Berlusconi – AC Milan: Mối tình 30 năm và con đường định hình bóng đá hiện đại

Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Bản dịch từ bài viết “How Silvio Berlusconi’s 30-year Milan reign has shaped modern football” của tác giả Matt Barker đăng trên Fourfourtwo.com
***

fourfourtwo

Sáng ngày 08 tháng bảy năm 1986, 10.000 fan hâm mộ của Milan tập trung tại sân vận động Arena Civica của thành phố nơi chỉ cần băng qua Công viên Sempione phía sau lâu đài Sforzesco là tới. Mưa đang lất phất rơi, một vũ đoàn tên là Drive In vừa kết thúc buổi trình diễn của họ, bản nhạc Ride of Valkyries của Wagner bắt đầu được phát trên loa.

Giữa không khí náo nhiệt đó, nhà tổ chức của buổi lễ, kênh chương trình truyền hình Italia Uno, kêu gọi với đám đông đang chờ đợi hãy nhìn lên bầu trời, ba chiếc máy bay trực thăng Agusta bất ngờ xuất hiện.

Trong quang cảnh giống như sự kết hợp kì quái giữa bộ phim chiến tranh của Mỹ “Apocalypse Now” và một game show truyền hình thời hiện đại, những chiếc trực thăng bắt đầu hạ cánh trên sân và những người bước ra đầu tiên là các cầu thủ của Milan, dẫn đầu là đội trưởng, Franco Baresi, tiếp theo là các thành viên trong ban lãnh đạo câu lạc bộ và đội ngũ huấn luyện (trong đó có một huấn luyện viên của đội trẻ tên là Fabio Capello) và cuối cùng là chủ sở hữu mới của Rossoneri: Silvio Berlusconi.

(Ảnh: FourFourTwo.com)

(Ảnh: FourFourTwo.com)

Tiếng nhạc của Wagner nhỏ dần và im lặng. Berlusconi bước về phía sân khấu và cầm lấy micro. Il Presidente tuyên bố ông là một Milanista từ lúc còn nhỏ, trong trái tim ông không có chỗ dành cho một đội bóng nào khác ngoài Milan (ngay cả khi có những tin đồn nói rằng ông là một fan hâm mộ của Inter thời niên thiếu. Ông khẳng định muốn nhìn thấy sự trở lại của một thế lực lớn và tin rằng sau tất cả bóng đá cuối cùng chỉ là một trò chơi đơn giản.

Sau hơn nửa tiếng, những giọt mưa đã lớn dần thành một cơn mưa mùa hè đủ để buổi lễ phải mau chóng kết thúc. Đám đông chạy đi tìm nơi trú ẩn, tất cả mọi người đã quay trở lại vào máy bay trực thăng, bay đến căn biệt thự của Berlusconi nằm bên ngoài thành phố và tập trung tại một phòng họp đầy bánh ngọt. Một biểu ngữ với dòng chữ ”Grazie Silvio!” (Cảm ơn Silvio) được giăng lên.

Quãng thời gian khó khăn

Đầu năm 1980 thật sự là một quãng thời gian tồi tệ ở Milan. Trước khi Marco van Basten đến, Milan có Mark Hateley; trước khi Ruud Gullit đến là Ray Wilkins. Và trước khi Berlusconi đến, người đứng đầu là Giuseppe Farina, được biết đến vơi biệt danh đầy châm biếm Il Agricoltore (Gã nhà quê). Đều là những cái tên hết sức…. bình thường, không đủ khả năng hay uy tín để có thể hướng con thuyền đang đắm mang tên Milan này đến một tương lai khá khẩm hơn.

Năm 1980 Milan bị đánh xuống Serie B trong ô nhục, hậu quả từ thảm họa Totonero, một bóng ma scandal không thể quên của bóng đá Italia, chỉ một năm sau khi họ giành được Scudetto lần thứ 10 (và cùng với nó là quyền được thêm ngôi sao vàng trên áo đồng phục của đội). Họ lên hạng sau một năm, nhưng với gánh nặng nợ nần đè trên lưng, họ không thể giữ được bản sắc của một đội bóng lớn hay thu hút tài năng và nhanh chóng phải xuống hạng một lần nữa.

