Khoảng lặng của người nổi tiếng

bởi KP ·

Người nổi tiếng hay người của công chúng, có nhiều thứ là điều dễ nhận biết. Giàu sang, danh vọng, mấy triệu người theo dõi. Từng câu nói của họ được nâng niu, in ra trên đủ thể loại ấn phẩm. Công nghệ càng trở nên hiện đại thì càng có nhiều sân khấu để người nổi tiếng biểu diễn cho chúng ta xem.

Nhưng có lẽ vì chúng ta cảm thấy họ có quá nhiều nên không để ý tới những điều họ thiếu thốn. Ai cần sự riêng tư khi mà sự nổi tiếng là điều biết bao nhiêu người thèm muốn! Định nghĩa của người nổi tiếng, người của công chúng, là sự mất đi quyền được riêng tư.

Có những khoảnh khắc không cần bình luận viên. Có những giây phút không thuộc địa bàn của “nút chia sẻ.” Có những lúc thay vì giơ điện thoại lên ghi hình thì chúng ta nên tận mắt chứng kiến, để cảm nhận. Có những lúc chúng ta nên quay mặt đi và để cho người nổi tiếng có một chút khoảng lặng cho riêng họ. Cho họ được quyền là một người bình thường.

***

Messi mặt mũi thất thần đi vào đường hầm và như thói quen, anh dừng lại trước phông quảng cáo, máy quay, đèn chiếu sáng sẵn sàng, và chờ đợi câu hỏi từ phóng viên.

Ảnh: Getty Images

Ảnh: Getty Images

Cô phóng viên hỏi gì đó. Đoạn thoại bị đứt quãng bởi những âm thanh inh ỏi như còi báo động từ đâu trong sọ não. Cũng may đây không phải lần đầu anh nghe câu hỏi dạng này. Anh không cần nghe hết câu. Chúng chả bao giờ thay đổi. Họ lúc nào cũng hỏi trong vòng vài câu đó thôi.

Anh bị phân tâm một chút. Đằng sau máy quay, anh thấy nườm nượp người đi qua nhưng không ai dừng lại. Họ có đưa mắt lên gặp mắt anh nhìn lại. Họ mỉm cười khích lệ rồi bước tiếp, vì tâm điểm của máy quay, dù vui hay buồn, là anh, không phải là họ.

Cả thế giới muốn câu trả lời. Ngay bây giờ. Cô phóng viên xích lại gần. Messi bước lùi lại vài bước. Lưng chạm góc tường. Tự dưng anh cảm nhận được sự chật hẹp của những gì xung quanh. Chiếc áo đấu quen thuộc chỉ vài phút trước tự dưng thật bức bối, nực nội.

Đừng cùng anh trong khoảng hẹp là hình dán tường chi chít những logo quảng cáo, vô hồn, chen chúc, dòm ngó. Chúng tồn tại ở đó là để được lên hình, và anh tồn tại là để tôn vinh chúng. Trước mặt anh là lăng kinh sâu hun hút. Ánh đèn giữ sáng cho khung hình ngay bên cạnh máy quay chói loà, nhức nhối, nóng bức.

Ảnh: Elsa/Getty Images

Ảnh: Elsa/Getty Images

Không đồng đội, gia đình, người thân nào ở bên cạnh anh vào lúc này. Chắc chẳng ai nghĩ là lúc trả lời phỏng vấn sau trận đấu là lúc người cầu thủ cảm thấy cô đơn nhất? Thắng hay bại, phải đối mặt với báo chí. Họ bảo anh như vậy từ lần đầu tiên.

Cô phóng viên đặt câu hỏi mà cô đã đặt ra hàng trăm lần cho nhiều cầu thủ khác, trong nhiều trận thua khác. Không có ngoại lệ nào ở đây.

Anh suy nghĩ về câu hỏi. Anh nghĩ tới câu trả lời rập khuôn mà anh thường đưa ra, nhưng ngay lập tức nó bị lấn át bởi hình ảnh trái bóng đi lệch quỹ đạo sau khi rời chấm phạt đền. Những tiếng inh ỏi, nhức nhối lại xen vào suy nghĩ. Anh nghĩ tới sự kỳ vọng, cho anh từ chính bản thân và cho anh, từ một đất nước. Anh nghĩ tới sự thất vọng từ chính bản thân, từ đất nước.

Ánh đèn rất sáng và nóng.

Micro hướng về phía anh và anh nghe được tiếng mình trả lời:

Hết rồi đó. Tôi và tuyển quốc gia đã kết thúc. Nó không dành cho tôi. Bốn trận chung kết rồi. Tôi đã ra quyết định. Tôi nghĩ vậy. Chiến thắng là thứ tôi khát khao nhất. Nó không đến.

Tôi nghĩ vậy là hết. Đó là cảm xúc của tôi lúc này, điều tôi nghĩ. Nó là một nỗi buồn lớn.

Sắc mặt cô phóng viên thay đổi khi cô ta nhận ra sức nặng của điều mà cô vừa ghi lại được.

Messi cảm thấy mình đã làm xong nhiệm vụ. Anh lầm lũi bước đi, bỏ lại chiếc camera dõi theo. Chiếc áo số 10 sọc, trắng biến mất sau cánh cửa phòng thay đồ. Đó phải chăng là lần xuất hiện cuối cùng của Messi trong màu áo đó?

***

Lionel Messi trước khi cú sút cuối cùng của loạt sút luân lưu được thực hiện (Ảnh: Mike Stobe/Getty Images)

Lionel Messi trước khi cú sút cuối cùng của loạt sút luân lưu được thực hiện (Ảnh: Mike Stobe)

Khi Messi bình tâm lại, có thể anh sẽ thay đổi quyết định vì anh chỉ mới 29. Người thân, bạn bè, gia đình, đồng đội sẽ khích lệ để anh tiếp tục. Chuyện danh thủ nói giải nghệ rồi rút lại lời nói không phải là quá lạ lẫm. Nhưng chúng ta hãy suy nghĩ về chuỗi sự kiện đã khiến anh phải nói lên một cái gì đó, ngay lập tức, sau trận đấu.

Anh có thể xin phép máy quay cho anh một ít thời gian sau trận đấu hôm đó? Anh có thể. Anh nên. Anh đáng lẽ.

Không. Có những lúc, chủ ngữ nên là chính chúng ta, những khán giả, chứ không phải ai khác. Một ngàn cái nếu, đáng lẽ, và có thể từ Messi cũng không thể thay đổi một điều là trong lúc những người đồng loại như Messi yếu đuối nhất và cần sự yên lặng nhất thì chúng ta càng muốn đẩy vào mặt họ chiếc máy quay, ánh đèn pha, và micro. Chúng ta muốn họ giãi bày, bàn luận, nhận xét, suy xét về cái điều không vui vừa mới xảy ra.

Một cách không trực tiếp, chúng ta muốn họ mua vui cho chúng ta qua màn ảnh nhỏ trong lúc họ chán chường nhất. “The show must go on” phải không? Cứ thế chúng ta dõi mắt lên, cứ thế máy quay vào vị trí, đèn đóm rõ ràng, người phóng viên bước lên, và đứng đó một mình, là người duy nhất muốn ở một nơi khác.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
KP
43 bài viết
“LiverpoolFC Vietnam Community. Facebook: @kpham.lfc”
Phát bóng lên ^