Việc nhàn lương cao: Thủ môn dự bị

Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Trên đời, có những thứ được dùng rất nhiều. Có thể kể ra không khí, cơm, nước. Có những thứ được dùng nhiều, như quần áo hay điện thoại thông minh. Có những thứ được dùng ở mức trung bình, như bạn gái hay đồng hồ. Có những thứ được dùng ở mức ít, như cái giường hay nồi cơm. Một ngày chỉ xài một lần.

Và rồi chúng ta có… thủ môn dự bị.

“Một vị trí kỳ lạ”

Đó là cách Richard Lee – Cựu thủ môn Watford, hiện tại đang chơi cho Brentford – miêu tả về thủ môn dự bị. Hơn ai hết, anh hiểu rõ cảm giác làm lựa chọn thứ hai, với thâm niên ngồi ghế dự bị 10 năm rưỡi trong sự nghiệp tới nay đã 14 năm của mình.

Đấy là một vị trí quan trọng, nhưng bạn lại cảm thấy rất tội lỗi vì không đóng góp được gì cả.

Thật vậy, thủ môn dự bị là một vị trí không thể thiếu trong một đội bóng. Dạo qua các đội bóng lớn, có thể nhận ra điều này một cách dễ dàng. Chelsea có Asmir Begovic đã từng bắt cực hay cho Stoke City; Arsenal có Davide Ospina, người hùng của Colombia trong World Cup 2014; Manchester United có Sergio Romero, thủ môn số một của Argentina (đối với Liverpool, dĩ nhiên một khi có Lord Simon Mignolet thì bạn sẽ không cần bất kì phương án dự bị nào hết).

Ảnh: London 24

Davide Ospina là thủ môn hàng đầu World Cup 2014, nhưng giờ thì ở Arsenal người ta chỉ biết tới Petr Cech – Ảnh: London 24

Mặt khác, vế sau câu nói của Lee cũng không hoàn toàn sai. Ví dụ như năm 2013, theo thống kê của trang Opta, các thủ thành dự bị chỉ được sử dụng 2,3% số các trận đấu của Premier League. Một tỉ lệ rất nhỏ, và họ thường chỉ được thi đấu vào cuối mùa khi các đội bóng đã hết mục tiêu.

Vậy cảm giác làm thủ môn thứ hai như thế nào?

Việc nhẹ lương cao

Trái với suy nghĩ của nhiều người, việc ngồi trên ghế dự bị hàng tuần cũng không hoàn toàn là quá tội nghiệp.

Đầu tiên là lương: thủ môn dự bị vẫn được trả một số tiền kha khá. Dele Alli – tài năng đang thi đấu xuất sắc mới chỉ được Tottenham tăng lương lên 25.000 bảng một tuần; trong khi đó thủ môn thứ ba của Juventus là Rubinho đang được trả 30.000 euro (khoảng 23.000 bảng) mỗi tuần – chỉ cho việc ngồi nhà mỗi cuối tuần!

 

Thứ hai, họ vẫn được ăn ngủ cùng niềm đam mê của mình. Hàng tuần, họ vẫn lái xe đến sân tập (trừ khi “họ” là Victor Valdes), tập chung với toàn đội, lăn lộn trên sân cỏ. Và thủ môn dự bị không hề phải đối mặt với áp lực mắc lỗi khi chụp bóng. Mọi chuyện đâu có tệ một chút nào đâu ?

Có đấy.

Rắc rối

Các cầu thủ đều muốn được chơi bóng. Tôi không nghĩ có bất kì thủ môn dự bị nào hài lòng với cuộc sống của mình. Cảm giác đó bao gồm tội lỗi, lo lắng và bất mãn; cùng lúc đó bạn cũng sẽ cảm thấy thiếu tự tin, nghi ngờ bản thân mình.

Nó hết sức kì lạ. Cả đội thắng nhưng bạn lại không cảm thấy gì cả. Bạn thấy vui cho đồng đội: họ là bạn bè và bạn luôn muốn họ làm tốt, nhưng rồi khi về nhà mọi thứ lại thành số không. Nếu như thắng một trận đấu lớn, các đồng đội có thể không ngủ được đến bốn giờ sáng nhưng tôi không có cảm giác đó.

Cảm giác vô cảm hay tội lỗi chỉ là một phần trong số những rắc rối mà một thủ môn dự bị gặp phải. Nhiều hơn cả là sự bế tắc mà công việc mang lại cho họ. Các thủ môn dự bị rất hiếm khi được ra sân, cho dù họ có cố gắng thế nào.

wrighy

Có ai biết tên nhà vô địch Premier League đứng bên cạnh Joe Hart trong ảnh? – Ảnh: The Telegraph

Jon Maxted, lựa chọn thứ tư của Hartlepool (một đội bóng ở giải hạng hai Anh), đã làm lựa chọn dự phòng ở câu lạc bộ thời thơ ấu của mình 100 trận từ khi mới 21 tuổi mà không được ra sân lần nào. Anh chia sẻ:

Tôi có một chút lo lắng, nhưng tôi mới chỉ là một tài năng trẻ. Tôi có Neil Sullivan, Gary Woods và Ross Turnbull để học hỏi, và tôi luôn học được điều gì đó.