Giuseppe Farina, Cựu Chủ tịch của AC Milan (Ảnh: Milan Today)

Giuseppe Farina, Cựu Chủ tịch của AC Milan (Ảnh: Milan Today)

Joe Jordan, người đã gia nhập Milan từ Manchester United trong mùa hè năm 1981, để lại rất ít ảnh hưởng trong mùa giải đầu tiên của mình, nhưng những bàn thắng của anh đã giúp đội bóng trở lại với giải đấu hàng đầu nước Ý. Việc ký hợp đồng với Luther Blissett vào năm 1983 đã trở thành một bản hợp đồng bom tấn. Cầu thủ này đã ghi đến hơn 100 bàn ở Watford, giành được chiếc giày vàng châu Âu, là một trong các cầu thủ ghi bàn hàng đầu châu Âu, rõ ràng là một cái tên đáng để kì vọng. Tuy nhiên, Blissett đã không thể thích nghi với lối chơi thiên về phòng nhự ở Serie A và nhanh chóng bị đẩy đi, thất bại trong thương vụ này đã khiên Milan bị lỗ đến nửa triệu bảng.

Đã có một số biểu hiện về một tương lai tươi sáng hơn đối với đội bóng. Tiêu biểu là việc tài năng trẻ Franco Baresi, người được biết đến như Beckenbauer của Italia và đảm nhiệm vai trò Libero lúc mới chỉ 18 tuổi đã từ chối lời mời hấp dẫn của Inter Milan để tiếp tục gắn bó với Rossoneri.

Những gương mặt mới

Sự xuất hiện vào năm 1984 của Wilkins và Hateley (cựu cầu thủ của Manchester United, và sau này là Portsmouth, mặc dù Farina ban đầu đã cố gắng để thuyết phục mợi người tin rằng anh là một cầu thủ của Liverpool) đã được chào đón với sự nhiệt tình đến đáng ngạc nhiên.

Họ giống như một luồng hơi thở mới được đưa đến để làm mới bầu không khí trong đội. Họ là những tên tuổi lớn vào thời điểm đó, và họ đã có sự lạc quan tuyệt vời về tương lai tại đây. Đáng tiếc là mọi thứ không như mong đợi. Họ đã không thể có được sự thể hiện tốt nhất.

-Franco Baresi

Trong trí nhớ của nhiều người, Wilkins đã được ca ngợi là một regista xuất sắc; một cầu thủ có khả năng qua người tốt và đưa ra những đường chuyền đột phá từ hàng tiền vệ. Wilkins luôn đạt những hiệu suất khá tốt, nhưng thật sự thì ông chỉ phù hợp với lối đá ở Anh.

Còn việc ký hợp đồng với chàng trai trẻ 22 tuổi Hateley là do sự đề xuất của HLV đội trẻ Fabio Capello, người đã quan sát cầu thủ này khi anh chơi cho đội U21 Anh và ghi bàn trong trận giao hữu với Brazil vào mùa hè.

Thật sự thì bàn thắng đó chẳng có gì đặt biệt, đó chỉ là một cú đánh đầu. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng nó có ý nghĩa. Tôi đã không xem xét tầm quan trọng của những gì đã xảy ra cho đến khi điện thoại reo. Đó là cuộc gọi của Ray Wilkins, người đã ký hợp đồng với Milan vào lễ Phục sinh. Anh ấy nói rằng họ đang quan tâm đến tôi và hỏi tôi có hứng thú đến chơi bóng ở Ý không.

-Mark Hateley

Tình hình tài chính

Dưới sự dẫn dắt của HLV người Thụy Điển Nils Liedholm – một cựu tiền đạo và là đội trưởng của Milan trong những năm 1950 – Milan cuối cùng đã tìm lại được bản thân và đang trên đường trở lại chính mình vào cuối năm 1985. Tuy nhiên bên ngoài sân cỏ là một mớ hỗn độn. Rõ ràng Farina đã không có sức mạnh tài chính như ông ta khoác lác. Các cầu thủ vẫn đang phải chờ tiền lương, trong khi tại Old Trafford, chủ tịch Martin Edwards đang hối thúc hoàn tất khoản nợ £600.000 mà Milan vẫn còn nợ trong thương vụ Wilkins. Dưới áp lực ngày càng tăng, và một bối cảnh hết sức tồi tệ đang hiện hữu rằng câu lạc bộ có thể bị phá sản, Farina cuối cùng tuyên bố vào tháng 12 năm 1985 ông đang rao bán Milan. Trong vòng một vài ngày, hàng loạt tin đồn xuất hiện trên báo chí nói rằng Berlusconi sẽ là tân chủ tịch của Milan.

