Chuyện về một chàng Higuain khác

bởi Tùng Trần ·

Khi nhắc tới cái họ Higuain, phần đông người hâm mộ bóng đá sẽ nghĩ ngay tới Gonzalo Higuain, tiền đạo đã và đang làm mưa làm gió tại Tây Ban Nha và Italy. Chân sút 28 tuổi từng lập kỉ lục ghi 27 bàn/mùa tại giải VĐQG Tây Ban Nha và mới đây đã tự phá thành tích này khi đã có được 29 bàn ở Serie A năm nay.

Thế nhưng Gonzalo không phải là người duy nhất trong gia đình theo nghiệp bóng đá. Cha anh, ông Jorge Higuain từng khoác áo San Lorenzo, Boca Juniors, River Plate và giành chức vô địch quốc gia Argentina ở mùa giải 1989/90 và 1991. Ông Jorge Higuain và bà Nancy Zacarías có 4 người con: Nicolás, Federico, Gonzalo và Lautaro. Nicolas từng thử sức tại Defensores de Belgrano ở giải hạng ba Argentina, song sớm nhận ra mình không thể cạnh tranh và chuyển hướng sang một công việc khác. Hiện anh đang làm người đại diện cho hai cậu em Federico và Gonzalo.

Gonzalo (trái) trong màu áo River Plate và Federico (phải) trong màu áo Nueva Chicago (Ảnh: Corazon Blanco)

Gonzalo (trái) trong màu áo River Plate và Federico (phải) trong màu áo Nueva Chicago (Ảnh: Corazon Blanco)

Federico, người con trai thứ, lớn hơn Gonzalo ba tuổi và cũng chơi ở vị trí tiền đạo như cậu em Gonzalo. Cả hai đều gia nhập đội trẻ của River Plate – Federico vào năm 2003 và Gonzalo tiếp bước người anh 2 năm sau đó. Thế nhưng sự nghiệp tại River Plate của hai người lại rẽ theo hai hướng hoàn toàn khác nhau: Federico chỉ ra sân vỏn vẹn 5 trận và không ghi được bàn nào, trước khi được mang cho Nueva Chicago ở giải hạng nhì mượn. Tại đây Federico ra sân 77 lần, ghi được 29 bàn.

Gonzalo ra mắt đội một năm 2005 và kết thúc mùa giải 2005/06 với 5 bàn sau 12 trận. Sau khi Gonzalo lập cú đúp trong trận Superclasico trước Boca Juniors vào tháng 10/2006, chủ tịch Daniel Passarella của River đã khẳng định rằng Gonzalo “có một tương lai xán lạn”“chắc chắn sẽ trở thành ngôi sao.” Ở mùa giải tiếp theo, cậu em nhà Higuain tiếp tục thi đấu bùng nổ với 10 bàn sau 17 trận.

Và chẳng mấy chốc Gonzalo nhận lời mời của Real Madrid và chính thức chuyển tới đội bóng hoàng gia Tây Ban Nha vào cuối năm 2006 với mức phí 12 triệu euro. Chân sút này thi đấu ra sao tại Real Madrid, hẳn mọi người đều đã rõ: Gonzalo nổ súng 121 lần sau 264 lần ra sân, cùng đội bóng giành 3 La Liga, 1 cúp Nhà vua và 2 siêu cúp Tây Ban Nha.

Trừ mùa giải 14 trận tương-đối-thất-vọng trong màu áo Besiktas (Thổ Nhĩ Kì) và quãng thời gian thi đấu tại Club America (Mexico), Federico Higuain chưa thực sự có cơ hội thể hiện ở châu Âu. Người anh nhà Higuain dành 9 năm thi đấu tại giải VĐQG Argentina lần lượt trong màu áo Independiente, Godoy Cruz và Colon, trước khi chuyển tới Columbus Crew của giải bóng đá Nhà nghề Mỹ.

