Làm gì có công bằng cho Leo Messi?

bởi 4231.vn ·

Nhiều năm theo dõi Barcelona, nếu phải chọn ra một trong những hình ảnh thất bại nhiều ám ảnh nhất đối với bản thân mình, thì đó là hình ảnh Leo Messi cúi đầu bước vào đường hầm Camp Nou sau khi Barca bị Chelsea loại khỏi UEFA Champions League bốn năm về trước. Bốn năm trôi qua và bất kỳ lúc nào Barca thất bại ở đấu trường danh giá này, hình ảnh ấy lại hiện lên rõ như một bức ảnh chụp.

Ảnh: Talk Sport

Ảnh: Talk Sport

Đó là ngày mà Leo sút hỏng quả 11m quý giá có thể thay đổi toàn bộ thế cục của cặp đấu này, và cũng từ quả 11m ấy, người ta mới nhạo báng anh rằng anh không thể sút tung lưới Cech. Barca mùa giải ấy đủ mạnh để chinh phục tất cả, nhưng họ phải dừng bước trước Chelsea đầy thực dụng và toan tính, để rồi mọi mũi dùi đều hướng về phía Leo Messi, vì pha bỏ lỡ oan nghiệt đó.

Bốn năm sau, cũng lại là Leo Messi hứng chịu hầu hết mọi chỉ trích trong thất bại thứ hai liên tiếp của Barca trước Atletico Madrid ở một trận tứ kết UEFA Champions League. Tôi lại nhớ tới hình ảnh của Messi năm 2012.

Bóng đá, về cơ bản, là một cuộc đời thu nhỏ. Ở đó có đủ mọi sắc thái của cuộc sống, từ hỷ, nộ, ái, ố của con người đến những sự bất công thường nhật.

Một thủ môn sẽ nhận được đôi ba lời khen ngợi cho vô số những pha cứu bóng xuất thần, vì nếu anh ta chỉ có một hai pha bóng như thế, thật bình thường vì đó là công việc của anh ta, còn khi anh ta mắc sai lầm, dù chỉ một mà thôi, anh ta cũng sẽ bị rất nhiều chỉ trích. Điều ngược lại xảy ra đối với một tiền đạo.

Ảnh: BBC

Ảnh: BBC

Và trong bóng đá, cũng có một người mà tôi tin rằng cũng chịu không ít bất công. Số phận ưu ái anh năm lần bước lên bục giành giải thưởng danh giá nhất dành cho một cầu thủ chuyên nghiệp, nhưng cũng lấy đi của anh rất nhiều.

Đó là tuổi thơ. Leo rời Argentina xa quê nhà từ khi còn là một cậu bé, để thỏa mãn đam mê chơi bóng ở trời Âu. Những đêm nước mắt ướt đẫm cả gối vì nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ anh em của Leo sau này không nhiều người nhớ tới. Những giọt mồ hôi và những vết trầy đầy da trên sân tập ở La Masia sau này, ít có báo đài nào nhắc lại. Tôi nhớ không nhầm thì họ chỉ bảo rằng anh sinh ra đã là thiên tài, là sản phẩm của Chúa chứ chẳng phải do cần cù tập luyện.

Đó là quê hương. Bởi vì rời Argentina từ thuở nhỏ, nhỏ đến nỗi quãng thời gian anh sống ở Barcelona, ở Catalunya đến giờ này còn nhiều hơn những ngày anh sống ở Argentina. Chừng ấy là đủ để một dân tộc yêu mến những thần tượng bóng đá đậm vẻ đẹp quê hương như Argentina xem anh là một kẻ xa lạ. Người ta gọi anh là người Catalunya “đá thuê” cho đội tuyển Argentina. Những điều đó sau này báo chí có kể, nhưng những việc đại loại như anh chỉ đi ăn ở các nhà hàng Argentina tại Barcelona, luôn nói tiếng Tây Ban Nha giọng Argentina và chỉ nói tiếng Catalunya khi say rượu, họ nói rất ít.

Ảnh: BBC

Ảnh: BBC

Đó là quyền được sống thật. Messi có một đời tư quá hoàn hảo, một gia đình hạnh phúc với cô bạn gái từ thưở thiếu thời, hai bé trai kháu khỉnh Thiago Messi và Mateo Messi, giàu có, đủ mọi thứ mà một con người có thể ước mơ. Anh cũng ít khi vướng phải những scandal hay lùm xùm trong và ngoài sân cỏ. Họ bảo anh giả tạo, khi gia đình anh bị phát hiện và cáo buộc trốn thuế, họ vui mừng ra mặt, họ luôn nói về thuế mỗi khi nhắc đến anh, nhưng những việc như anh bỏ tiền ra xây lại trung tâm đào tạo trẻ cho đội bóng quê nhà Newell’s Old Boys, giúp đỡ người thầy cũ của mình trong cuộc sống, lập ra những quỹ từ thiện và phát triển bóng đá trẻ, có lẽ vì anh không họp báo rầm rộ nên truyền thông chẳng đưa tin?

Và đó là quyền được làm người, một con người hết sức bình thường.

