Một Diego Costa không cần chơi đẹp để hoàn hảo

bởi Huỳnh Hửu Nhân ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Nhắc đến cái tên Diego Costa, hẳn nhiều người đã hình dung ra một gã giang hồ trong bóng đá, bởi khi quan sát anh thi đấu trên sân, hình ảnh đập vào mắt khán giả đầu tiên là những xô xát với đối phương. Những cuộc chiến đầy căng thẳng trong vòng 16m50, những tranh cãi với trọng tài và cả những pha ăn vạ mà giới chuyên môn luôn xem là thô thiển làm xấu hình ảnh của bóng đá. Thậm chí sau khi trải qua mùa giải 2014/2015 thành công cùng Chelsea, với 20 bàn thắng, Costa vẫn “được” xem là cầu thủ bị ghét nhất nước Anh (theo cuộc khảo sát của tạp chí danh tiếng L’Equipe).

Một con người bị cả thế giới hắt hủi

Mặc dù được sinh ra và lớn lên tại Brazil – mảnh đất đã hình thành nên những siêu huyền thoại trong bóng đá như Pele, Garrincha, Rivaldo, Ronaldo – ấy vậy mà Diego Costa lại khiến đội tuyển từng 5 lần vô địch thế giới này phải đấu tranh để có được sự phục vụ của anh. Và rồi họ thất bại trong nhục nhã khi tiền đạo này quyết định khoác lên mình màu áo của đội tuyển Tây Ban Nha.

Chọn màu áo TBN, nhưng Diego Costa bị chính các CĐV ở đây hắt hủi (Ảnh: The Independent)

Chọn màu áo TBN, nhưng Diego Costa bị chính các CĐV ở đây hắt hủi (Ảnh: The Independent)

Chính sự việc trên đã khiến Costa trở thành tâm điểm của sự chỉ trích tại quê nhà, đỉnh điểm là việc HLV Filipe Scolari phải đưa ra một thông báo đanh thép rằng đội bóng của ông sẽ chẳng bao giờ chứa chấp một kẻ phản bội như Costa. Tại World Cup 2014, cầu thủ này phải chịu rất nhiều tiếng la ó hò hét vang khắp các khán đài trên sân và thậm chí gia đình anh còn bị đe dọa bởi những người hâm mộ sứ Samba xuyên suốt giải đấu.

Cứ tưởng mọi rắc rối xung quanh chàng Diego đã kết thúc khi anh chọn cống hiến cho đội tuyển Tây Ban Nha nhưng sự thật là người hâm hộ La Roja cũng không ưa gì Costa, họ còn chẳng muốn anh đại diện cho hình ảnh đất nước họ. Trong một trận đấu tháng 9/2013, những CĐV Real Madrid hét lên:

Diego Costa không phải là người Tây Ban Nha.

Và thực tế trên sân cũng đã chứng minh Costa rất khó hòa nhập với lối chơi của nhà đương kim vô địch World Cup khiến anh gặp muôn trùng khó khăn khi thi đấu.

Nhìn vẻ bề ngoài đầy vẻ dữ dằn của Costa cùng với khuôn mặt góc cạnh ắt hẳn nhiều người cho rằng anh giống một đại ca giang hồ hơn là cầu thủ bóng đá. Các hậu vệ mô tả Costa có cánh tay  “cứng như một con dao của Swiss Army”. Anh luôn sẵn sàng hạ gục mọi vật cản bước đến khung thành của anh. Diego Costa luôn chơi xấu và tiểu xảo khi có thể, anh luôn khiến mọi người phải dè chừng chính mình.

Diego Costa Laurent Koscielny (Ảnh: Daily Mail)

Chơi xấu bất cứ khi nào có thể (Ảnh: Daily Mail)

Trên sân đấu, Costa luôn cho thấy mình giống như một “Quái thú”. “Quái thú” ấy có thể lao đến bất kì ai mà không hề ngại ngần hay sợ hãi. Đó là một Costa dẫm lên chân Emre Can một cách không thương tiếc, đối đầu nảy lửa với Skrtel cả trong màu áo CLB lẫn đội tuyển quốc gia, dằn mặt David Luiz hay pha đánh nguội dành cho Koscielny… những điều ấy bị làng túc cầu lên án, phê phán kịch liệt.

