Cuộc phiêu lưu của con trai bạo chúa Gaddafi tại Serie A

bởi Hai Hoang ·

Bài viết được dịch từ bài viết gốc trên Bleacher Report của tác giả Paolo Bandini

10,000 Euro là giá yêu cầu trên eBay, đổi lại là chiếc áo thi đấu của một trong những cá nhân đáng nhớ nhất từng chơi bóng chuyên nghiệp ở nước Ý. Nhưng anh chỉ là một cầu thủ dự bị không được sử dụng. Trong điều kiện tốt nhất, anh ấy còn có thể đã mặc chiếc áo này phía trong bộ quần áo gió khi ngồi trên ghế dự bị.

Siêu sao nào có thể hội tụ được những yếu tố trên ? Có lẽ nào là Diego Maradona? Zinedine Zidane, Francesco Totti hay là Ronaldo de Lima? Hoặc là một huyền thoại từ xa xưa, như người ghi bàn nhiều nhất lịch sử Serie A, Silvio Piola?

Không là ai trong số họ cả. Chủ nhân của chiếc áo này từng là một tiền đạo nhưng chưa bao giờ ghi bàn trong suốt bốn năm cống hiến ở bán đảo này. Anh ấy chỉ chơi hai trận đấu chính thức, và đều được thay vào ở cuối trận. Nếu trong trường hợp bình thường, thì mẫu cầu thủ như thế này sẽ phải rất chật vật để trụ lại ở cấp độ này trong thời gian dài đến thế… Nhưng chẳng có điều gì là bình thường về sự nghiệp bóng đá của Saadi Gaddafi, vì không phải cầu thủ nào cũng có bố là một nhà độc tài.

Ảnh: Bleacher Report

Ảnh: Bleacher Report

Bóng đá Ý được biết đến bởi số lượng nhiều ông chủ CLB thẳng tính và lập dị. Ngay cả Silvio Berlusconi cũng thật nhạt nhẽo nếu như so sánh với Maurizio Zamparini, ông chủ của Palermo và cũng được mệnh danh là “máy xay HLV”, người từng dọa cầu thủ rằng sẽ cắt tinh hoàn của họ rồi ăn chúng với salad.

Tuy nhiên, Luciano Gaucci thì lại hoàn toàn khác biệt. Trong suốt 13 năm sở hữu Perugia, ông mâu thuẫn với những người lãnh đạo nền bóng đá, cố gắng ký hợp đồng với cầu thủ nữ và thậm chí còn bị lôi ra Nghị viện châu Âu để thảo luận về những trò hề của ông, khi ông dọa sa thải cầu thủ Hàn Quốc Ahn Jung-hwan vì tội dám ghi bàn loại tuyển Ý khỏi World Cup 2002.

Những vụ lùm xùm ấy vẫn nằm trong tâm trí mọi người khi Gaucci công bố ý định ký hợp đồng với một thành viên của gia đình Gaddafi một năm sau đó. Saadi, con trai thứ ba của nhà độc tài của Libya nay đã bị lật đổ là Muammar, đã chơi bóng ở giải VĐQG trong nước, cũng như là đội trưởng ĐTQG, nhưng rất ít người ở Ý từng xem anh thi đấu.

Những nghi ngờ ngay lập tức đã dấy lên, khi việc này đến từ cái tên, thay vì tài năng của anh. Chỉ một thời gian ngắn sau vụ chuyển nhượng, lệnh trừng phạt của Liên hợp Quốc liên quan đến vụ đánh bom Lockerbie năm 1988 được dỡ bỏ, khi Muammar cuối cùng cũng nhận trách nhiệm về vụ nổ trên chuyến bay số 103 của hãng Pan Am và đồng ý trả phí bồi thường cho gia đình của 270 nạn nhân.

Rất nhiều giả thuyết đã được đặt ra. Liệu vụ chuyển nhượng của Saadi đã được điều phối bởi Berlusconi – người khi ấy là thủ tướng Ý – để thúc đẩy triển vọng giao dịch thương mại trong tương lai? Từng là thuộc địa của Ý, Libya có mối liên hệ về lịch sử với bán đảo này, nhưng Muammar cũng được biết đến là người rất tức giận với trang sử ấy.

