Giấc mơ bóng đá của những cậu bé có mẹ là gái điếm ở Ấn Độ

bởi Thành Đỗ ·

Bản dịch từ bài báo “Football dreams: The league inspiring Indian sex workers’ children” của Sandip Roy, được đăng trên BBC Sports

***

Khi hòa mình vào đám đông ấy, bạn sẽ nhận ra ngay rằng trận đấu bạn đang xem không hề bình thường.

Bởi quá nửa số khán giả trên sân là phụ nữ…

Các bà mẹ chiếm quá nửa số khán giả (Ảnh: BBC)

Các bà mẹ chiếm quá nửa số khán giả (Ảnh: BBC)

Ở khu phía Đông thành phố Kolkata (Calcutta, Ấn Độ), việc người dân đam mê bóng đá là chuyện bình thường, nhưng một trận đấu tập trung nhiều khán giả nữ như vậy lại là điều rất bất thường, đặc biệt là trong một buổi chiều ấm áp. Nhưng trận đấu đang diễn ra là trận chung kết giải Padatik, giải đấu giành cho các cậu bé là con cái của những phụ nữ hoạt động trong ngành công nghiệp tình dục, và các bà mẹ đang có mặt trên sân để cổ vũ cho con mình.

Trong đám đông, một người phụ nữ, đầu đội chiếc khăn tay để tránh ánh năng mặt trời, người khác mang theo một túi đồ ăn trưa, bên trong là vài lát dưa chuột. Người khác đang vừa theo dõi trận đấu, vừa nói chuyện điện thoại và hét lên “Bắt hay lắm, hay lắm!” khi thủ môn cứu một bàn thua trông thấy.

“Tôi muốn cổ vũ tinh thần cho bọn trẻ,” bà nói. “Tôi thích thể thao. Trước đây tôi cũng từng chơi bóng rổ.”

Người phụ nữ đó là Satabdi Saha và bà là một thành viên của Durbar Mahila Samanwaya (DMSC), một hội gồm 65.000 người đang hoạt động trong ngành công nghiệp tình dục Ấn Độ – đồng thời cũng là đơn vị đứng ra tổ chức giải đấu này trong 5 năm qua. Đây cũng là giải đấu độc nhất vô nhị ở Ấn Độ.

Chúng tôi đã cố gắng tạo ra một môi trường bình thường cho con em của các gái điếm. Nhưng sau một thời gian, chúng tự nghỉ học vì bị cô lập và xem thường. Chúng tôi cần một thứ gì đó để chúng có thể tập trung vào, và ai cũng thích bóng đá.

-Bharati Dey, thư ký của DMSC

Một trận đấu thuộc giải Padatik - Giải bóng đá đặc biệt nhất Ấn Độ (Ảnh: BBC)

Một trận đấu thuộc giải Padatik – Giải bóng đá đặc biệt nhất Ấn Độ (Ảnh: BBC)

Giải năm nay là một bước tiến lớn. Các cầu thủ được chia làm 16 đội, mỗi đội được đặt tên theo một khu phố thuộc quận “Đèn đỏ” ở Tây Bengal. Mỗi đội được tài trợ bởi một “Ông chủ”. “Siêu sao màn ảnh Shah Rukh Khan đã mua hẳn một đội cricket,” Dey nói. “Vậy sao chúng tôi lại không thể? Chúng tôi tự hào vì đã tạo ra giải đấu gồm 16 đội và tất cả đều có Chủ tịch.” Số tiền cũng không lớn, chỉ 7.000 Rs (Khoảng 99 USD) một đội, nhưng nó cũng giải quyết được rất nhiều vấn đề xã hội.

Trong số các ông chủ, có một người là Chủ ngân hàng đã về hưu, một họa sĩ, và một người thậm chí còn đặt lại tên đội bóng theo tên người mẹ quá cố của mình.

Ngồi trong phòng thay đồ của CLB là Buddhadev Haldar, chàng hậu vệ 17 tuổi có mái tóc xoăn đang chơi cho Durbar Sports Academy – một trong hai đội lọt vào chung kết – nói rằng thậm chí anh còn đang làm quen với tên của mình.

Mọi người nói rằng chúng tôi đến từ một nơi dơ bẩn, mẹ chúng tôi không tốt, vì vậy lúc nào cũng cảm thấy cô đơn.

Cầu thủ Buddhadev Haldar (Ảnh: BBC)

Buddhadev Haldar: “Mọi người nói rằng chúng tôi đến từ một nơi dơ bẩn, mẹ chúng tôi không tốt.” (Ảnh: BBC)

Mushtaq Gazi, cầu thủ 14 tuổi thuộc đội Basirhat nói: “Chúng tôi phải tự mình làm quen với bóng đá. Chúng tôi không có HLV, thậm chí còn chẳng có một sân tập tử tế.Khi chúng tôi chơi bóng trong làng, mọi người luôn xì xào bàn tán.”

