Khi Diego Simeone và Atletico chưa được đánh giá đúng mức

bởi Dũng Lê ·

Cùng một lúc, vị HLV người Argentina đang được đánh giá quá cao và quá thấp. Ông đứng ở đâu trong vô số những góc nhìn chiếu vào?

Ba tuần trước, sau khi Atletico Madrid đả bại ứng cử viên vô địch Bayern Munich để hùng dũng tiến vào Champions League, cả châu Âu như “phát sốt” vì họ. Nhật báo bóng đá hàng đầu nước Ý – Gazzetta dello Sport – dành trang bìa với tấm ảnh ghép rất lớn của Simeone. Ở đó, gương mặt Simeone được thêm vào chiếc mũ nồi với ngôi sao trứ danh của nhà cách mạng Che Guevara. Bên dưới là một dòng chữ lớn, in đậm: “Cholismo”, tức “Chủ nghĩa Cholo” (Cholo là biệt danh, tên thân mật của Simeone).

Gazzetta Cholismo Diego Simeone

Ít năm trước đó, khi Barcelona của Pep Guardiola làm cả châu Âu điên đảo, Gazzetta dello Sport cũng từng làm điều tương tự. Không đưa Pep lên trang bìa, nhưng họ cũng ghép tên ông vào từ “Guardiolismo”, tức “Chủ nghĩa Guardiola”.

Thái độ của nhóm phóng viên tờ Gazzetta rất rõ ràng: khi một người dẫn dắt đoàn quân với không nhiều cầu thủ đỉnh cao, lại đánh bại cả Barcelona và Bayern Munich để tự điền tên vào trận Chung kết, ông ta rõ ràng đang tạo ra một cuộc cách mạng. Cuộc cách mạng ấy đang tạo ảnh hưởng rõ rệt, ví dụ như Leicester City vừa đăng quang Premier League với lối chơi tương tự – họ đánh giá.

Và cần nhắc lại rằng đây không phải lần đầu tiên Simeone làm được điều thần kỳ. Năm 2014, ông đã đưa Atletico lên ngôi vô địch La Liga, chấm dứt 10 năm liên tiếp mà Barcelona và Real Madrid thống trị bóng đá quốc nội Tây Ban Nha. Cũng năm ấy, Atletico vào tới Chung kết Champions League lần đầu tiên dưới thời Simeone, và chỉ thua một Real đang ở phong độ đỉnh cao.

Đâu đó người ta cho rằng Simeone đang dẫn dắt một làn sóng chiến thuật mới. Kể từ nửa sau của thập niên trước tới nay, làng bóng đá ngày càng hướng tới việc kiểm soát bóng thật nhiều mỗi trận, đặt nặng kỹ thuật và khả năng phối hợp hoa mỹ của các cầu thủ tấn công. Còn Cholo thì nổi danh là người luôn tiếp đón đối thủ lớn với tư thế phòng thủ. Các cầu thủ của ông đặc biệt mạnh về thể lực, luôn cực kỳ quyết liệt trong tranh chấp và đặc biệt hoạt động độc lập được chú trọng vì thường xuyên có cơ hội phản công khi lùi thấp.

Nhưng liệu như thế đã đủ để coi là một cuộc cách mạng về chiến thuật? Liệu đó đã là một “Chủ nghĩa Cholo” thực sự?

Diego Simeone - Atletico Madrid

Ảnh: The Guardian

Có lẽ, những thành công của Atletico đã khiến người ta vội vàng khi nhắc tới chiến thuật của Simeone. Không khó để nhận thấy rằng vị HLV người Argentina chỉ đang thực hiện trùng khớp những gì huyền thoại Arrigo Sacchi từng làm tại AC Milan cuối thập niên 1980. Cụ thể hơn, đó là những ý tưởng Sacchi áp dụng cho công tác khi không có bóng: phòng thủ khu vực, cự ly đội hình chặt chẽ, pressing theo nhóm, pressing từ xa…

Và khi ai đó so sánh rằng Leicester làm giống như Atletico, thực chất có thể dễ dàng thấy rằng đó là phong cách thường thấy của HLV Claudio Ranieri nói riêng và rất nhiều HLV Italy nói chung. Chẳng nói đâu xa, 10 năm trước khi Atletico vô địch La Liga, một nhà vô địch La Liga khác là Valencia của Rafael Benitez cũng tuân thủ những triết lý của Sacchi.