Trong nhiều năm, Messi đã liên tục ghi những bàn thắng, liên tục đưa Barca đi từ hết đỉnh cao này đến đỉnh cao khác, thậm chí có những thời kỳ người ta đã dùng tên anh đặt cho một “triệu chứng” mà Barcelona mắc phải “Messidependencia” (phụ thuộc Messi). Messi như một người ngoài hành tinh đến Trái Đất này chơi bóng vậy, thậm chí người ta còn gọi anh là Đấng Cứu Thế, là Messiah, vâng vâng và vâng vâng.

Messi vì thế, không nên – hay nói chính xác là không được dừng lại. Anh chơi bóng mỗi tuần, từ trận quan trọng đến trận bình thường, từ trận chính thức đến giao hữu, từ những trận tranh cúp đến những trận đấu từ thiện. Anh chơi không biết mệt mỏi trong suốt nhiều năm, với rất nhiều những trận đấu liên tiếp trong một tuần, một tháng, một năm, và cũng ghi rất nhiều bàn thắng, kiến tạo rất nhiều lần.

Nhưng mỗi quãng thời gian “chững lại” của Leo, lại là cả một vấn đề.

Ảnh: Goal

Messi đã tịt ngòi trong 452 phút liên tiếp… (Ảnh: Goal)

Khi Leo dừng lại như cái cách mà bốn năm trước anh tịt ngòi ba trận quan trọng liên tục (trong đó có trận gặp Chelsea đã đề cập ở trên), người ta lập tức chỉ trích anh, “Vì anh…”, “Tại anh…” và tất cả những điều phũ phàng đại loại thế.

Sáng nay, người ta lại chỉ trích anh, chỉ đi bộ trên sân và không đóng góp nhiều vào lối chơi của toàn đội. Họ nêu ra rất nhiều “tấm gương” để anh “học tập” như Cristiano Ronaldo trong trận gặp Woflsburg, hay Pedro Rodriguez những ngày còn ở Barca. Nhưng giá mà họ ở trên sân, họ đứng về phía Messi để nghĩ, thì có lẽ họ sẽ thông cảm cho anh.

Anh có muốn thắng không? Có. Anh có muốn Barca đi tiếp không? Có. Dù vì bất kỳ lý do gì, một chiến thắng và Barca đi tiếp với bản thân anh vẫn có trăm điều lợi.

Nhiều người chỉ trích anh vì giành mất những quả đá phạt có góc sút thuận lợi với Neymar hơn. Nhưng liệu có phải Messi đã cố tình giành lấy những quả sút phạt đó để nếu sút vào thì tốt, không thì đó là lỗi của anh, chứ không phải của Neymar. Dù sao anh cũng đã quen với những chỉ trích, còn Neymar hãy còn trẻ. Có ai trong số các bạn nghĩ vậy không?

Ảnh: Sky Sports

Ảnh: Sky Sports

Leo thường rời sân sau những thất bại với không nhiều những giọt nước mắt, thậm chí anh cũng chẳng còn khóc từ rất lâu rồi. Người ta bảo là Messi không buồn, không đau vì thất bại. Nhưng bạn hãy nhớ rằng luôn có những người đã đau đủ nhiều, đủ để bản thân chai sạn đến nỗi không thể ép cho nước mắt chảy ra. Và hãy nhớ rằng Leo Messi trong hơn 10 năm trời thi đấu đỉnh cao cho Barca đã trải qua quá nhiều nỗi đau như ngày hôm qua rồi.

Tôi từng bảo “Messi là siêu nhân”, anh ta “đến từ hành tinh khác”, và lập tức nhận được những lời mỉa mai kiểu “anh ta cũng chỉ là người bình thường” hay “Chỉ có Ronaldo de Lima mới xứng đáng là người ngoài hành tinh.” Vậy mà họ không cho Messi có cơ hội làm… người bình thường.

Tôi biết rằng những dòng này không thể làm nhiều người công bằng hơn khi đánh giá về Leo Messi, cũng không giúp cho Leo được người ta yêu quý hơn “một chút”, nhưng tôi nghĩ bản thân Messi cũng không còn đi tìm sự công bằng ấy từ rất lâu rồi. Anh im lặng trước những chỉ trích, anh phớt lờ luôn những lời khen, Messi ngày càng cô đơn trong cuộc sống của chính mình khi những người đáng lẽ phải yêu quý và bảo vệ anh nhất đã và đang chỉ trích anh.

Messi đang đối mặt với hàng tá vấn đề trong và ngoài sân cỏ, anh đang ở trong giai đoạn khó khăn bậc nhất sự nghiệp và các culé, trớ trêu thay, lại đang tạo ra áp lực cho chính anh.

Tôi không biết các bạn yêu Barcelona như thế nào, với tôi, yêu Barcelona là bảo vệ từng con người đã và đang khoác lên mình chiếc áo màu lam đỏ. Đánh giá, phân tích, chỉ trích là chuyện của các chuyên gia, các phương tiện truyền thông và những kẻ rỗi hơi ghen ghét.

Đừng trách Leo…

Minh Thuận

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
4231.vn
180 bài viết
“”
Phát bóng lên ^