Atletico Madrid: Không chỉ là kẻ về nhì vĩ đại

bởi 4231.vn ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Nước mắt, chúng lại rơi.

Atletico Madrid Champions League final 2016 - MyNews

Ảnh: MyNews

Oái oăm thay vẫn lại là những con người ấy và vẫn chính là đối thủ ấy. Hai năm trước ở Lisbon, họ khóc nhiều lắm rồi. Cuối tuần qua ở San Siro họ lại khóc, họ khóc không phải họ thất bại mà họ khóc vì họ bất lực nhìn kình địch giương cao chiếc cúp Champions League danh giá lần nữa.

Đúng vậy, chiếc cúp đó giống như một cô nhân tình đùa giỡn với chàng trai chủ sân Vicente Calderon. Cô gái yêu chàng trai ấy mãnh liệt, nhưng chàng trai dù cố gắng đến mấy cũng không thể chạm tới được cô gái. Định mệnh như trêu ngươi, đã mang cô ấy đến với kẻ thù không đội trời chung của chàng trai. Không chỉ một, mà những hai lần chỉ trong ba năm.

Diego Simeone đã nói với các học trò rằng không được khóc, khi họ đã chiến đấu bằng tất cả những gì họ có. Nhưng ông làm sao có thể ngăn cản được nỗi uất ức, nghẹn ngào đến trào nước mắt của họ. Vinh quang chỉ còn cách một cái với tay, nhưng lại không thể nào chạm đến, cái cảm giác tê tái đến nao lòng…

Đơn giản là họ đau khổ đến tột cùng… họ khóc.

Atletico Madrid 2016

Ảnh: viva

Mùa giải này, chưa bao giờ Atletico Madrid tiến gần vinh quang đến như thế. Sảy chân ở vòng áp chót để cuộc đua tranh đến chức vô địch La Liga chỉ còn là sự tranh chấp giữa Barcelona và Real Madrid, nhưng họ đã cực kỳ xuất sắc đánh bại hai ứng cử viên hàng đầu để tiến vào trận chung kết Champions League.

Và sẽ chẳng ai đau đớn bằng Fernando Torres đêm qua. Mọi vinh quang anh không hề thiếu, từ Champions League cho đến Europa League, rồi Euro, World Cup. El Nino sưu tập đủ bộ danh hiệu, nhưng anh vẫn nợ “gia đình” một danh hiệu. Đêm Milano vừa rồi chính là cơ hội không thể tốt hơn để anh đền đáp “ơn nghĩa sinh thành”.

Torres

Ảnh: Instagram

Ngày anh trở về sau những tháng năm ở Liverpool và chuỗi ngày đen tối tại Chelsea và AC Milan, sân Vicente Calderon vẫn mở vòng tay đón chào. Kèm theo đó là sứ mệnh tìm kiếm danh hiệu lớn cho CLB.

Ở trận tứ kết với Barca, suýt nữa Torres đã trở thành tội đồ với chiếc thẻ vàng nhận trong trận lượt đi. Diego Simeone và các chiến binh Atletico đã không để nỗi đau của Torres bị xát muối. Đến lượt anh đền đáp. Nhưng oái oăm thay, sau cùng, những gì anh mang lại cho chỉ là chức vô địch Segunda cách đây đã hơn thập kỷ đưa đội bóng của mình lên chơi ở La Liga.

Vào tới trận cuối cùng, Atletico Madrid đã chơi một trận chung kết Champions League sòng phẳng nhưng cột dọc, xà ngang và một chút may mắn đã giúp Real lên ngôi sau loạt penalty cân não. Nhìn cách Real lên ngôi, khán giả càng tiếc cho Atletico Madrid.

Những chiến binh của Simeone đã cống hiến một trận đấu giàu cảm xúc, nhưng thiếu nhiều may mắn. Pha lập công của Sergio Ramos ở ngay phút 15 đã ở trong thế việt vị, nhưng tình huống quá nhanh, trọng tài Mark Clattenburg không phát hiện ra kịp.

Đến khi được hưởng phạt đền đầu hiệp hai, chân sút xuất sắc nhất Atletico mùa này là Griezmann lại sút chạm xà ngang. Dù sau đó Yannick Ferreira Carrasco gỡ hòa cho đội bóng áo sọc đỏ-trắng, đẩy trận đấu đến loạt sút 11 mét cân não, thì vẫn là khung gỗ – mà lần này là cột dọc – tiếp tục từ chối vận may của Atletico Madrid, khi cú sút của Juanfran thắng được Keylor Navas nhưng không thắng được vận rủi.

Hơn 2 giờ so tài căng thẳng, truyền hình liên tục ghi lại những giọt nước mắt của các CĐV Atletico Madrid. Một cô gái đã khóc khi Ramos ghi bàn, nước mắt lại rơi khi Griezmann sút hỏng phạt đền, nước mắt hạnh phúc khi Carrasco gỡ hòa 1-1. Nhưng cuối trận, nước mắt lại vỡ òa cay đắng khi Ronaldo sút thành công tình huống khép lại trận chung kết giàu cảm xúc nhất với Atletico Madrid. Dù cùng một thành phố, nhưng người Madrid đã có một đêm cảm xúc không trọn vẹn khi đội vô địch không quá tự hào, kẻ chiến bại ngẩng cao đầu nhưng ngập tràn sự cay đắng, tiếc nuối.

Juanfran Atletico Madrid Ảnh: givemesport

Ảnh: givemesport

“Cầm vàng mà để vàng rơi” – Diego Simeone và các học trò hẳn phải thấm thía đến từng câu từng chữ trong thất bại đầy cay đắng trước Real Madrid trong trận chung kết đêm qua. Chiến lược gia người Argentina cũng cho rằng trận đấu không nên có cái kết bằng những giọt nước mắt với Atletico Madrid. Và ông lại khóc lần nữa….

Nhưng đêm qua, không ai đau bằng Torres, không giọt nước mắt nào mặn bằng giọt nước mắt của đứa con lưu lạc lại trở về với tổ ấm ngày xưa. Món nợ ngày xưa, món nợ ngày nay lại chồng chất, chẳng biết ngày nào mới trả được.

Atletico… không chỉ là kẻ về nhì vĩ đại…

Tác giả: Nguyễn Văn Cường

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
4231.vn
180 bài viết
“”
Phát bóng lên ^