Simeone - Ranieri

Ảnh: FourFourTwo

Nói cách khác, những gì Simeone đã làm được tuy quả có đáng nể, nhưng nó không phải một trào lưu quá mới mẻ, cũng không phải một cuộc cách mạng nào về chuyên môn. Nó đơn giản là áp dụng hoàn hảo những triết lý cũ vào bóng đá hiện đại (dĩ nhiên ở điểm này, cần tôn trọng Simeone, vì không phải ai cũng làm được).

Nhưng ở chiều ngược lại, có những điểm mạnh ở Simeone mà nhiều người bỏ qua dễ dàng, vì những định kiến che mờ mắt.

Atletico của Simeone chưa bao giờ là một đội bóng chỉ biết phòng ngự. Trên thực tế, phần lớn thời gian ở Tây Ban Nha, họ luôn là đội buộc phải chủ động tấn công. La Liga dĩ nhiên có những đội bóng như Celta Vigo hay Rayo Vallecano – tấn công, luôn tấn công dù đội thủ mạnh hơn đến mấy. Nhưng ngược lại, có những CLB đặt nặng lên phòng ngự, luôn từ chối cầm bóng quá lâu và nhường sân chơi cho đối thủ, như Getafe, Sporting Gijon, Espanyol.

Khi ấy, Atletico sẽ phải cầm bóng và tấn công chủ động.

Các học trò của Simeone khi ấy thể hiện rằng họ không chỉ là những công nhân chuyên cày bừa mặt cỏ sân vận động bằng công tác phòng ngự càn quét, mà còn là những nghệ sĩ khi tấn công.

Ảnh: Weloba

Ảnh: Weloba

Không ngẫu nhiên mà Atletico Madrid dưới thời Diego Simeone tiếp tục giữ nguyên “truyền thống” CLB về việc sở hữu những chân sút xuất sắc. Nói một cách chính xác thì đó là hiệu quả tấn công của cả tập thể, mà ở đó các tiền đạo hưởng lợi trực tiếp. Bán Radamel Falcao? Không vấn đề, có Diego Costa. Bán Costa? Không sao cả, đã có Antoine Griezmann. Arda Turan ra đi? Yannick Carrasco, Saul Niguez đã sẵn sàng thay thế.

Atletico Madrid tấn công rất hay, hay hơn những gì người ta thường nghĩ về một đội bóng chỉ biết phòng ngự và trực chờ phản công. Koke thường đá cánh, nhưng luôn di chuyển vào trung lộ để chơi như một “số 10” thực thụ. Các hậu vệ biên Filipe Luis, Juanfran luôn là các mũi hỗ trợ đáng nể. Các lão tướng Gabi, Tiago luôn sở hữu những đường chuyền mở cánh cực “thoáng” và những cú sút xa búa tạ. Dù dĩ nhiên bàn thắng vào lưới Bayern ở bán kết Champions League là một tuyệt phẩm, nhưng ai đã theo dõi Saul Niguez hẳn sẽ không bất ngờ về kỹ thuật và khả năng gây đột biến của tài năng trẻ này.

Ở một góc độ nào đó, người ta đã đánh giá Atletico hơi thấp so với khả năng thực sự của họ. Khác với một vài đội bóng chỉ biết phòng thủ, Atletico lại cực kỳ đa dạng, luôn có phương án dự phòng.

Và điều gì khiến cho một đội bóng đa năng và toàn diện như vậy? Câu trả lời chỉ nằm ở cái tên Diego Simeone. Giữa hai làn sóng đánh giá cả cao và thấp, ông đang đặt dấu ấn trong làng bóng đá thế giới theo một cách khác, lần này ở cương vị huấn luyện viên.

Diego Simeone

Ảnh: Zimbio

Bài viết đã đồng thời được đăng trên Báo Thế giới & Việt Nam.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Dũng Lê
153 bài viết
“Cruyffian.”
Phát bóng lên ^