Fernando Torres – Vô thường và mãi mãi!

bởi Nguyên Khang ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Chẳng biết tự khi nào, Torres trở thành cái tên mà người ta liên tưởng đến khi chứng kiến gã tiền đạo nào đó bỏ lỡ một cơ hội mười mươi. Đã qua rồi cái thời mái tóc vàng lãng tử của Torres bồng bềnh một cách kiêu hãnh trên khắp các sân cỏ châu Âu. Điều đó làm hàng triệu con tim yêu mến anh phải đau đớn.

*****

Torres chạm bóng, cơ hội vuột qua. Torres dứt điểm, một pha bóng nguy hiểm chỉ dừng lại ở mức cơ hội. Trên sân xuất hiện những cái lắc đầu ngao ngán của chính anh và đồng đội. Trên khán đài, những tiếng la ó xuất hiện. Đó là hình ảnh trong suốt những năm tháng El Nino rời Liverpool. Đôi lúc anh cũng có những khoảnh khắc làm mọi người phải xuýt xoa, để tin rằng anh đang tìm lại được bản năng sát thủ ngày nào. Nhưng rồi anh lại thể hiện bộ mặt đáng thất vọng trong những màn trình diễn sau đó. Những bước chạy xé gió, những pha làm bàn đẳng cấp, nỗi khiếp sợ của biết bao hàng hậu vệ trứ danh giờ đây chỉ còn lại trong tiềm thức.

Tuổi 19, cái tuổi mà các cầu thủ khác còn phải cạnh tranh một suất có tên trong đội một, những ai khá hơn thì nỗ lực để được ra sân trong đội hình xuất phát thì ở độ tuổi này, Torres đã trở thành đội trưởng trẻ nhất lịch sử Atletico Madrid – CLB lớn thứ 3 tại Tây Ban Nha. Tại Vicente Calderon, anh thi đấu xuất sắc, trở thành thần tượng, niềm hi vọng của người hâm mộ nơi đây. Tuyệt đấy! Nhưng dường như Atletico không phải là nơi để một con mãnh sư như Torres thỏa sức vùng vẫy. Anh cần một bến đỗ tiềm năng hơn. Một chân trời rộng lớn hơn.

Ảnh: Gary M. Prior/Getty Images

Fernando Torres gia nhập Liverpool năm 2007 (Ảnh: Gary M. Prior/Getty Images)

Năm 2007, anh rời bán đảo Iberia để đến với xứ sở sương mù và gia nhập đội bóng thành phố cảng Liverpool. Tại đây, anh phát huy tất cả các điểm mạnh của một cây săn bàn ở đẳng cấp cao nhất. Bạn muốn thấy tốc độ, anh là một chiếc Ferrari chính hiệu. Bạn đòi hỏi sức mạnh và độ càn lướt tuyệt vời? Anh như cỗ xe tăng ủi phăng mọi trở ngại trên đường dẫn đến khung thành đối phương. Còn khả năng dứt điểm ư? Anh ấy là một cỗ máy được lập trình hoàn hảo để làm công việc này. Dù là chân trái, chân phải hay đánh đầu, anh luôn biết cách để khiến các thủ môn đối phương phải khốn đốn. Torres luôn chứng minh cho người ta thấy chẳng có hàng phòng ngự nào là bê tông cốt thép.

Chẳng phải ngẫu nhiên mà một trung vệ đẳng cấp thế giới như Nemanja Vidic luôn tỏ ra lóng ngóng như một gã trai học việc mỗi lần đối đầu với anh trong các trận Derby nước Anh giữa Liverpool và Manchester United.

Ảnh: Andrew Yates/AFP/Getty Images

Nemanja Vidic quá chậm so với Torres (Ảnh: Andrew Yates/AFP/Getty Images)

Chẳng phải ngẫu nhiên mà Sir Alex Ferguson lại đưa ra những lời có cánh cho chàng tiền đạo của đội đại kình địch: “Ronaldo và Messi là hai cầu thủ xuất sắc hàng đầu, nhưng nếu được chọn để đối đầu với Vidic và Ferdinand trong vòng cấm thì tôi sẽ chọn Torres – một sát thủ đích thực.”

Chẳng ai có thể quên được khoảnh khắc Fernando Torres với sức rướn như một vị thần Hy Lạp đã vượt qua sự truy cản của Phillip Lamph và cú chích mũi giày tinh tế hạ gục Jens Lehmann, đưa Tây Ban Nha đến chức vô địch EURO sau hàng thập kỉ chờ đợi mòn mỏi. Và từ đó mở ra một thời kì hoàng kim cho đội bóng xứ bò tót.