Có lẽ bản chất hoang dại cộng hưởng với sự “quái” đã có sẵn trong máu của những cầu thủ Nam Mỹ đã vô hình chung tạo thành một Diego Costa dữ tợn như bây giờ. Một cầu thủ tự biến mình thành tiêu điểm của trân đấu khi đội nhà đang thất thế, gây ức chế cho đối phương để tạo đà tâm lí thoải mái cho các đồng đội thi đấu, chàng tiền đạo hài hòa cả “tài” lẫn “tật”. Mà chính cái “tật” đã tạo nên một góc tối khác trong sự nghiệp của cầu thủ 27 tuổi, thứ biến anh thành kẻ luôn bị phán xét, luôn bị ghét bỏ trong thế giới bóng đá luôn ưa cái đẹp này.

Đừng bắt Costa phải chơi bóng đá đẹp

Bố của Costa từng kể về con trai mình:

Nó luôn tràn đầy năng lượng và hay cáu giận khi đá bóng. Nó không hề dừng lại. Nhiều hơn một lần mọi chuyện kết thúc bằng một trận đánh nhau.

Costa luôn luôn là như thế, anh bước vào sân với tinh thần chiến binh không bao giờ đầu hàng dù cho hoàn cảnh có ra sao. Diego Costa có thể thiếu thứ gì, chứ nhiệt huyết thì không. Ít ai có thể quên được hình ảnh tiền đạo này bất chấp tất cả lao chân vào cột dọc ghi bàn… để rồi sao đó dính phải một chấn thương vô cùng kinh hoàng. Đó là cách Costa chơi bóng, thứ bóng đá xù xì, xấu xí trên đôi chân không thể phủ nhận được tài năng ghi bàn thiên bẩm của anh.

Chấn thương kinh hoàng của Diego Costa (Nguồn: Youtube)

Và đừng bắt một kẻ ngông cuồng như Costa phải chơi thứ bóng đá đẹp, bởi cái cách anh gây hấn theo  các chuyên gia bóng đá nó đã đạt tầm “nghệ thuật”. Và thứ gọi là “nghệ thuật gây hấn” này luôn được các nhà báo chăm sóc chu đáo. Liệu thiếu đi những cầu thủ như Costa, sau mỗi trận đấu người xem sẽ đọng lại được những gì? Không có anh, đây sẽ là một thế giới bóng đá tẻ nhạt, thiếu sức sống. Costa dù có chơi xấu nhưng gây ra những rắc rối gì đi chăng nữa những người như anh là cái thú vị của môn thể thao vua này.

Đầy rẫy những kẻ căm ghét thói côn đồ của Diego Costa nhưng cũng không ít người yêu quý cái tính cách ấy. Và nếu các bạn nghĩ Costa đang phá hủy hình ảnh của bóng đá thì đừng quên anh chàng này yêu bóng đá hơn người ta tưởng đấy, say mê và cuồng dại với trái bóng. Tình yêu điên rồ ấy được trui rèn qua những trận bóng, trận đòn nhuộm máu bạo lực trên đường phố Brazil chỉ để dành lấy thức ăn, tạo nên trong Costa không tính cách dữ dằn không trộn lẫn.

Và dù bạn có yêu quý hay ghét bỏ thì Diego Costa chẳng quan tâm đâu vì đơn giản đó là chính xác đó là bản năng trời sinh của Costa, một cầu thủ không cần chơi đẹp để “hoàn hảo”.

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Huỳnh Hửu Nhân
2 bài viết
“Làm báo sướng hơn chuyện có nổi tiếng hay không!”
Phát bóng lên ^