm vậy hay không ở những lần sau, nhưng tôi không thích chuyền một đường bóng mà không biết nó sẽ về đâu, tôi thích chuyền những quả thật ra trò.

– Anh khẳng định.

Ảnh: BeinSports

Ảnh: BeinSports

Ông Blanc còn một lý do khác để thất vọng về Verratti, là anh thường dính quá nhiều thẻ. Soccerway thống kê Verratti đã nhận 52 thẻ vàng sau 153 trận (3,5 mùa giải) chơi cho PSG, để thường xuyên phải lãnh án treo giò.

Tôi cũng ray rứt khi bị phạt nhiều thẻ chứ! (cười) Nhưng đó không hoàn toàn là lỗi của tôi. Tại Italy, cầu thủ giao tiếp, thảo luận rất nhiều với trọng tài. Những lời trao đổi ấy được trọng tài lắng nghe và có thể được chấp nhận, nhưng ở Pháp thì các trọng tài không thích thế. Tôi nói quá nhiều và điều đó làm tình hình tệ thêm.

– Verratti lý giải.

HLV người Pháp bổ sung:

Tôi cho rằng cậu ấy đã bị các trọng tài ‘ghim’. Họ nhìn vào Verratti, họ biết cậu ấy sẽ phạm lỗi, họ biết cậu ấy sẽ đôi co nên đã sẵn sàng tâm lý để… rút thẻ. Trận gặp Nantes (mùa giải trước) chẳng hạn, cậu ấy không chạm vào đối thủ trong pha tranh chấp nhưng cũng dính thẻ vàng.

Trong trận làm khách của Lille tại Bán kết Cúp Liên Đoàn Pháp cũng mùa giải trước, trọng tài Lionel Jaffredo (người sau này nổi tiếng vì những quyết định bất công với PSG trong trận gặp Bordeaux, khiến Ibrahimovic nổi điên và lăng mạ cả nước Pháp) đã cảnh cáo Verratti khi anh đẩy vai phạm lỗi với lão tướng Florent Balmont. Nhưng, do phản ứng lại quá mạnh, Verratti… nhận luôn 1 thẻ vàng.

Đó chỉ là những lý do chìm, vì Verratti luôn thi đấu rất nhiệt huyết, máu lửa đôi khi đến quá mức cần thiết nên việc dính thẻ là khó tránh khỏi. Ở hiệp hai trận lượt đi gặp Chelsea tại Champions League mùa trước, người ta đã hoảng hồn khi thấy Verratti xông phi cả hai chân vào Eden Hazard, dù trọng tài “không nỡ” rút thẻ vàng thứ 2 để đuổi anh khỏi sân. Đó là một hành vi có tiền lệ của Verratti.

Trong bản lý lịch của anh trên trang Goalden TIMES (viết từ năm 2012) có nhấn mạnh một pha bóng “thu hồi và kiến tạo tuyệt vời” trong trận đấu giữa Pescara và Sampdoria hồi 2011. Đó cũng là một cú tắc bóng bằng 2 chân nhưng lần đó Verratti vồ trúng bóng, trong tích tắc của rủi ro giữa việc phạm lỗi và không phạm lỗi, trước khi kẻ đường kiến tạo hoàn hảo cho đội trưởng Marco Sansovini ghi điểm.

Ảnh: DailyMail

Ảnh: DailyMail

Verratti từng suýt bị thay thế bởi những khuyết điểm đó, khi ông Blanc đưa Yohan Cabaye hồi hương. Nhưng cựu cầu thủ Newcastle cũng không thể cạnh tranh được vị trí để rồi bật bãi sang Crystal Palace, bởi đối mặt anh đã là một Verratti khác, vẫn nhiệt huyết, cầm bóng vẫn chắc nhưng tư duy chơi bóng đã khác hơn nhiều.

Danh hiệu Cầu thủ trẻ số một Ligue mùa 2013-2014, rồi Cầu thủ ngoại xuất sắc nhất Ligue 1 mùa trước là sự ghi nhận của nước Pháp cho anh. Verratti cũng không phụ lòng họ, khi mùa giải này lại vừa tỏa sáng trước Chelsea, góp phần giúp PSG giành lợi thế 2-1 trước trận lượt về vòng 1/8 Champions League, chỉ 1 ngày sau khi gia hạn hợp đồng đến năm 2021 với đội chủ nhà. Và việc anh chỉ mới nhận 5 thẻ vàng sau 23 trận cho PSG trên mọi đấu trường mùa này có thể coi là tiến bộ…

Nhưng điều quan trọng là dù đã thích nghi, đã thay đổi để hoàn thiện hơn trên sân cỏ, Verratti vẫn không đổi thay quan điểm của anh với môn thể thao này.

Hãy làm mọi thứ theo cách đơn giản nhất, và nhớ rằng chơi bóng đá rất vui!