Nói về quãng thời gian chơi bóng từ năm 2008 tới năm 2012 của Federico tại Primera Division, nhà báo Daniel Colasimone, một cây viết thể thao tại Buenos Aires, cho biết:

Mặc dù có một số mùa giải ghi được trên 10 bàn thắng, [Federico] Higuain chưa bao giờ là một cây ghi bàn thực thụ. Nhiệm vụ của cậu ta là quấy rối hàng thủ đối phương bằng các pha chạy chỗ thông minh, khả năng giữ bóng và chuyền bóng tốt. Sự cần cù trong và ngoài sân cỏ, cũng như cách cư xử nhã nhặn khiến cậu ấy trở thành một cầu thủ được yêu mến ở bất kì đội bóng nào. Các cổ động viên của Colon biết họ sẽ mất đi một tiền đạo giỏi khi Federico kí hợp đồng với Columbus Crew, nhưng nhìn chung họ đều cảm thấy mừng Higuain xứng đáng với điều này sau những nỗ lực cậu ấy bỏ ra. Các CĐV của Argentina đều mong muốn Higuain tỏa sáng trên đất Mỹ.

 

Federico Higuain trong lễ ra mắt Columbus Crew (Ảnh: Getty Images)

Federico Higuain trong lễ ra mắt Columbus Crew (Ảnh: Getty Images)

Federico không phải là cầu thủ Argentina đầu tiên tới chơi tại Mỹ; Guillermo Barros Schelotto trước đó cũng từng khoác áo Columbus Crew và giúp đội bóng giành được 2 Supporters’ Shield cũng như 1 MLS Cup. Schelotto là cầu thủ ngoài quỹ lương (Designated Player) đầu tiên của The Crew, thì Federico Higuain là người thứ ba trong danh sách này, khi mà Columbus bỏ ra số tiền $650,000 – mức phí chuyển nhượng lịch sử trong lịch sử đội bóng – để đưa người anh nhà Higuain tới Mỹ thi đấu. Bất chấp việc phải học tiếng Anh từ đầu, Federico tỏ ra khá hài lòng với việc chuyển tới thi đấu ở nước ngoài, cũng như với cuộc sống mới ở xứ sở cờ hoa:

Thực ra tôi không có nhiều cơ hội [để ra nước ngoài thi đấu]. Những lời mời đưa ra cho tôi, tôi không thấy hứng thú với chúng. Việc ra nước ngoài thi đấu không phải là điều quyết định tất cả, tôi hạnh phúc với sự nghiệp mà tôi có, và với những lựa chọn mà tôi đưa ra.

Tôi có cơ hội nói chuyện với Guillermo trước khi tới Mỹ và tôi chứng tỏ được tất cả những gì anh ấy hình thành tại giải đấu. Tôi hạnh phúc ở đây; tôi cảm thấy thoải mái. Ngay từ ngày đầu tiên tôi có cảm giác như đang ở nhà vậy. Trình độ chơi bóng tại đây mang lại một sự ngạc nhiên thú vị cho tôi, và tôi yêu CLB, sân vận động và các cổ động viên. Giải đấu có tiềm năng lớn và sẽ liên tục phát triển.

Ở đây [nước Mỹ] không có hàng rào để phân cách các cổ động viên. Tôi nghĩ môi trường ở đây là lý tưởng bởi nó thoải mái hơn, và mọi người có thể tới sân thưởng thức bóng đá mà không gặp vấn đề gì.

Federico Higuain nhanh chóng thích nghi với môi trường bóng đá mới khi có 3 bàn và 6 kiến tạo sau 5 trận đấu đầu tiên cho The Crew, đồng thời giành luôn danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất tuần ở tuần 25 và 26 mùa giải 2012. Federico kết thúc mùa giải với tổng cộng 6 bàn và 6 kiến tạo, và vinh dự nhận giải thưởng Cầu thủ mới xuất sắc nhất mùa giải. Bước sang mùa giải 2013, Federico Higuain là trọng tâm của đội bóng khi nhận băng đội trưởng và trở thành mũi nhọn của hầu hết các đợt tấn công – tiền đạo người Argentina có 11 bàn và 9 kiến tạo sau 29 lần ra sân. Tiền đạo người Argentina trở nên nổi tiếng ở giải đấu nhờ vào những cú sút phạt trực tiếp thành bàn vô cùng đẹp mắt.

