Bí mật của “sơ đồ 4-4-2 kiểu Ý” (Phần 2)

bởi Vi Đan ·

(Tiếp theo và hết – xem phần 1 tại đây)

Diego Simeone và Claudio Ranieri áp dụng những đặc điểm cơ bản giống nhau để xây dựng ra hai hệ thống 4-4-2 cho lần lượt Atletico Madrid và Leicester City. Cả hai đội đều chủ động lùi sâu, các hàng ngang phòng ngự có thể co vào trong một phạm vi hẹp (tính theo chiều dọc sân), dao động từ 20 đến 45 mét tùy đối thủ.

Với Atletico, các tiền vệ cánh sẽ co vào trong, tạo ra một bộ tứ tiền vệ chặt chẽ, sẵn sàng và dễ dàng cắt những đường chuyền của đối thủ di qua khu vực giữa sân. Một nhà báo Tây Ban Nha từng tả cách vận hành này là “đặc hơn đá tảng”. Hai tiền đạo sẽ lùi lại và quấy rối các tiền vệ trụ của đối thủ. Cũng nhờ thế, hai tiền vệ trung tâm của họ có thể chủ động lùi sâu hơn thông thường, đứng gần các trung vệ hơn và che chắn trung lộ tốt hơn. Bạn gọi hệ thống này là 4-4-2-0 cũng được.

3-4-4-2-Atleticos

4-4-2, lùi rất sâu, co rất chặt – Ảnh: Spielverlagerung
5-Kompaktheit-bei-Atleti

Cự ly từ tuyến đầu tới tuyến cuối chỉ là khoảng 20 mét – Ảnh: spielverlagerung

Khi triển khai tấn công, những quả bóng bổng sẽ được phất về phía trước, hướng vào hai hành lang trong và hai biên. Atletico giành chức vô địch với thời lượng kiểm soát bóng chỉ là 49,1%. Họ xếp thứ chín tại La Liga mùa 2013-14, trong khi Leicester thậm chí còn “cực đoan” hơn khi thường đội sổ Premier League về thông số này.

Cách lựa chọn cầu thủ của Simeone và Ranieri cũng có nhiều điểm giống nhau. Ở mùa giải 2013-14, đội hình ra sân thường thấy của Atletico như sau:

Họ có một thủ thành chắc tay (Thibaut Courtois); hai hậu vệ biên tràn đầy năng lượng (Juanfran, Filipe Luis); hai trung vệ mạnh mẽ, thông minh, kèm người chặt chẽ và tranh chấp đầy kỹ thuật (Miranda, Diego Godin); một tiền vệ trái với tài rê dắt khó lường (Arda Turan), người thường xuyên đảo biên với một tiền vệ phải tuy không nhanh nhưng rất bền bỉ và sáng tạo (Koke); hai tiền vệ thu hồi bóng rất biết cách phát động tấn công (Gabi, Tiago Mendes); một tiền đạo đẳng cấp dẫn dắt hàng công – cả khi pressing (David Villa); một tiền đạo luôn sẵn sàng xâm nhập khoảng trống, chọc tức đối thủ và làm bàn (Diego Costa).

Tập thể này đã tắc bóng nhiều hơn bất kỳ đội nào khác tại La Liga 2013-14. Các cầu thủ tắc bóng tốt nhất Atletico là hậu vệ trái Luis và cặp tiền vệ trung tâm Gabi, Tiago.

Với Leicester, đội hình thường thấy nhất của họ ở mùa giải này như sau:

Công thức gần như tương tự, chỉ khác đôi chút về đặc điểm cầu thủ: một thủ môn vững tay (Kasper Schmeichel); hai hậu vệ biên bền bỉ (Danny Simpson và Christian Fuchs); hai tiền vệ trung tâm thu hồi bóng tốt và phát động tấn công không hề tồi (Danny Drinkwater và N’Golo Kante); một tiền vệ biên đầy đột biến (Riyad Mahrez); một tiền vệ biên cần cù và làm bóng tốt (Marc Albrighton); hai tiền đạo giỏi quấy rối, giàu thể lực (Shinji Okazaki và Jamie Vardy).

Họ là đội tắc bóng nhiều thứ hai tại Premier League hiện tại, sở hữu cầu thủ tắc bóng nhiều nhất giải (Kante). Một sự trùng hợp vui vẻ là 3 cầu thủ tắc bóng tốt nhất của họ cũng là hậu vệ trái và cặp tiền vệ trung tâm: Fuchs, Kante, Drinkwater.

Với Simeone và Ranieri, hệ thống tấn công được đơn giản hóa. Điều quan trọng nhất là một khuôn khổ đội hình tập thể thật chặt chẽ, đi kèm với đó dĩ nhiên là cường độ làm việc sôi sục, liên tục.

Ranieri trả lời báo The Guardian vào tháng 11/2015:

Các bạn không cần nhiều thời gian để tìm hiểu về triết lý của tôi đâu. Việc của tôi là cải thiện mặt chiến thuật của đội, vì tôi là một người Ý và với người Ý thì chiến thuật luôn là nền tảng. Nhưng tôi yêu tinh thần Anh. Ý tưởng của tôi về bóng đá là chơi tốt, nhưng kể cả khi bạn không thể chơi tốt, điều tôi muốn thấy là nghị lực, là tinh thần. Đó là tất cả những gì tôi đòi hỏi ở các học trò.

Tôi luôn nói với các cầu thủ: “Chúng ta phải chơi như thể chúng ta đang tuyệt vọng, khát khao. Không chỉ là mỗi trận, mà là mỗi giây”.

Thời điểm mà các cầu thủ của tôi tỏ ra thư giãn, tôi muốn phát điên. Họ hiểu điều đó. Tôi nghĩ tôi là một người tốt, nhưng tôi cũng rất khắt khe.

Giữa một rừng thông tin về sự thoải mái trong cách Ranieri đối đãi với học trò: cho cả đội đi ăn pizza tự làm, cho nghỉ tập khi đội có dấu hiệu mệt mỏi, cho một nhóm tới tận Đan Mạch để chơi lễ hội…, rõ ràng Ranieri không đơn thuần là một người dễ dãi.

Và điều tương tự hoàn toàn dễ nhận thấy ở Simeone. Nhà cầm quân người Argentina từng nói:

Cuộc đời của một người đàn ông là chiến đấu từ trận này qua trận khác, ngày này qua ngày khác. Chúng tôi nhìn thấy bản thân phản chiếu trong xã hội, ở những người mà chúng tôi muốn chiến đấu để làm họ tự hào. Khi mà chúng tôi ngưng chiến đấu, chúng tôi sẽ chỉ có vô vọng.

Bài viết chủ yếu dịch/tổng hợp từ bản gốc của tác giả Thore Haugstad, đã được đăng tải tại blog 20 Minutes Reads.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Vi Đan
12 bài viết
“Ta mang cho em một điếu cần, cần thơm hay môi em thơm // Em mang cho ta một điếu cần, miệng cười khúc khích lâng lâng”
Phát bóng lên ^