(Ảnh: FourFourTwo)

(Ảnh: FourFourTwo)

Sinh ra tại Milan vào năm 1936, từ một nhân viên bán hàng bình thường, người đàn ông tên Silvio đã làm nên tên tuổi trong lĩnh vực bất động sản. Ông nhanh chóng chuyển sự chú ý sang lĩnh vực kinh doanh phương tiện truyền thông, Fininvest của Berlusconi bắt đầu vung tiền vào thị trường đang rất phát triển lúc đó là truyền hình cáp vào cuối năm 1970.

Năm 1980, ông mua bản quyền giải đấu Mundialito, đăng cai ở Uruguay để chào mừng kỷ niệm 50 năm World Cup được tổ chức lần đầu tiên. Những trận đấu này được hiển thị trên kênh truyền hình Canale 5 của ông, với thời lượng: cứ 15 phút lại có 1 chuỗi quảng cáo. Tới năm 1984, Berlusconi sở hữu đến ba kênh truyền hình quốc gia.

Các cuộc đàm phán nhanh chóng được bắt đầu với các đối tác của Farina, đội ngũ luật sư của Berlusconi đã bị sốc khi biết đến tình trạng hiểm nghèo về tài chính của CLB. Trong ba năm, nợ của Milan đã tăng gấp ba và liên tục dính đến các rắc rối với cảnh sát tài chính của Ý.

Các biểu ngữ đã bắt đầu xuất hiện bởi các Curva Sud và ultras của câu lạc bộ: “Silvio, Milan yêu anh “, “Silvio, cứu chúng tôi ra khỏi sự xấu hổ này” và ”Silvio, hãy đưa Milan thoát khỏi tay bọn ăn cắp kia”.Đề nghị 40 triệu lire cuối cùng đã được đưa, và ngày 10 tháng 2 năm 1986, một thỏa thuận đã đạt được cho phép Berlusconi trở thành Chủ tịch đời thứ 20 của Milan.

Silvio Berlusconi cùng Franco Baresi (Ảnh: FourFourTwo)

Silvio Berlusconi cùng Franco Baresi (Ảnh: FourFourTwo)

Với chút thời gian còn lại của mùa giải, Berlusconi đã nhanh chóng đầu tư vào đội bóng và đem về hàng loạt cầu thủ mới. Có nhiều tin đồn về việc ông sẽ đem về Diego Maradona, nhưng những lô hàng đầu tiên đều là người Ý, không ai trong số họ là ngôi sao lớn nhưng tất cả đều có tiềm năng và đủ để tốn một khoản tiền lớn.

Có những lo ngại về việc Milan sẽ phá vỡ thị trường chuyển nhượng, gây ra quá nhiều sự mất cân bằng ở giải đấu. Theo Baresi, sau 5 năm hỗn loạn và tăm tối, các cầu thủ thật sự phấn khích.”Đúng rồi. Tất cả chúng tôi đều tin rằng người đàn ông này sẽ thực sự thay đổi mọi thứ; để có thể đưa chúng tôi lên cấp độ cao nhất, để làm cho chúng tôi có sức cạnh tranh một lần nữa, không chỉ ở Italia mà còn ở châu Âu.”

Một kỷ nguyên mới

Không mất nhiều thời gian trình bày, câu lạc bộ đã được thay đổi hoàn toàn mới. Một con đường thương mại mới và đầy năng lượng đã bắt đầu bén rễ.

Tôi còn nhớ như in những ngày đó, mọi thứ cứ như chỉ vừa diễn ra hôm qua. Một sự thay đổi lớn đang diễn ra, mọi thứ thực sự sẽ không còn như trước nữa.