Những thắc mắc đã được giải đáp khi tôi mang câu hỏi này đến con trai của Gaucci là Riccardo. Đúng vậy, cha của anh có các mối quan hệ với các chính trị gia, và rõ ràng là việc ký hợp đồng với Saadi sẽ giúp mối quan hệ này trở nên phát triển. Tuy nhiên, ý định ký với Saadi được đến từ Luciano, và chỉ một mình Luciano mà thôi.

Ảnh: Bleacher Report

Ảnh: Bleacher Report

“Cha tôi là người rất vui khi được nghe người ngoài nói về ông. Khi người ta nói về những gì ông đang làm, khi người ta nói về đội bóng ưa thích của ông, khi người ta nói về Perugia, nó làm ông vui” – Con trai nhà Gaucci chia sẻ.

Phương châm của ông là mọi sự xuất hiện trước công chúng đều là tốt hết.Câu chuyện của Gaddafi mang đến sự chú ý của công chúng, và đó chỉ có thể là điều tốt. Nó ở trên báo chí mỗi ngày; nó ở trên TV mỗi ngày. Điều này, đối với cha tôi, là một điều khiến ông hạnh phúc. Một ngày, ông chợt nghĩ: ‘Sao lại không thuê con trai của người lãnh đạo Libya về chơi bóng nhỉ?’ Và Saadi, ngay từ ban đầu, đã rất vui vẻ với ý định này.

Dù những người hâm mộ của Perugia chả biết đến Saadi – người chọn tên thay vì họ để in lên trên chiếc áo số 19 của anh – là ai, thì hàng trăm người khác vẫn chấp nhận lời mời của Gaucci đến buổi ra mắt cầu thủ này. Nó diễn ra vào tháng Sáu năm 2003 ở Torre Alfina, một lâu đài cổ được sở hữu bởi Chủ tịch CLB, với các đài truyền hình nổi tiếng nhất thế giới tham dự.

Sự chú ý của giới truyền thông với Saadi diễn ra suốt cả mùa Hè. Emanuele Berrettoni, một tiền đạo trẻ khi ấy đang cố chứng tỏ khả năng với CLB, nhớ lại đội quay phim của Al Jazeera xuất hiện mỗi ngày ở các buổi tập trước mùa giải.

Nó như là chương trình truyền hình thực tế vậy.

“…Nhưng sau một thời gian bạn sẽ quen thôi. Anh ấy trở thành cầu thủ giống như chúng tôi.” – anh hồi tưởng.

Nhưng chuyện không hề giống như vậy. “Tôi nhớ có một buổi tối anh ấy gặp vấn đề – hình như là bị đau tai – và rất tự nhiên, anh ấy gọi đến bác sỹ giỏi nhất nước Ý để chẩn đoán,” Berrettoni cho biết.

Vị bác sỹ muốn xem tình trạng của anh ấy, thế là Saadi bay trực thăng ngay sang hôm sau đến Milan [khoảng 225 dặm]. Trong nửa ngày, anh ấy đã xong việc ở đó và quay về. Anh ấy quay lại tập luyện lúc chiều.

Anh ấy có khả năng mà không cầu thủ nào có được. Không đội bóng nào có thể mơ đến – từ buổi tối đến sáng hôm sau, đặt lịch khám với bác sỹ giỏi nhất nước Ý, đưa cầu thủ đến gặp ông ấy và khám xong xuôi trong một ngày.

 

Ảnh: Bleacher Report

Ảnh: Bleacher Report

Ngoài ra, còn có những yếu tố khác khiến cho Saadi trở nên khác biệt. Anh lái chiếc Lamborghini màu vàng, và được hộ tống ở mọi nơi anh đến bởi một phi đội vệ sỹ. Được hỗ trợ bởi cảnh sát địa phương, đội ngũ an ninh của anh sẽ tuần tra vành đai sân tập khi anh tập luyện và được ưu tiên dọn đường đến trước ở bất cứ sân vận động nào mà Perugia thi đấu.

Saadi thuê trọn cả tầng ở khách sạn Brufani Palace, một khách sạn năm sao với góc nhìn tuyệt đẹp nhìn ra toàn thành phố. Nó nằm trên đỉnh một ngọn đồi nhân tạo và chứa các tàn tích của một lâu đài Giáo hoàng – được trưng bày ở một spa riêng biệt nằm dưới lòng đất.