Tình huống đá phạt ghi bàn đẹp mắt của Federico Higuain trong trận gặp New England Revolution, tháng 6/2014

Higuain tiếp tục ghi bàn bằng một cú đá phạt vào lưới NE Revs, tháng 11/2014

Nhưng khi HLV Gregg Berhalter lên nắm quyền ở đội bóng vào năm 2014, vai trò của Higuain dần dần thay đổi. Băng đội trưởng đội bóng được trao lại cho   Michael Parkhurst, một hậu vệ người Mỹ, một cựu binh từng đá tại MLS (trong màu áo New England Revolution) và có kinh nghiệm chinh chiến ở châu Âu cho FC Nordsjælland (Na Uy). Phong cách tấn công của đội bóng cũng thay đổi, và Higuain được yêu cầu lùi sâu hơn để làm bóng cho các đồng đội. Kể cả vậy, chân sút người Argentina vẫn nhận giải thưởng Cầu thủ xuất sắc nhất mùa giải do đội bóng trao tặng, sau khi bỏ túi 11 bàn và 7 kiến tạo sau 29 lần ra sân. Mùa giải 2015 là năm thứ hai Federico làm việc với HLV Gregg Berhalter, và cựu hâu vệ của ĐTQG Mỹ cho rằng Higuain hoàn toàn nắm rõ vai trò của mình trên sân bóng:

Bất kì sự thay đổi nào đều cần thời gian để cầu thủ có thể thích nghi được với nó. Cậu ấy [Federico] đã hoàn toàn nắm bắt được điều này. Với lối chơi mới, cậu ấy tìm được vị trí của mình trong hệ thống. Lúc đầu có thể hơi khó khăn, nhưng hiện tại cậu ấy hiểu mình phải làm gì.

Pha lốp bóng đẹp mắt của Federico trong trận gặp New York Red Bulls, tháng 8/2013

Mặc dù Higuain không ghi được 22 bàn/mùa như tiền đạo Kei Kamara, người trở lại Columbus Crew sau giai đoạn thi đấu ở Anh cho Norwich City và Middlesbrough, tiền đạo người Argentina vẫn là một mắt xích quan trọng ở đội bóng, theo lời HLV Berhalter:

Federico là người kết nối mọi thứ với nhau. Cậu ấy kết nối giai đoạn tấn công và phòng ngự ở cả hai đầu sân. Cậu ấy thi đấu hay tuyệt trong năm nay [2015], và những cống hiến của cậu ấy thường bị bỏ qua, nhưng trong mắt tôi cậu ấy chơi bóng ở trình độ cao nhất có thể.

****

Federico không ít lần bị so sánh với cậu em Gonzalo, người từng thi đấu cho Real Madrid và hiện đang khoác áo Napoli. Nhưng chân sút của Columbus Crew không hề cảm thấy bị xúc phạm:

Thực sự thì tôi không cảm thấy khó chịu vì mọi người lúc nào cũng muốn nói về Gonzalo. Tôi không thấy cay đắng hay gì hết. Tôi vinh dự được làm công việc mình yêu thích, và họ của tôi là biểu tượng của sự thật thà và khả năng làm việc chăm chỉ.

Gonzalo (trái) và Federico (phải) khi còn thi đấu tại quê nhà Argentina (Ảnh: Tumblr)

Gonzalo (trái) và Federico (phải) khi còn thi đấu tại quê nhà Argentina (Ảnh: Tumblr)

Cả hai anh em Higuain đều có kĩ thuật chơi bóng không khác xa nhau quá nhiều, nhưng với chiều cao vượt trội (1m84 so với 1m72 của Federico) và bả vai rộng, Gonzalo trở thành một cây săn bàn thực thụ trong vòng cấm. Song việc không ghi bàn đều đặn cũng không phải là mối bận tâm lớn của Federico, bởi theo như anh nói hồi năm 2013:

Mục tiêu của tôi không phải là ghi bàn; với tôi, đó là điều tôi thường có thể làm. Nếu tôi ghi được bàn, tuyệt, còn không, cứ miễn là tôi có thể giúp được các đồng đội là tôi hài lòng rồi.

