Mourinho và Chelsea: Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em…

bởi Edward ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Chú ý: Bài viết áp dụng phương pháp nhập vai, mang tính tưởng tượng, hư cấu. Các sự kiện và hình ảnh trong bài viết có thể là thật hoặc không, theo ý đồ của tác giả, có thể hoàn toàn không liên quan tới nhân vật ngoài đời.

# # #

Tình cảm ắt có phải là sự ngờ nghệch của tâm hồn đôi ta. Tôi không biết, tôi không biết vì chưa ai khiến tôi yêu nồng nhiệt hơn cái cách yêu em, khiến tôi mỗi khi lên cơn tăng xông là giơ ngón tay trỏ lên trời và chạy dọc đường biên Stamford Bridge như một đứa trẻ.

Chelsea's manager Jose Mourinho celebrates Ảnh: HuffPost

Ảnh: HuffPost

Tôi yêu em theo một cái lẽ thường tình như bao đôi trẻ khác, tuần tự từ sự chân thành ta dành cho nhau trong những chiều đầy nắng năm 2005 đến sự điên cuồng tôi dành cho em.

Để rồi sự tức giận, đau buồn của em trong cái kết khi tôi ra đi một thập kỉ trước khiến cả tôi và em đều hi vọng có một sự hàn gắn trở lại.

Dẫu biết trở lại nghĩa là những ngày tháng tươi đẹp chờ cả hai nhưng cũng đồng nghĩa với việc thất bại ở lần thứ hai sẽ đưa hai ta cách xa nhau mãi mãi…

Số phận đã sắp đặt cho những ngày đầu trong lần hàn gắn của chúng ta “ngon như một cặp môi gần”. Khi em reo lên tên của tôi trên các khán đài, có những lúc tưởng như tôi và em sinh ra đã giành cho nhau, mặc kệ cho thứ bão bùng chúng ta rồi sẽ phải đối mặt khi chọn cách quay về với nhau.

Trong những khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc Diego Costa mạnh mẽ như một quái thú, khoảnh khắc Willian như một chiếc Porsche lao vào đường băng trong khi Eden Hazard tung tăng theo những khúc nhạc, tôi nhớ về phút 84 trong trận đấu gặp Barcelona tại vòng knock-out UEFA Champions League ngày 8 tháng 3 năm 2005.

Frank Lampard Jose Mourinho Chelsea 2005 - Daily Mail

Ảnh: Daily Mail

Tôi và em đã bị kẻ vĩ nhân Ronaldinho kéo tuộc xuống mặt đất, nhưng chính khoảnh khắc ấy, tôi và em đã viết những trang đầu cho cuốn nhật kí “Chelsea never say die”. Tôi đang ngồi cùng bạn thân Rui Faria trên băng ghế chỉ đạo, thấp thỏm khi Xavi vừa đưa bóng đến cột dọc khung thành của Petr Cech. Tôi lo cho em nhưng trên sân Damien Duff vẫn đang chạy bằng niềm tin của một chú lính chì quả cảm, tôi nhìn thấy John Terry rồi liếc sang Frank Lampard. Tôi biết khi nhịp thở của Frankie vẫn còn mạnh mẽ và ý chí nung nấu của John vẫn còn ở đó.

Tôi biết nhịp sống của trận đấu chưa kết thúc có nghĩa tôi và em chưa đầu hàng.

Duff tạo nên một đường cong tuyệt mĩ trước khi bóng tìm đến cái đầu ngoan của John, bóng liệng vào khung gỗ, tỉ số 4-2 nghĩa là đôi ta sẽ cùng tiến bước.

Trận đấu kết thúc, tôi lao vào vòng tay của em, lao vào những cái ôm của Eidur Gudjohnsen, của Lampard, của Joe Cole, đó là những cái ôm kéo dài mấy chục giây nhưng dài như cả thế kỉ với tôi.

Giờ đây tôi đang ôm gió và bầu trời để rời xa em, gió là của trời nhưng em sẽ mãi mãi không còn là của tôi. Tôi đã làm em lạc mất niềm tin, thứ niềm tin tôi và em đã cùng gây dựng bằng niềm tin, sự tự tôn của một nhà vô địch.