Anh chia sẻ các phòng với gia đình, đoàn tùy tùng và thậm chí là cả một hoặc hai con vật nuôi. Brufani Palace từ chối bình luận về việc Saadi ở đây, nhưng ở điểm đến tiếp theo trong sự nghiệp của anh – Udinese, CLB anh gia nhập mùa giải 2005-06 – anh đã dành một phòng riêng cho hai con chó Dobermans và người dạy chúng.

Khách sạn ở Udine của anh là La di Moret, nơi mà một lần nữa anh thuê trọn cả tầng. Người quản lý Eduardo Marini miêu tả Saadi là một người khách tốt nhưng cũng là người rất đòi hỏi.

“Anh ấy có khi về sau chuyến du lịch lúc 3h sáng, và muốn chúng tôi gọi đầu bếp đến chuẩn bị cho anh miếng bít tết phi lê”, ông nói. “Đấy là thói quen của anh ấy. Ở những khách sạn tốt nhất trên thế giới, bạn có thể tìm thấy những dịch vụ kiểu này.”

Trong đời sống xã hội, Saadi cũng rất chơi trội. Salvatore Fresi gia nhập Perugia theo dạng cho mượn giữa mùa giải đầu tiên mà cầu thủ người Libya chơi bóng cho CLB và cũng ở khách sạn Brufani Palace. Anh đã kết bạn với Saadi và dành thời gian cùng nhau khi rời khỏi sân tập. Một số buổi tối, họ có thể đi ăn ở quanh đấy – hoặc chơi một trận bi lắc. Nhưng những buổi tối khác, Saadi lại có nhiều dự tính khác trong đầu.

“Vào thứ Tư, chúng tôi thường có hai buổi tập,” Fresi nói. “Thỉnh thoảng, sau buổi tập thứ hai, anh ấy nói với tôi bằng tiếng Ý, ‘Tối nay, ông hãy đi chơi với tôi ’ – vì đó là tất cả những gì anh ấy biết nói. Sau đó anh ấy gọi một người vệ sỹ (biết nói cả tiếng Anh và tiếng Ý) để giải thích ‘Tối nay, chúng ta đến Milan.’

“Anh ấy có máy bay riêng ở sân bay Perugia. Thế là anh ấy đưa tôi đến Milan ăn tối, rồi buổi sáng chúng tôi lại bay về. Ăn tối cùng nhau ở một khách sạn tuyệt đẹp, hoặc thỉnh thoảng với một vài người bạn của anh ấy. Anh ấy có một vài người bạn ở ngoài lĩnh vực bóng đá.” – Fresi kể tiếp.

Có giai đoạn, Saadi đưa cả đội Perugia đến Monte Carlo để mở tiệc ăn mừng Libya tham gia đăng cai World Cup 2010. Toàn bộ bữa tiệc này được cho là cái cớ để Saadi gặp nữ diễn viên Nicole Kidman, cho dù cô đã từ chối tham gia. Saadi cũng bỏ lỡ bữa tiệc vì bị viêm ruột thừa. Cặp đôi này cuối cùng cũng ăn tối với nhau vào năm 2005, dấy lên những tin đồn về chuyện tình cảm, dù sau đó điều này bị người phát ngôn của nữ diễn viên phủ nhận.

Cho dù với lối sống xa hoa, bất cứ đồng đội hay lãnh đạo CLB nào tham gia trả lời phỏng vấn cũng đều miêu tả Saadi là một cá nhân không thể khiến ai giận anh được. Có lúc, sự giàu có của anh được chính anh sử dụng để làm trò cười.

Anh ấy kể cho tôi về một lần anh ấy đến Rome. Anh ấy đang đi bộ thì cảm thấy không được khỏe – anh ấy có cái dạ dày tệ lắm. Giải pháp của anh ấy là gì ? Anh bước vào một khách sạn và thuê một phòng – chỉ để đi toilet. Anh ấy ngại xin vào đi nhờ ở nhà hàng, nên anh ấy liền thuê một phòng, làm những gì cần làm và rời đi.

– Fresi kể.

Song không phải ai trong gia đình Gaddafi cũng chia sẻ với niềm đam mê của Saadi đối với bóng đá. Cha anh không thích những quy tắc của các môn thể thao có khán giả. Khi lý luận về hệ tư tưởng của mình trong cuốn Sách xanh (1975) – bắt buộc toàn dân Libya phải đọc – Muammar dành hẳn một chương để thể hiện quan điểm “Thể thao là hoạt động công cộng phải được tập luyện, thay vì ngồi xem.”