Đó là lời kết của Verratti trong bài hướng dẫn “Đá vị trí regista như thế nào?” trên FourFourTwo.

Lời dạy hay nhất tôi từng nhận trong sự nghiệp của mình là ‘Hãy chơi theo cách mà cậu biết’. Thời điểm bắt đầu tiến ra đường pitch, bạn sẽ thấy tôi rất tập trung. Nhưng một khi đã bước vào sân cỏ, thì dù là một trận đấu quan trọng cực kỳ, tôi cũng đều tưởng tượng như mình đang quần thảo cùng bạn bè ngày còn thơ ấu.

Mỗi ngày được đá bóng là một ngày vui. Trong lần gặp Bastia hồi tháng Một, để chống một pha phản công của đội khách, “Gufetto” đã rượt theo cầu thủ cầm bóng là Alex Ngando, rồi nhoài người… tụt quần anh này để ngăn đối thủ.

Tôi không muốn tắc bóng bằng chân vì (ở tốc độ đó) có thể gây nguy hiểm cho đồng nghiệp, nên tôi chọn cách tụt cái quần, dù nó không phải giải pháp hay.

– Verratti giải thích.

Anh nhận thẻ vàng trong pha bóng đó, còn HLV Blanc cho rằng nó đã là thẻ đỏ nếu trận đấu thuộc khuôn khổ Champions League. Verratti chỉ cười: “Tôi không nghĩ thế. Hành động ấy chẳng sát thương ai, nên trọng tài không thể nào rút thẻ đỏ”.

Ảnh: BEIN Sports

Ảnh: BEIN Sports

Luật lệ ra đời để giữ một cuộc chơi công bằng, còn máu ăn thua khiến các trận đấu hấp dẫn hơn, nhưng:

Trong bóng đá hiện đại hình như đội nào cũng sợ thua và chú trọng quá nhiều vào phòng ngự. Một pha chạm bóng đẹp luôn đắt giá hơn một cú đẩy người, thế mà bóng đá lại ngày càng thiên về thể lực và thận trọng hơn về chiến thuật. Điều đó thật đáng xấu hổ vì đây là một môn giải trí, còn khán giả đến sân là để tìm kiếm niềm vui.

– Verratti khẳng định.

Chính các CĐV mới là nguồn động lực duy trì bóng đá.

Bởi thế tôi luôn cảm thấy bình thường trước áp lực từ các khán đài, vì chỉ chúng tôi, những cầu thủ, mới được hưởng sự may mắn điên rồ ấy! Thật hạnh phúc khi có nhiều người muốn góp mặt trong cuộc đời bạn, và cuộc đời này thật đẹp khi chúng tôi có mục tiêu để chiến đấu, để chạy ướt đẫm áo trong mỗi trận cầu…

Thế nhưng:

Khi đã bước ra khỏi cầu trường, chúng ta nên để lại sau lưng những lời lẽ đôi khi kích động, thậm chí nhục mạ người khác khi đang trong men say bóng đá, đặc biệt là các em nhỏ. Đó là mặt trái của vấn đề. Tôi hiểu sự mãnh liệt của niềm đam mê chứ, vì tôi vẫn là CĐV cuồng nhiệt của Pescara. Đó là thành phố tôi đã sống, là đội bóng tôi đã thi đấu từ năm lên mười. Với người Italy, tình yêu với thành phố họ sinh ra luôn căng tràn trong huyết mạch. Tình yêu ấy sẽ không tha thứ khi ta làm những điều sai trái.

Vì sau cùng, bóng đá chỉ là trò chơi. Khi những quả bom và tiếng súng của những kẻ khủng bố nổ lên trên đường phố Paris hồi 4 tháng trước, Verratti đang ở tận London nhưng vẫn không dám bước ra khỏi khách sạn suốt 3 ngày:

Một phần niềm vui của thành phố này đã chết đi, nhưng tôi vẫn trở về Paris và chúng ta vẫn phải bước ra đường, vẫn phải tiếp tục cuộc sống này, bằng không bọn khủng bố sẽ chiến thắng. Dẫu vậy, nỗi sợ vẫn hiện diện – một cảm giác rất khác trận động đất năm 2009.

Đấy là cơn địa chấn mạnh 5.3 độ Richter, mạnh nhất trong 30 năm trở lại ở Italy, quét qua thành phố Aquila – vùng Abruzzo và cướp đi mạng sống của 309 con người. Marco Verratti vẫn đang say giấc lúc mọi thứ xung quanh cậu bắt đầu rung lắc, khi một buổi sáng thứ Hai của tháng Tư chỉ mới bắt đầu.

“Cảm giác đó rất khủng khiếp”, anh nhớ lại. “Chúng tôi ngủ trong xe hơi suốt hai tuần. Tôi thậm chí đã dừng chơi bóng đá…”

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Trần Thuận
31 bài viết
“Bóng đá đường phố là điều vĩ đại nhất của thế giới này.”
Phát bóng lên ^