Mặc dù cách nhau 4800 dặm và cả một đại dương rộng lớn, song ‘El Pipa’ Higuain vẫn luôn giữ liên lạc với cậu em ‘El Pipita’:

Chúng tôi là một gia đình luôn gần gũi với nhau, và mọi người luôn cố gắng giữ liên lạc càng nhiều càng tốt. Tuy nhiên đôi lúc tôi cũng gặp khó khăn vì khoảng cách và múi giờ khác nhau. Tôi và Gonzalo vẫn thường xuyên trò chuyện, nhất là sau các trận đấu. Thằng bé luôn hăng hái, kiểu như bất kì cầu thủ nào đều có trước một trận đấu quan trọng, đặc biệt là khi cả một đội bóng đứng sau và đặt niềm tin vào cầu thủ đó.

Khi được hỏi thêm về gia đình và ảnh hưởng của người cha lên việc lựa chọn con đường bóng đá, Federico khẳng định theo nghiệp quần đùi áo số là quyết định của chính bản thân anh:

Không ai ép tôi trở thành cầu thủ cả. Mọi thứ đều diễn ra một cách tự nhiên. Đó là một lựa chọn theo logic. Gia đình tôi khá thoải mái, và mọi người tự đưa ra quyết định. Chúng tôi bàn bạc mọi thứ, dĩ nhiên rồi, nhưng không ai ép ai làm điều gì hết.

Mùa giải của giải Nhà nghề Mỹ diễn ra từ tháng Ba cho tới tháng 11 và không có kì nghỉ hè, song Federico vẫn có thời gian để trở về thành phố quê nhà Buenos Aires để dự sinh nhật người cha Jorge vào hè năm 2014.

Chúng tôi đang ở Argentina với Gonzalo, trước khi World Cup diễn ra, và Fede mang lại một bất ngờ cho tôi. Thằng bé bay từ Mỹ về Argentina với vợ con nó. Một ngày sau cả nhà lại bay trở về Mỹ. Đó là một khoảnh khắc vô cùng xúc động với tôi. Khó để cả đại gia đình có thời gian quây quần cùng nhau, bởi MLS thi đấu từ tháng Ba tới tháng 11, trong khi giải châu Âu đá từ tháng 9 tới tháng Năm.

*****

Giải Nhà nghề Mỹ thường được biết tới là điểm đến của những người anh/em kém thành công hơn của các cầu thủ nổi tiếng. Bradley Wright-Phillips, một trong những chân sút hàng đầu của MLS, là em trai của Shaun Wright-Phillips. Bradley không tìm được chỗ đứng ở Manchester City tại giải Ngoại hạng và trôi dạt từ Premier League, xuống Championship và League One, trước khi chuyển tới New York Red Bulls hồi năm 2013 và trở thành một trong những cầu thủ quan trọng nhất của đội bóng. Em trai của Wayne Rooney là John Rooney cũng từng thi đấu tại New York Red Bulls song không ghi nổi bàn thắng nào sau 5 lần ra sân.

Ảnh: Jamie Sabau/Getty Images

Ảnh: Jamie Sabau/Getty Images

Thế nhưng Federico lại là một trường hợp khác. Anh trở thành Designated Player và từng mang băng đội trưởng của Columbus Crew không phải vì anh mang họ Higuain hay vì anh là anh trai của tiền đạo xuất sắc Gonzalo Higuain. Federico đạt được tất cả những điều trên là nhờ nỗ lực không biết ngừng nghỉ để cạnh tranh với cậu em trai, và nhờ sự khiêm tốn ở cả trong lẫn ngoài sân cỏ của mình.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Tùng Trần
56 bài viết
“Blue”
Phát bóng lên ^