Trong bài phỏng vấn năm 2005 với tờ New York Times, Saadi có nói về việc anh phải vất vả thế nào để thay đổi suy nghĩ của cha về vấn đề này. Anh hướng đến việc phục hồi lại giải đấu bán chuyên nghiệp ở Libya và nhận được sự khen ngợi khi tìm được huấn luyện viên chất lượng tốt cho ĐTQG.

Ảnh: Bleacher Report

Ảnh: Bleacher Report

Không phải ai cũng đánh giá sự ảnh hưởng của anh với con mắt thiện cảm. Saadi đã bị cáo buộc dàn xếp tỷ số và khiến cho CLB Al-Ahly Benghazi, nơi mà các fan thiếu tôn trọng anh, phải sụp đổ. Cố HLV Franco Scoglio, người dẫn dắt Libya trong khoảng thời gian ngắn năm 2002, cho biết ông bị sa thải do từ chối đưa người con trai của Muammar lên tuyển.

Những gì chúng tôi có thể nói là Saadi có niềm đam mê thực sự với bóng đá. Là một fan Juventus, anh là người đứng sau quyết định của gia đình mua một số cổ phần nhỏ của CLB năm 2002. Anh cũng đóng vai trò quan trọng trong việc tổ chức trận Siêu cúp trước mùa giải – giữa nhà vô địch Serie A và Coppa Italia – ở thủ đô của Libya, Tripoli, vào tháng Tám năm ấy.

Khi cơ hội gia nhập Perugia đến với anh một năm sau đó, anh không hề đón nhận nó một cách hời hợt. Chàng tiền đạo lùi, người hay tưởng tượng mình ở vai trò giống như Alessandro Del Piero, liên tục tìm đến những lời khuyên của các đồng nghiệp. “Anh ấy có ham muốn học hỏi rất lớn,” Berrettoni nói. “Đó là cơ hội bạn cần phải chớp lấy nhanh chóng.”

Saadi từng thuê cựu VĐV chạy 100m thất sủng người Canada Ben Johnson – người dành HCV Olympic 1988, nhưng bị tước do không vượt qua được bài kiểm tra doping – để giúp anh trong việc tập chạy, và Diego Maradona trong kỹ năng xử lý bóng. Johnson đã không hồi âm dù Bleacher Report đã liên lạc nhiều lần với anh.

Dù vậy, kể cả thái độ tích cực cũng không thể khỏa lấp được điểm yếu của Saadi. Không có chuẩn bị cho cuộc sống của một cầu thủ chuyên nghiệp, cơ thể anh liên tục suy nhược.

Chuyện này tương đương với việc một cậu bé 13 tuổi bị đặt vào nhóm toàn những người lớn tuổi hơn. Anh ấy luôn cố cống hiến 100%, nhưng về thể chất, anh ấy không thể. Anh ấy luôn gặp chấn thương cơ bắp. 

– Fresi đánh giá.

Saadi đã không thể nào vươn tới xa hơn vị trí trên ghế dự bị trong suốt vài tuần đầu tiên của mùa giải. Và rồi, cuối tháng 11, anh được chẩn đoán dương tính với nandrolone trong buổi kiểm tra doping định kỳ. Anh bị cấm thi đấu ba tháng.

Khi trở lại, câu chuyện vẫn gần như giống hệt. Ngay cả khi Perugia ngấp nghé gần cuối bảng xếp hạng, HLV Serse Cosmi vẫn không sử dụng tiền đạo với khả năng khiêm tốn này. Hay ít nhất là cho đến khi Perugia gặp Juventus vào tháng 4. Đây là đội bóng mà Saadi muốn đối đầu nhất, đội bóng mà anh yêu thích và cũng nắm cổ phần trong đó. Anh được thỏa lòng mong ước khi vào sân ở 15 phút cuối.

Ảnh: Bleacher Report

Ảnh: Bleacher Report

Perugia đang dẫn 1-0, và Ciro Ferrara của Juventus vừa bị đuổi khỏi sân. Tờ Gazzetta dello Sport ngày hôm sau đã nói đùa rằng sự có mặt của Saadi đã “cân bằng quân số cho cả hai bên”. Anh chỉ chạm bóng được vài lần và chỉ nhận sự chăm sóc của các bác sỹ rất ngắn sau khi tranh chấp với Pavel Nedved, nhưng sự ảnh hưởng của anh trên sân rất nhỏ.

