3 điểm nhấn chiến thuật sẽ quyết định chung kết Champions League 2015-16

bởi Dũng Lê ·

Chung kết Champions League 2015-16 sẽ diễn ra giữa hai đối thủ đến cùng một thành phố: Atletico Madrid và Real Madrid. Quả nhiên không cần phải nói nhiều thêm về sự đối đầu tâm tưởng ở đây – họ có vị thế hình ảnh chính trị quan trọng, nằm ở hai chiến tuyến trái nhau. Trên khía cạnh chuyên môn, cuộc đối đầu tại Milan đêm nay cũng là màn chạm trán của hai hệ thống đối ngược.

Koke nói rằng lợi thế của Atletico sẽ nằm ở việc Diego Simeone đã công tác 5 năm còn Zinedine Zidane mới chỉ 5 tháng, nhưng dĩ nhiên bóng đá không được quyết định một cách đơn giản như thế.

Đâu sẽ là những điểm nhấn chiến thuật sẽ quyết định trận đấu này?

1. Sự đa dạng của Atletico

Như đã nói trong một bài viết trước, tôi đã nhắc tới việc Atletico Madrid đã không còn là chính họ của hai năm trước – theo hướng hoàn toàn tích cực. Hai năm trước, Atletico Madrid bước vào các trận cầu lớn nói chung và các cuộc chiến tại Champions League nói riêng với một phong cách mà có thể mô tả ngắn gọn là “xe buýt”. Họ sẽ dàn dựng một khối phòng ngự sâu trên phần sân nhà, tranh chấp quyết liệt khi đối thủ tới gần vòng cấm địa và tìm mọi cách phản công khi có thể. Trong trường hợp có bóng, họ thường phất dài, bổng thẳng vào khu vực hoạt động của các tiền đạo.

Ảnh: Denis Doyle

Ảnh: Denis Doyle

Nay, Atletico đã thực sự “tiến hóa”. Không những vẫn có thể chơi theo phong cách nói trên, sở trường của họ giờ lại nằm ở những pha pressing từ xa vô cùng bài bản và khoa học. Trình độ tổ chức cao cũng được thể hiện trong việc triển khai tấn công phối hợp bóng ngắn. Đan xen ở giữa là gegenpressing hiện đại.

Tất cả những điều này dĩ nhiên sẽ mang đến lợi thế cho thầy trò Simeone. Hai năm trước họ đã chơi rất hay trong hai hiệp chính nhưng rồi mất sức và thua thiệt trong hai hiệp phụ. Giờ đây họ đã có nhiều vũ khí hơn để kết thúc trận đấu trong 90 phút.

2. Luka Modric và Toni Kroos

Không khó để suy đoán rằng Luka Modric, Toni Kroos và Casemiro sẽ là bộ ba trung tuyến của Real Madrid trong ngày hôm nay, bất kể phía trước và phía sau họ là ai, sắp xếp như thế nào đi chăng nữa.

toni-kroos-and-luka-modric-44574

Ảnh: Malive

Ngoài Casemiro với vai trò phòng ngự tương đối rõ ràng thì Modric và Kroos lại đang mang đến những hình ảnh tương đối khác biệt. Trên lý thuyết, vai trò của họ là tương tự nhau, đều chơi như những “số 8” để liên kết toàn bộ tập thể. Tuy nhiên, hai “lá phổi” này của Real hoàn thành nhiệm vụ một cách tương đối khác biệt.

Với Kroos, đó là những đường chuyền. Khả năng xoay sở và xử lý ít chạm của Kroos vẫn được đánh giá cao từ khi ở Bayern Munich, và tới nay nó gần như trở thành bản sắc của cầu thủ này. Kroos cũng mạnh trong những pha mở biên, lật cánh, chuyển hướng tấn công.

Nhưng có một lý do khiến cho Modric nổi bật hơn Kroos khá nhiều trong nửa năm qua: khả năng rê dắt bóng.

Khi mang về La Decima năm 2014, bộ ba Cristian Ronaldo – Karim Benzema – Gareth Bale luôn biết cách thay nhau (hoặc cùng nhau) di chuyển vào khoảng không gianh dành cho các “số 10” để nhận bóng từ tuyến dưới, qua đó phối hợp nhanh, đánh vỗ mặt. Kể từ khi Carlo Ancelotti ra đi, cách di chuyển không bóng, nhận biết khoảng trống và lựa chọn tư thế của họ đã trở nên tương đối tồi.

Khi đồng đội phía trên di chuyển không bóng kém hiệu quả, việc tung ra những đường chuyền mang tính chất đẩy cao nhịp độ thi đấu đột ngột sẽ khó được thực hiện hơn.

Giải pháp khi ấy là tạo ra sự thay đổi nhịp độ bằng một cách khác: rê dắt, qua người. Khi vượt qua một cầu thủ ở trung tuyến đối thủ, sự rối loạn ắt sẽ đến, dù lớn hay nhỏ.

Và đây chính là điều Modric có thể mang đến một cách thường xuyên. Anh có khả năng bứt tốc cự ly ngắn rất tốt, đôi chân vê bóng cực khéo.

Nhưng ngược lại, Atletico hẳn không phải “gà mờ” để quên đi vũ khí này của đối thủ. Khi ấy, Kroos sẽ cần bước lên thể hiện.

MCK

Ảnh: Squawka

Các thống kê của Squawka chỉ ra rằng Kroos không hẳn là một chân rê dắt tồi. Vấn đề chỉ là anh rê dắt… đi đâu, hoặc qua người rồi thì… làm gì mà thôi.

3. Các tình huống cố định

2 năm trước, khi Real và Atletico đối đầu ở chung kết Champions League 2013-14, các tình huống phạt góc đã đưa trận đấu vào hai hiệp phụ với tỉ số 1-1, gián tiếp đóng góp và chiến thắng của Real Madrid.

Nhìn lại các tình huống ấy, có thể thấy rõ những lỗi lầm trong hệ thống phòng thủ tình huống cố định của cả hai bên. Điều thú vị là cả hai khi ấy đều áp dụng cách phòng thủ phạt góc kèm người 1-đối-1 là chủ yếu (thường chỉ 2 hoặc 3 người đứng phòng thủ ở các khu vực góc gần và một trong hai cột gôn).

Trong bàn thắng mở tỉ số của Diego Godin, ngoài lỗi phá việt vị của Modric và quyết định ra vào không hợp lý của Iker Casillas, người đáng bị trách đầu tiên phải là Angel Di Maria. Khi Gabi câu bóng vào từ khu phạt góc, Di Maria đã hoàn toàn mất tập trung, quay người theo dõi bóng. Hậu quả là khu vực anh phụ trách – rìa vòng cấm – trở thành “điểm nổ” cho bàn thắng. Juanfran hoàn toàn thoải mái xử lý bóng hai nảy ra mà không gặp rắc rối nào.

Trong khi đó, ở pha gỡ hòa của Sergio Ramos, điểm yếu chí mạng của việc kèm người 1-đối-1 trong các pha phạt góc bị vạch ra. Diego Godin đã không thể theo sát Ramos khi vướng vào những cầu thủ khác trong vòng cấm địa, dẫn đến pha bật nhảy dứt điểm hoàn tonà thoải mái của hậu vệ người Tây Ban Nha.

Hai năm đã trôi qua và cả hai đội dường như đã hướng theo xu thế phòng thủ khu vực nhiều hơn trong các tình huống này. Hãy cùng chờ xem liệu những pha phạt góc có lại gây ảnh hưởng đến trận đấu.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Dũng Lê
153 bài viết
“Cruyffian.”
Phát bóng lên ^