Một người bạn của cậu là Sonu Kundu nói, trẻ em ở đây luôn phải cúi gằm mặt xuống khi đi học và trở về nhà, thế nhưng bóng đá chính là thứ đã phá đi hàng rào đó. Giờ đây cả những học sinh khác cũng đến sân và cổ vũ cho họ, còn các giáo viên sẵn sàng cho nghỉ sớm để họ có thời gian tập luyện.

Mẹ của Kundu, bà Swapna cho biết năm cậu 3 tuổi, bà thậm chí đã từng bỏ cậu lại trong một khách sạn, dù điều đó khiến tim bà nát vụn.

Thằng bé khóc suốt, vì thế sau 15 ngày tôi quyết định mang nó về nhà. Tôi vô cùng đau khổ, nhưng chỉ vì tôi không muốn thằng bé sống ở nơi mình làm việc. Tôi sợ rằng nó sẽ trở nên xấu xa.

Bà không thể đến xem con trai mình chơi bóng vì không thể rời khỏi khu nhà nghỉ trong khu đèn đỏ của Kolkata – nơi bà đang quản lý. “Được xem thằng bé chơi bóng là sự hạnh phúc to lớn với tôi,” bà nói và đặt tay lên ngực. “Tôi đã rất vất vả mới nuôi được nó lớn chừng ấy.”

Sonu Kundu và mẹ (Ảnh: BBC)

Sonu Kundu và mẹ (Ảnh: BBC)

Trước khi trận đấu bắt đầu, Prabir Ray, một trong những người chủ của đội bóng, đã tập hợp các cầu thủ lại thành vòng tròn và nói: “Có rất nhiều người lớn tuổi đang xem trận này. Không được chơi xấu, cũng không được nói năng lung tung.”

Có thể nói, trận đấu sắp diễn ra còn hơn cả một trận bóng đá. Nó còn là bài kiểm tra, đồng thời cũng là tấm vé thông hành để các cậu bé này đến với cơ hội được thừa nhận trong xã hội. Thậm chí còn có rất nhiều nhân vật nổi tiếng cũng đến theo dõi trận đấu này, từ những huyền thoại bóng đá như Chuni Goswami và PK Banerjee đến các ngôi sao Opera  và thậm chí là Cán bộ phòng nhân sự của Công ty xe điện Calcutta.

Sân bóng được dựng lên rất sơ sài, bụi bặm và chẳng có đến một vạt cỏ.

Nó trọc hếu như cái đầu của tôi vậy.

– Banerjee, 79 tuổi.

Nhưng bóng đá đã mở ra cánh cửa cho các chàng trai đó. Ít nhất 7 hay 8 cậu bé đã được chọn vào đội tuyển của vùng Tây Bengal, và thậm chí là các đội U-15 và U-16 của Ấn Độ. Có người còn được chọn đến Anh để tham gia khóa huấn luyện đặc biệt của Manchester United.

Bác sĩ Smarajit Jana, một chuyên gia về y tế công cộng, đồng thời cũng là người sáng lập ra DMSC năm 1995, nói rằng có một CLB chuyên nghiệp ở Đan Mạch đã mời vài cậu bé đến luyện tập, nhưng trước mắt họ phải gây quỹ để chuẩn bị tiền đi đường cho chúng.

Hai huyền thoại bóng đá Ấn Độ Chuni Goswami và PK Banerjee đến xem trận chung kết (Ảnh: BBC)

Hai huyền thoại bóng đá Ấn Độ Chuni Goswami và PK Banerjee đến xem trận chung kết (Ảnh: BBC)

Còn các cậu bé, khi được hỏi đã không do dự khẳng định rằng ước mơ của chúng là trở thành một ngôi sao bóng đá. “Thần tượng của em là Messi.” Gazi nói, dù cậu đang mặc một chiếc áo của Cristiano Ronaldo. Thế nhưng điều đó không hề dễ dàng, bởi các cậu bé đều thiếu ăn. Chúng đang chiến đấu bằng ý chí để bù đắp cho sự thiếu hụt về cơ sở vật chất.

Nhưng chẳng phải chúng ta đã quá quen với các thử thách rồi sao? Nhất là, không ai nghĩ rằng một gái điếm lại có thể trở thành nhân viên y tế. Nhưng chúng tôi đã cho họ thấy rằng chúng tôi có thể làm được điều đó, và giờ đến lượt các con trai của chúng tôi.

– Bhadati Dey

Khi trân đấu kết thúc và trao huy chương, bà đã nói ra ước mơ sâu thẳm nhất của mình.

“Chúng tôi từng có một đội bóng nữ, nhưng các bà mẹ không mặn mà lắm với việc này. Tôi muốn phục hồi lại nó, sớm thôi.”

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Thành Đỗ
48 bài viết
“Quá khứ thường không như ta mong đợi, tương lai thì mơ hồ, vì vậy hãy sống hết mình cho hiện tại.”
Phát bóng lên ^