Về sau có tin đồn rằng Perugia đã bị bắt buộc phải cho Saadi 15 phút này, với điều khoản nằm trong hợp đồng rằng cầu thủ này phải được chơi ít nhất 1 trận. Riccardo Gaucci đã phủ nhận điều này và bảo rằng nó “thật vô lý.” Fresi cũng ủng hộ điều này, cho biết một nhóm cầu thủ đến gặp Cosmi để yêu cầu cho Saadi có cơ hội.

Mong muốn của chúng tôi là thấy cậu ấy chơi bóng. Chúng tôi muốn tưởng thưởng anh ấy vì sự nỗ lực. Đó là tôi và một số cầu thủ khác đến gặp riêng HLV để xin cho cậu ấy được chơi bóng.

– Fresi cho biết.

Perugia bị xuống hạng mùa giải đó, và Fresi rời đi. Gaddafi ở lại thêm một mùa giải nữa nhưng không thể có nổi một trận đấu ở Serie B. Ngay mà khi câu chuyện kỳ lạ này tưởng như sẽ khép lại, thì bỗng nhiên anh được chuyển tới Udinese. Ngựa vằn vừa bổ nhiệm Cosmi làm HLV mới. Họ cũng vừa được dự Champions League.

Liệu có phải Saadi tưởng tượng rằng mình sẽ thi đấu ở giải đấu cao quý nhất cấp CLB ở châu Âu ? Nếu đúng là vậy, thì anh đã sớm vỡ mộng. Anh một lần nữa nhận ra được khả năng của bản thân chỉ ở mức thấp tại CLB mới – ngay cả trước khi anh bị bắt phải về quê nhà vài tuần để giải quyết việc gia đình ở thời điểm giữa mùa giải.

Valerio Bertotto, đội trưởng Udinese khi ấy, có tủ đồ cạnh tủ của Saadi trong phòng thay đồ. Anh cũng nhớ lại người đồng đội khá thân thiện và lịch sự, nhưng lại thiếu đi những điều kiện cần thiết để đạt được thành công ở cấp độ này.

“Saadi có cảm nhận về cách chơi bóng,” Bertotto nói. “Anh ấy biết cách trông chừng bóng khi nó nằm trong chân. Và bạn biết không, cái chân trái ấy, nó không hề, không hề tệ chút nào. Nếu anh ấy cầm bóng và muốn chuyền một đường chuyền dài đẹp mắt thì anh ấy có thể làm được.“

Nhưng về thể chất, anh ấy không có cấu tạo cơ thể để chơi bóng. Anh ấy không có sức mạnh. Anh ấy không có sức bền tốt. Anh ấy không nhanh nhẹn. Nếu bạn thiếu những tiêu chuẩn về thể chất để trở thành cầu thủ, thì bạn không thể làm cầu thủ được.

“Thế nên là không, anh ấy không phải cầu thủ. Anh ấy là một người hâm mộ có được cơ hội để trở thành cầu thủ trong phút chốc, nhưng anh ấy không phải là cầu thủ thực sự.” – Bertotto khẳng định.

Khi tôi hỏi Bertotto, người chơi ở vị trí hậu vệ, rằng Saadi đã từng ghi bàn vào lưới bên anh ở các buổi tập, anh đã phản ứng khá hài hước.

“Không, điều đó là bất khả thi” –  anh nói, trước khi cười rú lên. “Tôi đang vui cười, nhưng đó đúng là sự thật đấy.”

Saadi ra sân một lần cho Udinese. Cosmi bị sa thải vào tháng Hai, và HLV mới của CLB, Giovanni Galeone nói rằng ông sẽ cho Saadi cơ hội nếu trận đấu diễn ra vào cuối mùa giải, khi mà cả đội nhà hay đối phương không còn phấn đấu cho mục tiêu lớn nào – như một vị trí ở cúp châu Âu hay tránh xuống hạng, theo tờ Messaggero Veneto.

Cơ hội ấy đến ở trận đấu sân nhà cuối cùng của Udinese, gặp Cagliari. Những tiếng cổ vũ chế giễu từ đám đông buồn chán vang lên khi Saadi vào sân phút 80, nhưng anh suýt đem lại cho họ cái gì đó để ăn mừng khi tung chân vô lê thẳng vào khung thành. Thủ môn đầu hói của Cagliari, Antonio Chimenti, từ chối khoảnh khắc vinh quang của Saadi, khi đẩy bóng ra ngoài chịu quả phạt góc.

