John Terry và cái giá của sự trung thành

bởi Madlife ·

Phút 90+5’ của trận đấu giữa Sunderland và Chelsea, một pha tranh chấp bóng xảy ra ở giữa sân. John Terry băng vào truy cản Wahbi Khazri, thủ quân đang mặc áo xanh gục xuống đau đớn và sau đó ngước đầu lên nhìn trọng tài Mike Jones. Thẻ vàng thứ hai được rút ra, John Terry quẳng chiếc băng đội trưởng xuống sân và đi vào đường hầm mà không có gì để bào chữa…

Đây đã là lần thứ bảy trung hệ hàng đầu nước Anh trong suốt hơn một thập kỉ qua bị truất quyền thi đấu. Có lẽ đó cũng là 90 phút thi đấu chính thức cuối cùng của John Terry trong màu áo Chelsea – nơi mà anh gắn bó suốt 21 năm qua.

John Terry ném băng đội trưởng xuống sân. (Ảnh: Zimbio)

John Terry ném băng đội trưởng xuống sân. (Ảnh: Zimbio)

Tôi vẫn rất hi vọng. Tôi đã ở Chelsea 21 năm và chưa bao giờ bỏ cuộc. Không một ai biết trước được bất cứ điều gì. Tôi vẫn muốn cống hiến rất nhiều cho bóng đá – dù ở đây hay ở bất cứ câu lạc bộ nào – đó là điều chắc chắn.

– John Terry lên tiếng về tương lai của mình, ngày 4/3/2016

Từ giấc mơ tới hiện thực

John Terry năm 14 tuổi và mẹ của mình. (Ảnh: Sky Sports)

John Terry năm 14 tuổi và mẹ của mình. (Ảnh: Sky Sports)

Ngược dòng thời gian trở lại nơi bắt đầu, mùa hè năm 1995, bà Sue Terry đã đưa con trai 14 tuổi của mình tới bản doanh của Chelsea, cách nhà hơn 20km. Bà mong muốn câu lạc bộ này giúp đỡ cậu út nhà Terry tiến bộ hơn và thoả mãn mơ ước chơi bóng chuyên nghiệp.

Ngay sau buổi thử việc, cậu bé John đã được nhận và dần dần được thi đấu trong đội trẻ Chelsea với mức lương khởi điểm 46 bảng/tuần. Đó mới chỉ là câu chuyện khởi đầu cho một huyền thoại của sân Stamford Bridge, người con của Tây London, John Terry.

Năm 14 tuổi, John Terry từng lo sợ rằng thân hình mập mạp và chiều cao hạn chế sẽ không được Chelsea kí hợp đồng. Hai năm sau, John Terry được Bob Dale – HLV đội trẻ Chelsea lúc bấy giờ đẩy từ vị trí tiền vệ xuống làm trung vệ. Hai năm sau nữa, John Terry nhận danh hiệu Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất năm của Chelsea.

Nhưng có ai biết rằng John Terry đã bắt đầu sự nghiệp quần đùi áo số bằng một cách đặc biệt và hiếm thấy nhất:

Một trong những nhiệm vụ đầu tiên của tôi ở Chelsea là đánh giày cho Dennis Wise. Tôi đánh giày cho Dennis Wise, Eddie Newton và David Lee. Còn phải dọn dẹp các căn phòng nữa. Tôi luôn cố gắng làm cho những đôi giày của Dennis Wise trở nên đẹp đẽ như mới vào mỗi buổi sáng. Hy vọng anh ta sẽ chỉ bảo cho tôi nhiều hơn.

Rồi Dennis Wise đáp lại:

Nếu có một ai mà tôi cảm thấy hài lòng nhất để có thể trở thành thủ quân và tiếp quản những thành tựu của tôi đạt được thì đó chính là John, bởi cậu ấy là một sản phẩm cây nhà lá vườn rất thành công và cậu ấy muốn làm được những điều đó. Dĩ nhiên, John là một trong những cậu bé đánh giày xịn nhất mà tôi có.