– Franco Baresi

Một chiến dịch công khai đã được đưa ra trên các kênh truyền hình của Fininvest vào mùa hè năm đó. Các màn quảng cáo rực rỡ, với một gợi ý thú vị “Một món quà nhỏ sẽ đến vào chủ nhật tuần này, với màu xanh của bầu trời, màu xanh của cỏ, màu đen và đỏ của một Milan mới”. Một con số kỷ lục của số lượng vé bán ra vào hôm đó, hơn 60.000 vé đã được bán.

Hateley ghi bàn thắng duy nhất cho Milan trong trận thua 3-1 trước trận giao hữu với Barcelona. Câu lạc bộ đã có một sự khởi đầu nghèo nàn trong chiến dịch cải cách, áp lực đối với huấn luyện viên Liedholm ngày càng lớn.
Đến tháng 1 năm 1987, khắp mọi nơi đều bàn tán về Van Basten và Gullit. Liedholm đã bị sa thải ngay sau đó, thay thế tạm thời là Fabio Capello, trước khi Arrigo Sacchi, sau khi làm ra những phép màu tại Parma, đã đến để tiếp nhận Milan vào mùa hè năm 1987.

Fabio Capello trong những ngày làm việc tại Milan (Ảnh: FourFourTwo)

Fabio Capello trong những ngày làm việc tại Milan (Ảnh: FourFourTwo)

Với sự xuất hiện của Van Basten ở Milan, Hateley đã thực sự cảm thấy bực mình khi vị trí của mình bị đe dọa (“Có cái gì anh ta có mà tôi không có, ngoài tốc độ?” Attila phàn nàn trên một tạp chí của Ý), và sau đó tiền đạo người Anh đã bị đẩy sang Monaco, khi Berlusconi thật sự không hài lòng với thái độ của cầu thủ này.

Trong trận đấu cuối cùng của ông tại Meazza, tiền đạo người Anh đã khoát chiếc áo với dòng chữ: “Grazie a tutti. I love you Milan. Mark Hateley.” (“Cảm ơn về tất cả, tôi yêu Milan.”)

Sự ra đi của những người Anh

Trao đổi với một nhà báo Ý trong những năm 1990, Hateley cho thấy ông rất không hòa hợp với Berlusconi:

Tôi đã có một cuộc họp với ông ta tại Milanello. Tôi còn trẻ, nhưng tôi là con trai của một cầu thủ bóng đá và tôi biết tất cả mọi thứ về trò chơi này đủ để hiểu rằng gã đàn ông này chẳng biết cái quái gì về bóng đá cả. Ông ta thậm chí còn muốn trở thành huấn luyện viên, ông muốn làm tất cả mọi thứ.”

-Mark Hateley

Bây giờ nhìn lại, Hateley cho biết ông không có gì bất mãn và luôn tự hào về những gì đã đạt được ở Milan.

Milan hoàn toàn định hình tôi. Tôi đã làm việc với Liedholm và Capello mỗi buổi chiều trong ba năm, việc này đã cải thiện kĩ thuật của tôi lên đáng kể. Thực sự thì đây là nơi mà tôi nên gắn bó chứ không phải bỏ đi giữa chừng như thế. Capello là một quý ông tuyệt vời. Ông ấy sống trong một môi trường và phát triển cũng tương tự như chúng tôi. Vì vậy chúng tôi khá thân thiết với nhau. Ông ấy rất thích thú với những người Anh và rất hiểu tâm lý của họ.

Bàn thắng bằng đầu trong trận derby năm 1984, khi Hateley – nhảy cao hơn cựu hậu vệ Milan Fulvio Collovati, người bị gọi là Il Traditore (kẻ phản bội) sau khi gia nhập của Inter lúc Rossoneri bị xuống hạng vào năm 1982, đã giúp ông được nhớ đến như một trong các huyền thoại của câu lạc bộ. Điều này đã được nhắc lại tại trận Derby Milano gần đây nhất, khi Curva Sud treo băng rôn về bàn tháng nổi tiếng cảu cầu thủ người Anh.

“Anh ấy luôn làm tôi ngạc nhiên”, Baresi ấn tượng kể lại. Vào giữa thập niên 90, Pierluigi Casiraghi người đã ký hợp đồng với Lazio, thừa nhận với các nhà báo rằng ông tuổi thơ của ông là một Milanista cuồng nhiệt : “Khi còn nhỏ, tôi đã có một tấm poster của Hateley trên tường trong phòng ngủ của tôi.” Cựu tiền đạo đội tuyển Anh một phần nào đó đã trở thành biểu tượng của Milan lúc đó.