Đó là dấu chấm hết cho sự nghiệp CLB của Saadi. Dù ký hợp đồng với Sampdoria mùa hè năm 2006, anh không chơi một trận nào cho họ. Tương tự, anh cũng chơi 18 trận đấu chính thức cuối cùng cho ĐTQG Libya năm ấy.

Những đoạn băng cho biết Saadi đã ghi một vài bàn thắng cho đội bóng quê hương. Nhưng khoảnh khắc đáng nhớ nhất được ghi hình lại trong sự nghiệp chơi bóng quốc tế của anh có lẽ là khi anh rời sân trong một trận giao hữu với Canada năm 2003.

Sau khi thấy bảng điện tử hiện số áo của mình, Saadi đi bắt tay với mọi cầu thủ đối phương trước khi đi bộ ra ngoài sân và hướng đến hàng ghế huấn luyện của đội bạn và làm điều tương tự với ban huấn luyện Canada. Anh sau đó tiếp tục làm điều này khắp sân bóng.

Máy quay chuyển lại cảnh anh tiến đến một người cảnh sát đang chìa tay ra, để rồi bị anh quay đi ngay sau đó, khiến khán giả vô cùng thích thú.

Saadi liệu có còn sống?

Câu hỏi này được nhiều người tham gia phỏng vấn hỏi tôi trong quá trình nghiên cứu viết bài viết này. Theo những gì tôi biết, anh ấy vẫn sống. Rời khỏi Libya năm 2011 giữa cuộc nội chiến, Saadi ban đầu xin tị nạn ở Niger, nhưng sau đó bị dẫn độ về năm 2014.

Anh vẫn ở trong tù kể từ khi đó, chờ ra tòa với hàng loạt tội danh – bao gồm việc sát hại cầu thủ Libya Bashiral-Riani, người biến mất năm 2005. Theo Africa News, phiên tòa của anh bị hoãn lại vào tháng Ba và dự kiến mở lại vào ngày 12/4, nhưng không có tin gì mới kể từ đó đến nay.

Những người đồng nghiệp ở Ý, họ đều hoài nghi về những cáo buộc. Điệp khúc phổ biến là đó không phải Saadi mà họ biết. Fresi, người gặp những thành viên trong nhà Gaddafi khi tới Tripoli dự trận Siêu cúp năm 2002, khẳng định có “một vực sâu” giữa tính cách của Saadi và những người an em khác. Anh nói thêm, “Cậu ấy không giống như một kẻ xấu xa.”

Dù vậy người bạn thân nhất của Saadi ở Ý cũng cho biết rằng cả hai không nói gì tới chuyện chính trị. Những lời chỉ trích ở Libya nói rằng anh, cũng như những người khác ở gia đình, thường có một mặt đối với thế giới bên ngoài hoàn toàn khác biệt với những người ở trong nước.

Có lẽ chúng ta sẽ được làm sáng tỏ khi vụ việc của Saadi được ra tòa. Dù vậy, thời gian ở Perugia, Udinese và Sampodoria vẫn sẽ là một chương kỳ lạ trong trang sử của bóng đá châu Âu. Một câu chuyện đủ kỳ lạ để một nhà buôn trên eBay tin rằng sẽ có người trả 10.000 Euro cho một chiếc áo bóng đá cũ. Cuộc đấu giá đã kết thúc tuần trước khi chẳng có ai trả giá.

Ở Perugia, tôi gặp một người hâm mộ, Nico B, hiện đang sở hữu một chiếc áo đấu khác. Nó được đưa cho anh bởi một người đại diện mà anh biết qua một người bạn. Anh đã mang nó đến cho tôi xem khi cả hai đi uống cà phê. Biết được cái giá mà người ta đang mong muốn cho chiếc áo này, tôi hỏi anh liệu có đựng nó trong tủ kính ở nhà không.

Không, không, không. Thường thì nó nằm trong cái hòm. Nó chỉ là kỷ niệm thôi, không gì hơn cả.

– anh kết lại.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Hai Hoang
7 bài viết
“The Perfect 10”
Phát bóng lên ^