Ảnh: Clive Rose/Getty Images

Torres ghi bàn mở tỉ số trong trận chung kết Euro 2008 (Ảnh: Clive Rose/Getty Images)

Torres ở Liverpool và trong màu áo Tây Ban Nha lúc ấy đều cực kì xuất sắc. Thế nhưng chỉ có đội tuyển quốc gia mới đem lại cho anh những danh hiệu. Những kí ức ở Liverpool chỉ là những pha bóng đầy tốc độ, quyết đoán và nguy hiểm khôn lường. Và cả những tiếc nuối cho niềm vinh quang gần kề nữa.

Ở Liverpool, phía sau anh luôn có Xabi Alonso và Steven Gerrard luôn sẵn sàng làm bệ phóng cho anh bay cao. Anh gần như có tất cả, nếu như ở Anfield, Gerrard là vua thì anh cũng là hoàng tử. Nhưng lịch sử chỉ gọi tên những nhà vô địch, còn Liverpool lại không cho anh điều đó. Và rồi anh đã rũ bỏ màu áo đỏ nuôi dưỡng anh thành một tiền đạo hàng đầu thế giới để tìm đến một màu áo xanh xa lạ. Hẳn là anh đang mong đợi những đỉnh cao mới nơi Chelsea.

Ảnh: Adrian Dennis/AFP/GettyImages

Ảnh: Adrian Dennis/AFP/GettyImages

Nhưng hỡi ôi, nếu ở Liverpool, đôi chân của Torres luôn nhảy một điệu Flamenco nồng nàn, bay bổng thì tại Chelsea, chính đôi chân ấy lại lạc nhịp một cách lạ thường. Chính Torres cũng chẳng hiểu nổi vì sao đôi chân anh lại trở nên như vậy nữa. Một đôi chân khiến bao hàng phòng ngự phải run rẩy, một đôi chân luôn mang đến niềm tin chiến thắng cho các Liverpudlians lại biến thành một khúc gỗ vô hại không hơn không kém. Dẫu rằng tại Chelsea, anh có được chiếc cúp Champions League đầy danh giá – phần thưởng cho tài năng của anh, nhưng những gì anh thể hiện tại đây chỉ mang đến cho người hâm mộ sự tiếc nuối khôn nguôi.

Thời gian, thời gian là thứ những người hâm mộ El Nino bấu víu vào đó để tin rằng rồi sẽ lại là Torres với những pha bứt tốc ngoạn mục, sẽ là những cú ra chân nhanh như điện xẹt mà khi những thủ môn chưa kịp phản xạ thì bóng đã nằm gọn trong lưới. Sẽ là những nụ cười nở trên gương mặt thiên thần, là những pha ăn mừng trượt dài trên thảm cỏ xanh mướt chứ không phải là những cái ôm đầu tiếc nuối hay lắc đầu ngao ngán, không phải là những tình huống xử lí bóng vụng về, và càng không phải là những pha diễn hài trên sân bóng. Nhưng có lẽ định mệnh đã sắp đặt: Vinh quang của anh gắn chặt với màu áo đỏ. Còn màu xanh xa lạ kia mãi là một màu xanh ảm đạm và u sầu. Có chăng, cũng chỉ là những vệt hi vọng, le lói và nhợt nhạt, về một sự hồi sinh chưa bao giờ trọn vẹn.

Ảnh; John Powell/Liverpool FC/Getty Images

Ảnh; John Powell/Liverpool FC/Getty Images

Chấn thương, tuổi tác đã lấy đi những phẩm chất tuyệt vời nhất của một trong những số 9 cổ điển cuối cùng của bóng đá thế giới. Giải Ngoại hạng Anh giàu tốc độ và sức mạnh đã không còn là đất diễn cho con mãnh sư ngày nào. Anh lặng lẽ trở về mái nhà xưa Atletico Madrid, nơi đã ươm mầm cho bóng đá thế giới một tiền đạo đẳng cấp. Ra đi trong niềm hi vọng, và rồi trở về trong nỗi tiếc nuối. Dẫu vậy, anh vẫn nhận được sự chào đón của 45.000 người hâm mộ nơi đây trong lần tái ra mắt đội chủ sân Vicente Calderon. Với những gì đã thể hiện của chàng cựu thủ quân, anh xứng đáng nhận được điều đó.

Mặc dù thi đấu ở một giải khác ít đòi hỏi thể lực hơn nhưng số phút anh có mặt trên sân ngày càng thưa dần. Tôi và những người yêu mến anh chỉ còn biết lặng lẽ theo dõi anh và hoài niệm. Những bức tranh muôn màu mà anh vẽ ra giờ chỉ còn trong hồi ức. Đời cầu thủ bóng đá là lên xuống vô thường, là đến rồi đi. Nhưng những gì anh để lại trong tâm trí tôi, trái tim tôi luôn là mãi mãi.

Mỗi nơi anh qua, mỗi bước chân anh chạy đều để lại cho người hâm mộ những nỗi nhớ! Chúc mừng sinh nhật anh, El Nino!

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Nguyên Khang
3 bài viết
“Alonso - Gerrard - Torres”
Phát bóng lên ^