John Terry năm 16 tuổi ở Chelsea. (Ảnh: Instagram  johnterry.26)

John Terry năm 16 tuổi ở Chelsea. (Ảnh: Instagram – johnterry.26)

Và trải qua những năm tháng dưới sự dẫn dắt của Claudio Ranieri và sau đó là Jose Mourinho, John Terry tiến bộ từng ngày và được nâng cấp từ chân sai vặt thành một thủ lĩnh đích thực:

Khi tôi còn huấn luyện cậu ấy, tôi nhận thấy John Terry có những phẩm chất để trở thành cầu thủ xuất sắc nhất thế giới. Cậu ấy là hiện thân của bóng đá Anh và gợi nhớ cho tôi rất nhiều về Tony Adams. Cậu ấy sinh ra để trở thành cầu thủ lớn và bạn có thể nhìn thấy Terry là một người lãnh đạo thực sự ngay cả trong phòng thay đồ. Cậu ấy có tinh thần của một người chiến thắng, có uy tín lãnh đạo.

– Claudi Ranieri phát biểu năm 2006

Hay xa hơn đó là 6 tháng tạm quyền của Rafael Benitez – kẻ người từng không đội trời chung với John Terry:

Cậu ấy thích nói về chiến thuật. Chúng tôi cũng không nói nhiều về điều đó nhưng tôi đã từng làm việc với không ít cầu thủ nổi tiếng, tuy nhiên những cầu thủ kia không hiểu rõ về trận đấu được như John Terry. Không chỉ là một cầu thủ giỏi, có khả năng xử lý bóng và đọc trận đấu tốt mà cậu ấy còn là một thủ lĩnh tuyệt vời. Hơn thế nữa, John Terry có đầy đủ khả năng để trở thành huấn luyện viên hàng đầu.

Phong cách của John Terry đã gây ấn tượng với rất nhiều huấn luyện viên và Harry Redknapp cũng không phải trường hợp ngoại lệ:

Giờ đây, bóng đá chỉ như một bộ phim câm trên sân cỏ. Nhưng John Terry không đi theo xu hướng đó. Tôi thích xem cậu ấy lãnh đạo phía sau các cầu thủ, thích cách cậu ấy la hét trên sân và thích cách cậu ấy liều lĩnh cả tính mạng vì đội bóng.

Nhưng chính nó cũng là điểm yếu của John Terry, sau những bất đồng với huấn luyện viên và đồng đội không ít lần người đội trưởng bị đày ải xuống ghế dự bị:

Người ta nói tôi buồn phiền. Dĩ nhiên tôi muốn ra sân, nhưng tôi không phải kiểu gõ cửa đòi huấn luyện viên cho mình được đá. Tôi tôn trọng các cầu thủ khác, tôi phải tự mình chiến đấu để giành được vị trí. Tất cả các cầu thủ ở Chelsea đều phải như thế và tôi cũng không phải là ngoại lệ.

– John Terry chia sẻ về quãng thời gian ngồi dự bị dưới thời Rafael Benitez, 19/2/2013

Có là biểu tượng bất diệt?

Cho tới giờ phút này, tất cả đều phải thừa nhận rằng John Terry chính là người đồng hành gắn liền với kỷ nguyên thành công của Chelsea dưới triều đại Roman Abramovich chứ không phải ̶M̶̶r̶̶.̶̶C̶̶h̶̶e̶̶l̶̶s̶̶e̶̶a̶ ̶F̶̶r̶̶a̶̶n̶̶k̶ ̶L̶̶a̶̶m̶̶p̶̶a̶̶r̶̶d̶. Thống kê chỉ ra rằng John Terry đã góp mặt tới 16 lần trong tổng số 25 danh hiệu mà Chelsea đã giành được kể từ khi thành lập CLB vào năm 1905.