Matt Hateley khi còn thi đấu cho Milan (Ảnh: FourFourTwo)

Bàn thắng của Matt Hateley trong trận đấu với Inter (Ảnh: FourFourTwo)

Vào tháng 7 năm 1987, Wilkins theo chân Hateley đến Pháp, ký hợp đồng với PSG và sự ra đi của ông có chút khá lặng lẽ so với người đồng đội. Bởi bây giờ tất cả sự chú ý đang được hướng đến Sacchi, những người Hà Lan và Berlusconi.

Đã phải mất đến một năm (với những bổ sung quan trọng với sự xuất hiện của hai cầu thủ tài năng Carlo Ancelotti và Frank Rijkaard) cho chức vô địch đầu tiên của kỷ nguyên Berlusconi, mở đường cho việc tạo ra một trong các đội bóng có ảnh hưởng nhất của thời hiện đại.

Bóng đá là một hình thức kinh doanh

Berlusconi đã tạo ra thương hiệu đầu tiên trong bóng đá hiện đại. Tại một cuộc họp báo một vài ngày sau khi mua câu lạc bộ, ông tuyên bố :”Milan là một đội bóng, nhưng nó cũng là một sản phẩm có thể bán; một thứ có thể dùng để phục vụ trên thị trường kinh doanh.”

Berlusconi đã biến AC Milan trở thành một sản phẩm chiến lược, áp dụng các hình thức kinh doanh, tinh thần kinh doanh của một tập đoàn lớn, được trang bị hiện đại, nhằm tạo ra những sản phẩm có giá trị. Berlusconi muốn thay đổi mọi thứ, phục vụ cho tham vọng của ông. Rossoneri đã trở thành một tiền đồn của đế chế thương mại do Berlusconi đứng đầu, một trong những phương tiện kinh doanh cốt lõi của Fininvest. Ở đó, ông là nhân vật chủ chốt, tối quan trọng và là người kiểm soát mọi thứ, đưa ra các quyết định quan trọng.

Văn phòng báo chí của câu lạc bộ ngay lập tức trở thành trung tâm của các hoạt động, những buổi họp báo, dàn dựng các sự kiện và những tuyên bố hùng hồn trước các trận đấu được phát biểu bởi chính Berlusconi.

Berlusconi gây dựng đế chế truyền thông cùng AC Milan (Ảnh: FourFourTwo)

Berlusconi gây dựng đế chế truyền thông cùng AC Milan (Ảnh: FourFourTwo)

Bản quyền truyền hình đã trở thành một yếu tố rất quan trọng, khi giá trị của nó ngày càng tăng. Từ con số 3,8 tỷ lire (1,25 triệu £) vào năm 1982, bảng quyền truyền hình ở Serie A đã nhảy vọt lên 970 tỷ (605 triệu Bảng) vào năm 1988. Các kênh truyền hình của Berlusconi đã tràn ngập các chương trình thảo luận bóng đá, Hightlight các trận đấu và các chương trình tin tức.

Trong vài tháng đầu tiên của nhiệm kỳ chủ tịch của mình, Berlusconi đã đẩy hội đồng thành phố vào kế hoạch cải tiến sân vận đọng của mình, nhưng thực chất là làm hoàn thiện hệ thống tiếp thị các “sản phẩm” thuộc về Fininvest, và sau đó là mục tiêu chính trị. Thậm chí ông còn mời một nhà tâm lý học về để giảng cho tất cả mọi người trong đội bóng lối đi của công ty cũng như “nuôi dưỡng tâm lý” cho tất cả những ai dưới quyền ông.

Mang đến thời đại mới

Đội quân hùng mạnh của Sacchi đã trở thành một cỗ máy chinh phạt khủng khiếp đầu thập niên 90, là một galacticos thật sự; cơ sở đào tạo Milanello được nâng cấp và sau đó vào năm 2002, là sự ra đời của Milan lab, nơi đã trở thành tiêu chuẩn tiên tiến cho hệ thống y tế của bất kì đội bóng có tham vọng nào.

