Còn ai nuối tiếc Dudu?

bởi Rb ·

Khi lễ bốc thăm bòng bảng UEFA Champions League mùa 2010/11 kết thúc, các CĐV Arsenal đã có một cảm xúc thật đặc biệt. Ở một bảng đấu dễ thở, người ta không quan tâm nhiều tới sự cạnh tranh từ Braga, Partizan hay thậm chí là Shakhtar Donetsk. Điều duy nhất mà người hâm mộ Pháo thủ mong đợi, chính là ngày về của Eduardo Da Silva – hay Dudu, theo cách mà họ vẫn luôn gọi anh như vậy.

Ảnh: AY/AFP/Getty Images

Eduardo ăn mừng sau khi ghi bàn trong chiến thắng 6-0 trước Everton hồi năm 2009 (Ảnh: AY/AFP/Getty Images)

*****

Sân St. Andrews, Birmingham, một ngày cuối tháng 2 năm 2008.

Eduardo nằm đó, quằn quại và đau đớn. Mọi thứ diễn ra quá nhanh trước ánh mắt hoảng hốt của Cesc Fabregas, Aliaksandr Hleb và Bacary Sagna. Và các CĐV Arsenal cũng vậy, khi họ nhìn thấy cái cổ chân của tiền đạo đội nhà. Đó là một đòn giáng mạnh vào tham vọng vô địch của Arsenal. Còn với cá nhân Eduardo, nó khiến cho cuộc sống màu hồng của anh tại xứ sương mù chuyển sang những tháng ngày u ám.

Eduardo da Silva inj (Goal)

Chấn thương đã khiến Eduardo da Silva không còn như trước nữa (Ảnh: Goal)

Một năm sau đó, người ta lại thấy những bước chạy của Eduardo trên sân, nhưng đó không còn là sát thủ mang dòng máu Samba ngày nào. Vết thương ở cái chân trái của anh đã lành trở lại, nhưng những điều kỳ diệu mà chúng mang đến không còn như trước đây nữa.  Không đơn giản chỉ là vấn đề về thể chất, mà khoảng tối trong ký ức của Dudu chính là thứ đã ngăn anh trở lại. Khoảnh khắc điên rồ tại Birmingham khi xưa vẫn hiển hiện trong từng pha bóng ở một giải đấu khắc nghiệt như Premier League, nơi các đội bóng luôn có thừa sức mạnh và sự quyết liệt trong từng pha vào bóng. Dudu hiểu điều đó, anh không bao giờ muốn trải qua điều kinh khủng đó lần nữa, và cũng không một CĐV nào mong được chứng kiến điều đó xảy ra.

Những năm tháng mà lẽ ra phải là đỉnh cao sự nghiệp của Dudu lại trôi qua trong buồn bã. Khi Arsenal trải qua quãng thời gian khó khăn, Robin van Persie chấn thương, Emmanuel Adebayor rời CLB theo tiếng gọi của đồng tiền còn Nicklas Bendtner thì vẫn mãi là “chân gỗ”, người ta cũng quên mất rằng Pháo thủ vẫn còn đó một tiền đạo khác trên băng ghế dự bị. Dudu vẫn miệt mài tập luyện, vẫn nỗ lực để giành lại niềm tin. Nhưng số phận đã bỏ quên anh, như cái cách mà Arsene Wenger lựa chọn một đội hình với Arshavin đá cắm và kiên quyết cất Dudu trên băng ghế dự bị.

Ngày anh rời London cũng đã được dự báo trước. Bỏ lại sau lưng những luyến tiếc ở xứ sương mù, cánh cửa Shaktar Donestk mở ra cho anh một cơ hội mới. Anh được ra sân nhiều hơn, ghi bàn nhiều hơn và cũng lấy lại một suất trong ĐTQG Croatia. Đó coi như cũng là một sự đền bù, một món quà mà sau cùng số phận cũng an ủi Dudu. Anh đã không bỏ cuộc, mặc cho sự nghiệt ngã cứ liên tiếp đến với anh.

*****

Trở lại với mùa giải 2010/11, khi Arsenal đón tiếp Shakhtar Donetsk ở vòng đấu bảng UEFA Champions League vào tháng Mười . Dù cho đội chủ nhà đã dễ dàng nã vào lưới đội khách 5 bàn, nhưng các CĐV trên sân Emirates chỉ thực sự vỡ òa trong cảm xúc khi các vị khách đến từ Ukraine có được bàn gỡ.

“Eduardo, Eduardo, Eduardo…”

Ảnh: Adrian Dennis/AFP/Getty Images

Eduardo ôm chặt người đồng đội cũ Tomas Rosicky sau khi trận đấu trên sân Emirates kết thúc (Ảnh: Adrian Dennis/AFP/Getty Images)

Tất cả các khán đài vang lên giai điệu chào đón Dudu trở về, dù anh đã là người ở phía bên kia chiến tuyến. Hiếm có một cầu thủ của Arsenal ra đi với hai bàn tay trắng lại được chào đón đặc biệt như vậy trong ngày tái ngộ. Những cảm xúc trong thời khắc ấy có lẽ chẳng thua kém gì khi các CĐV của Arsenal chứng kiến Thierry Henry khoác lên mình chiếc áo đỏ trắng lần nữa.

Đó là một đặc ân dành cho Dudu. Sân Emirates có thể đã khác đi nhiều so với ngày anh đến, nhưng có một điều không thay đổi là tình cảm mà các CĐV Arsenal dành cho anh. Dudu đã khóc trong những giọt nước mắt, những nụ cười và những tràng vỗ tay không ngớt của tất cả những ai theo dõi trận đấu. Anh vào sân, anh ghi bàn để rồi cảm xúc vỡ òa khắp các khán đài. Ký ức ngày nào lại ào tới, nhưng không phải thứ đã ám ảnh anh cả sự nghiệp, mà là hàng vạn trái tim yêu. Ngày hôm đó, chiến thắng là của Dudu.

Giờ đây, ở tuổi 32, Eduardo da Silva đã không còn được nhắc đến nhiều nữa. Khi Arsenal đã sở hữu những ngôi sao hàng đầu và trở lại với cuộc đua vô địch giải Ngoại hạng, những ký ức về một cầu thủ trong quá khứ cũng dần phai nhạt. Dẫu vậy, khi nhớ lại quãng thời gian trắng tay với đầy những nối tiếc nuối, Dudu vẫn là cái tên được trân trọng đối với nhiều CĐV của Pháo thủ. Và những ai từng chứng kiến ngày về của Dudu năm ấy đều hiểu rằng, Arsenal vẫn là mái nhà mà anh chưa từng rời khỏi.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Rb
19 bài viết
“Victoria Concordia Crescit!”
Phát bóng lên ^