Tôi luyện tập hàng ngày và chờ cơ hội được ra sân, như tất cả mọi người. Tôi luyện tập chăm chỉ như bất kì cầu thủ nào trong đội hình. Rõ ràng là họ được chơi bóng và tôi phải ngồi dự bị, nhưng trong tuần tôi luôn cố gắng để được vào đội hình chính.

Với những khó khăn như vậy, có nhiều người thắc mắc liệu các thủ môn dự bị có mong muốn đồng nghiệp đứng trong khung gỗ thi đấu tệ hại hay gặp chấn thương?

Richard Lee chia sẻ:

Tôi sẽ không nói là tôi muốn. Nhưng tôi hiểu rằng chỉ có một vài cách ít ỏi để tôi có thể chen chân vào đội. Nếu như lựa chọn số một đang chơi ổn định, cho dù tôi có luyện tập thế nào thì tôi cũng sẽ không thể vào được trong đội hình. Cách duy nhất là họ chấn thương, thẻ đỏ, mất phong độ hay chuyển nhượng.

Đương nhiên tôi không muốn điều gì xấu xảy ra với người khác, nhưng tôi biết rõ ràng là khi một thủ môn mắc lỗi thì đó có thể là cơ hội cho tôi được vào chơi.

Giải pháp

Một trong những hướng đi phổ biến nhất đem lại lợi ích cho cả câu lạc bộ và cầu thủ, đặc biệt với các cầu thủ trẻ là hợp đồng cho mượn.

Carl Ikeme biết rất rõ về việc này. Tại tuổi 28, anh đã trả qua các bản hợp đồng cho mượn với tám câu lạc bộ khác nhau trước khi tìm được một vị trí chính thức tại Wolves ba năm trước. Cầu thủ từng được cho mượn tại Accrington và Stockpot chia sẻ:

Cho dù đó là những kỉnh nhiệm hữu ích, nhưng chúng không hề dễ chịu một chút nào.

Đó thật sự rất khó khăn. Tôi nằm trên giường với bữa sáng một mình, cố gắng tạo ra sự nghiệp riêng cho mình trong lúc đang ở xa gia đình.

Mọi thứ không hoàn toàn là màu hồng, nhất là khi tôi đang chơi bóng đá chuyên nghiệp, nhưng nhìn lại thì những trải nghiệm đó đã cho tôi một tinh thần thép để cố gắng và chơi thứ bóng đá cao nhất.

Nghe có vẻ đơn giản, nhưng đó là khi tôi đang ở nhà với một thực đơn thân quen. Khi đang ở khách sạn tôi sẽ chỉ có một số sự lựa chọn, và không phải bao giờ chúng cũng là tốt nhất. Đó là những thứ nhỏ nhặt, nhưng khi tôi đang cố gắng cho một việc nào đó, chúng có thể trở thành trở ngại lớn.

Mặt khác, một hướng đi nữa thường được các thủ môn sử dụng là chuyển nhượng.

Richard Lee, sau 7 năm với chỉ 92 lần xuất hiện cho Watford, quyết định sẽ không trở thành một gã 40 tuổi bước vào quán rượu và lè nhè rằng “Tôi đã có thể và đã nên làm gì đó”. Anh đã chuyển đến Brenford, và có kết quả mĩ mãn: trong hai mùa đầu tiên ở sân Griffin Park, anh được thi đấu 75 trận.

Đây có lẽ là lối ra khả dĩ nhất. Một ví dụ khác về việc thủ môn dự bị ra đi tìm kiếm vị trí chính thức là Vito Mannone: sau 7 năm dự bị tại Arsenal, anh quyết định chuyển đến Sunderland và dành được một vị trí chính thức ở đây (tuy sau đó anh cũng bị mất vị trí vào Costel Pantilimon và bây giờ, cả hai đang ngồi dự bị cho Jordan Pickford).

vito mannone

Ảnh: The Telegraph

Vĩ thanh

Dự bị chưa bao giờ là một vị trí ưa thích của các cầu thủ, đặc biệt là với thủ môn. Làm thủ môn thứ hai là một vị trí ngược đời: các câu lạc bộ luôn cần họ, nhưng lại không dùng trong phần lớn thời gian. Những trường hợp như Brad Guzan, người làm dự bị nhiều năm tại Aston Villa cho Shay Given trước khi chiếm một vị trí trong đội hình chính, là rất hiếm. Vẫn biết là trái ngọt không dành cho mọi người, vậy nên bài viết này chỉ muốn chia sẻ một chút với những thủ thủ môn đang phải hàng tuần đánh bóng băng ghế dự bị, và mong họ cố gắng hết sức để dành được những trái ngọt đó.

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Sơn Ngô Đặng Thái
“https://www.facebook.com/son.ngo.7568”
BÀI VIẾT CÙNG TÁC GIẢ
Phát bóng lên ^