Từ bỏ

bởi Tommy Thai Vu ·

Khi bạn 6 tuổi, thức dậy sớm để đi học sau cơn mưa đêm là một trải nghiệm tuyệt vời. Sau lưng bố, bạn cảm thấy mình được che chở hoàn toàn trong khi lặng ngắm dòng người vừa cựa mình thức dậy. Cánh cổng trường mở toang với biết bao nhiêu điều bạn còn chưa được biết, và những cơn gió lành ban mai buông xuống tâm trí bạn những lời thì thầm của mùa hạ: Sẽ là những ngày rong chơi sau một năm học miệt mài và hiệu quả.

Khi bạn 13, đạp xe ra khỏi nhà để đi học sau cơn mưa xế là một điều phiền toái. Nước mưa sẵn sàng lao lên người bạn một khi có chiếc ô tô nào đó xé gió đi qua, và khi mọi người chuẩn bị về nhà để ăn cơm trưa thì bạn phải còng lưng đến trường để học về nhiều điều bố đã từng nói. Điều an ủi duy nhất là quyển “Lịch sử World Cup thời kỳ hỗn mang” với đoạn đánh dấu trang Pele tắm nắng với vũ nữ Thụy Điển mà thằng bạn hứa cho mượn trong tiết toán.

Lên 17, bạn ít khi biết đến không khí sau cơn mưa của buổi sáng, vì thường trốn vài tiết đầu để tranh thủ làm ván dota và cũng chẳng biết luôn cơn oi oi giữa trưa xế vì lúc đó đang nằm bên cạnh cô bạn gà bông. Điều duy nhất bạn quan tâm là trận đá bóng giữa buổi học và những cuộc đua không hồi kết ở Battle Tower trong Pokemon Crystal cùng thằng bạn thân.

Rỗi bỗng một ngày, bạn phải thức dậy sớm, ra khỏi khu nhà trọ để tránh kẹt xe. Bạn phải vượt qua khu chợ cũ với đầy mùi nước cống và khô sặt, phải liếc mắt khó chịu với một thằng lỏi con chừng 6 tuổi ngồi sau xe bố nó mà mặt câng câng đầy thách thức. Bạn phải trải qua 8 tiếng đồng hồ nỗ lực làm những công việc hàng ngày chưa một lần bạn bảo mình yêu thích, để rời khỏi đó chịu thêm một tiếng đồng hồ kẹt xe dưới mùi ngai ngái của mặt đường trụi cây và tiếng bàn tán rôm rả của một đống thằng nhõi đi học về chuẩn bị đá bóng.

Đêm, bạn không ngủ. Bạn nghĩ rằng tại sao những thứ hãm l** này lại xảy đến, và bạn buộc phải chịu đựng sự dẩm l** trước áp lực từ mọi phía khi 5 công 7 việc 9 thì nó bủa vây. Bạn ước được trở về làm một đứa trẻ 10 tuổi để áp lực duy nhất nó gặp phải là không rít lên khi thấy bạn nó mang khoe bộ sticker Milan limited năm đó. Và bạn ước rằng mình chưa bao giờ lớn lên để thèm khát hoàn cảnh của chính mình ngày hôm qua…

Messi crying

Ảnh: Twitter

Messi lớn lên, Messi rời bỏ căn nhà ngoại ô khu Rosa ổ chuột và chẳng mang theo một món nợ nào cả. Nhưng mười năm sau khi anh quay lại, anh mang cho đất nước Argentina một biểu tượng để nhìn vào mà quên đi nạn đói, nạn mafia và những đứa trẻ mãi chẳng biết tương lai vì cần sa một chút ánh sáng để hi vọng. Và những điều đó dần trở thành trách nhiệm và buộc chặt Messi và trong chiếc cột đính xuống lòng địa ngục (chain of hell).

Và Messi đã bắt đầu phản ứng lại với những đòi hỏi đó. Họ là ai mà có quyền nói rằng anh phải có trách nhiệm với màu áo này khi đó không phải là trách nhiệm của riêng anh? Họ là ai mà đẩy cho anh tấm băng thủ quân rồi nâng anh lên thành thánh để che đậy cho bản chất của một bộ máy thối rữa mục nát? Họ là ai mà bắt anh phải chịu đựng hàng triệu lời nhục mạ và dọa giết khi anh không thể một mình mang về những vinh quang mà mình xứng đáng? Và họ là ai, mà để anh phải gục xuống và khóc nấc lên rằng mình không còn chịu đựng được nữa…? (aint take it no more)

Mượn một câu nói sưu tầm của giáo sư Thang Nguyen:

Nếu một lần không thành công, hãy cố gắng, và cố gắng lần nữa. Rồi hãy từ bỏ. Đừng cố biến mình thành thằng ngu khi làm điều đó.

Đôi khi, sự từ bỏ của một cá nhân xuất sắc không quan trọng bằng cách đám đông phản ứng lại với sự ra đi của hắn. Nhìn Aguero, Mascherano phản ứng thì biết.

Và cũng đừng quên châu Âu sẽ phải trả giá ra sao một khi người Anh quyết định từ nay vận mệnh của họ không còn do châu Âu định đoạt lần nữa…

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Tommy Thai Vu
36 bài viết
“Bóng thì tròn còn đầu người thì hẹp...”
Phát bóng lên ^