Ở nước Anh, Premier League – nơi đang được xây dựng dựa trên tiền truyền hình, bị ám ảnh bởi PR và nhận thức về thương hiệu, đã học hỏi khá nhiều thứ từ cách làm bóng đá của Berlusconi (và dĩ nhiên, Hiện tại thì bóng đá Anh đã bỏ xa bóng đá Italia mặc dù họ đã học theo cách làm bóng đá từ nguyên mẫu Milan).

Mô hình làm bóng đá của Berlusconi đã mở ra một thời đại mới (Ảnh: FourFourTwo)

Mô hình làm bóng đá của Berlusconi đã mở ra một thời đại mới (Ảnh: FourFourTwo)

Berlusconi không chỉ dừng lại quyền lực bên ngoài sân cỏ mà thậm chí còn muốn tạo dấu ấn trong cả sân cỏ. 15 HLV đã bị sa thải trong 25 năm đầu tiên dưới quyền Berlusconi chỉ vì không tuân theo chỉ đạo của ông.

Năm 2009, vào thời gian cuối Carlo Ancelotti tại vị ở Milan, Berlusconi công khai trước báo chí: ”Nếu chúng tôi không thể giành Scudetto năm nay thì đó tất cả là lỗi của Ancelotti và chiến thuật của cậu ta.” Một vài ngày sau đó, ông đã xuất hiện trên một kênh truyền hình của mình và nói rằng: ”Milan phải giống như Real Madrid : họ luôn luôn chơi tấn công một cách mãnh liệt. Từ bây giờ, tôi muốn Milan luôn chơi với hai tiền đạo. Ancelotti sẽ phải thể hiện tốt hơn nữa, Nếu không,cậu ta sẽ không còn là HLV của Milan nữa.”

Trong vòng vài tuần sau đó, Ancelotti tuyên bố ông sẽ đến Stamford Bridge.

Chính trị và Scandal

Vào đầu những năm 1990, chính trị Ý vẫn quay cuồng từ một loạt các vụ bê bối tham nhũng, Berlusconi thành lập đảng Forza Italia, và dọn dẹp mọi rắc rối, giống như ông cách ông đã làm năm 1986 khi lên nắm quyền Milan. Baresi nhớ lại:

Tôi đã không thể thực sự nói chuyện với ông ấy nhiều trong những năm 1990: Ông ấy không còn có thể quá quan tâm đến câu lạc bộ, khi đang quá bận rộn với việc chính trị.

Tôi đã có rất nhiều kỷ niệm vào thời gian đó. Vâng, ông ấy sẽ đôi khi can thiệp và muốn thảo luận về chiến thuật, nhưng Berlusconi luôn luôn tôn trọng vai trò của tất cả mọi người – ông bao giờ vượt quá mức cho phép. Tôi sẽ luôn biết ơn ông ấy. Thật khó để tưởng tượng một Milan mà không có ông ấy thì mọi thứ sẽ như thế nào.

-Franco Baresi

Berlusconi thường sử dụng những thuật ngữ bóng đá vào chính trị, Nhưng chắc chắn ông ấy không phải là chính trị gia đầu tiên sử dụng thể thao như một phép ẩn dụ trong chính trị, hoặc tìm kiếm lợi thế chính trị từ thành công của một đội bóng.

Tuy nhiên, trong những năm gần đây, vị cựu Thủ tướng đang bị bao vây bởi các Scandal bắt đầu cần câu lạc bộ hơn bao giờ hết, như một cách để gợi nhớ về vinh quang cũ để lấy lại quyền lực cảu mình trong chính trị. Ông đã phải hầu tòa vì những cáo buộc lạm dụng quyền lực và quan hệ tình dục với một gái mại dâm tuổi vị thành niên. Với 8 Scudetto và năm danh hiệu Champions League giành được kể từ năm 1986, mặc dù đã tạo nên không ít tai tiếng, nhưng những gì mà vị chủ tịch này đã làm cho Milan là điều không thể phủ nhận.

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Nam Khánh Pirlo DaVinci
3 bài viết
““ Ngoạn mục nhưng không rực rỡ. Lên xuống là vô thường””
Phát bóng lên ^