Tất cả đã bị bôi nhọ khi ngày tôi ra đi, em đang đứng thứ 16 trên bảng xếp hạng Premier League.

José Mourinho Ảnh: Daily Mail

Ảnh: Daily Mail

Tôi không biết liệu có phải những lần ấu trĩ như thế là bình thường với một cuộc tình hay không, hay phải có ấu trĩ lắm con người ta mới lớn khôn. Đến giờ tôi vẫn không biết, tôi chỉ biết quay về với em hoàn toàn là tâm can của tôi.

Tôi đã chọn Milan của nước Ý để cố quên em, đã chọn Madrid của Tây Ban Nha để đi theo tiếng gọi của vinh quang và danh vọng. Nhưng cũng như bao người đàn ông khác, tôi đã chọn cách về nhà khi cảm thấy lòng trống trải nhất và cần được thương yêu nhất. Biết là sẽ đau, biết là gục ngã nhưng vẫn cứ ương ngạnh lao đầu như con thiêu thân lao vào đám cháy.

Em biết không, ngay lúc này đây tôi đang nghe “That’s why you go away” của Michael Learns To Rock. Tôi đang dừng lại ở câu, “I saw the end before we’d begun” (“anh đã thấy điểm kết từ trước khi ta bắt đầu”).

jose mourinho Ảnh: The Guardian

Ảnh: The Guardian

Hôm qua, hay tin em tìm được người tình mới, tôi nguyện cầu cho em sẽ hạnh phúc như chúng ta đã từng. Tôi mong anh ta sẽ bảo vệ em trước dư luận như tôi che chở cho em, mong anh ta sẽ lạnh lùng và tiếp lửa cho em như tôi vẫn luôn làm, mong mỗi sớm mai thức dậy, “Chelsea” sẽ là từ anh ta suy nghĩ đầu tiên sau gia đình và vợ con.

Tôi không lãng mạn như những người đàn ông Ý và sẽ chả bao giờ tặng em những đóa Mimosa mỗi khi em buồn. Tôi cũng sẽ chẳng pha những cốc cappuchino để làm em tập trung hơn trong những trận đấu lơ đãng. Vì em biết đấy, tôi kiêu ngạo, cộc cằn và thô lỗ.

Nhưng tôi biết lúc này em cần một người như thế – lãng mạn, điên cuồng nhưng nghiêm khắc. Anh ta sẽ mang đến cho em những dư vị khác trên mặt cỏ. Những con người mới sẽ đến, những con người cũ ắt phải ra đi, anh ta với khát vọng sẽ tạo nên một nền móng mới cho em, chắc chắn hơn, mạnh mẽ hơn, tôi hi vọng anh ta sẽ làm được.

(Ảnh: EuroSport)

(Ảnh: EuroSport)

Cuối cùng, tôi biết nói gì đây khi số phận như mọi con đường một chiều, dù tôi có cố gắng hay em có nỗ lực đều không thể quay lại đoạn cũ. Em hãy coi tôi như người dưng, hãy bước tiếp và bỏ lại tiếng nói lịch sử của tôi sau lưng.

Hãy quên đi những bước chạy của tôi trước Paris Saint-Germain năm 2014, quên đi tiếng cười của tôi, quên đi cái cách tôi không dám nhìn em thất bại trên Stamford Bridge khi trở lại cùng Inter năm 2010.

Đã đến lúc chúng ta rẽ đi hai ngã đường và tìm hạnh phúc mới. Sớm thôi anh ta sẽ hẹn thề cùng em bên những ổ khóa ở cầu tình yêu Milvio rồi vứt chìa khóa xuống dòng San Mio vĩnh hằng…

Bằng tấm lòng khô khan của một gã trai Iberia, mong em hạnh phúc…

Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em!

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Edward
3 bài viết
“Anh cứ giao bóng, còn lịch sử để em lo”
Phát bóng lên ^