Sự nghiệp của John Terry đã bước lên những đỉnh cao vinh quang cao nhất, nhưng cũng đã rơi xuống cái đáy tột cùng của thất bại. Chung kết UEFA Champions League 2007-08, John Terry sút hỏng quả penalty quyết định, qua đó gián tiếp dâng chức vô địch cho Manchester United. Thủ lĩnh áo xanh gục xuống trước ngưỡng cửa thiên đường Luzhniki, nước mắt hòa cùng chiều mưa Moscow. Nỗi đau này đã khiến John Terry tự dằn vặt bản thân và trải qua những đêm dài mất ngủ.

Bốn năm sau, chung kết UEFA Champions League 2011-2012, mặc dù John Terry không được thi đấu do chiếc thẻ đỏ lãng xẹt ở trận đấu lượt về với Barcelona trước đó nhưng với việc các đồng đội đã chiến đấu kiên cường mang về chiếc cúp danh giá cho Chelsea sau hơn 100 năm lịch sử, John Terry cũng đã cảm thấy hạnh phúc.

Cuối cùng John Terry cũng giành được Champions League. (Ảnh: Zimbio)

Cuối cùng John Terry cũng giành được Champions League. (Ảnh: Zimbio)

120 phút đó có lẽ là 120 phút tồi tệ nhất mà tôi từng trải qua. Một cảm giác thật kinh khủng bởi bạn thực sự muốn làm điều gì đó để giúp đội bóng và các đồng đội nhưng không thể. Đêm hôm đó gợi nhớ đến đêm Moscow, cùng với việc tôi không được thi đấu. Điều hạnh phúc nhất với tôi là chứng kiến Chelsea giành lấy ngôi vương Champions League, sau những gì xảy ra ở Moscow, đương nhiên vinh quang này cũng đã làm dịu đi những đêm dài mất ngủ của tôi.

Một năm sau, Chelsea nâng cao chiếc cúp vô địch UEFA Europa League 2012-13 nhưng kịch bản đó lại tái diễn thêm một lần nữa với John Terry. Đằng sau những chiến quả từ nước Anh sương mù cho tới châu Âu hùng vĩ khốc liệt, đó chính là đỉnh cao của nghệ thuật bi kịch, rằng John Terry chẳng bao giờ được hưởng niềm vui một cách trọn vẹn. Và lần này cũng là lần cuối cùng John Terry lỡ hẹn với trận đấu chia tay Chelsea của mình cũng vì chiếc thẻ đỏ.

21 năm gắn bó với Chelsea, chơi tất cả 703 trận đấu trong đó có hơn 500 trận đóng vai trò thủ quân, 66 bàn thắng, 5 lần có mặt trong đội hình tiêu biểu của FIFA… bấy nhiêu đó đã quá đủ để chứng minh cho sự trung thành của một cầu thủ chuyên nghiệp bậc nhất trong thế giới bóng đá. John Terry cùng những Paul Scholes, Ryan Giggs, Gary Neville, Paolo Maldini, Carles Puyol, Francesco Totti đã tạo nên thương hiệu “One Club Men”.

Terry Chelsea

‘It’s not going to be a fairytale ending’. (Ảnh: Zimbio)

Vinh quang và tủi nhục, John Terry đã đánh đổi cả sự nghiệp để có được cái giá của sự trung thành. Rồi một mai người thủ lĩnh buộc phải nói lời tạm biệt với Stamford Bridge, đó sẽ là hồi kết của một câu chuyện cổ tích không có hậu. Viễn cảnh khán đài Shed End sẽ bỗng nhiên chết lặng, rồi những tấm băng rôn “JT, Captain-Leader-Legend” được căng lên cũng chẳng có ý nghĩa gì hết và khúc ca “Blue is the color” vang lên cũng chẳng có hồn…

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Madlife
19 bài viết
“Lost stars”
Phát bóng lên ^