Pelé: Gửi tuổi trẻ của tôi

bởi Nam Khánh Pirlo DaVinci ·

Dịch từ bài viết “Letter to My Younger Self” của Pele, đăng trên The Player Tribune

*****

Gửi Edson (hay Dico, giống như cách gia đình vẫn gọi cậu),

Hãy nghe cẩn thận những điều tôi sắp nói nhé.

Khi gia đình của cậu bắt đầu chuyến đi rời khỏi Três Corações, đừng quên đem theo đôi tất mà mẹ tặng cậu đấy. Lúc đó cậu còn nhỏ chút thôi, cậu 5 tuổi phải không nhỉ, nhưng bằng mọi giá cậu phải nhớ đem theo đôi tất đó đấy. Nếu cậu quên điều này, thì cậu sẽ không bao giờ gặp được tôi – cậu của tương lai đâu.

Cậu và gia đình của cậu sẽ di chuyển đến một thị trấn rất nhỏ gọi là Bauru. Cậu sẽ di chuyển đến nơi này vì cha của cậu đang làm việc ở đây. Cậu thấy đấy, ông ấy đang chơi cho câu lạc bộ bóng đá Bauru Atlético. Ở Bauru , gia đình cậu có một ngôi nhà rất đơn giản nhưng vô cùng ấm cúng. Cậu và anh trai của mình chia sẻ cùng một chiếc giường. Điều này không phải lúc nào cũng thoải mái đâu, nhưng chính vì nhờ điều này mà hai người sẽ trở nên thân thiết với nhau hơn.

Ở phía trước của ngôi nhà, không có cỏ. Chỉ có bụi bẩn và cát. Đây sẽ là sân bóng đá đầu tiên của cậu. Nhiều sân bóng lớn hơn sẽ đến. Tôi sẽ kể cậu biết thêm về điều này sau. Để biến nơi này thành một sân vận động, cậu và bạn bè của cậu cắt que tre bằng dao sắc để có thể làm nên hai khung thành.

Cậu không có đủ tiền để mua một quả bóng thật. Đây là lý do mà tôi nói tại sao cậu không được quên đem theo những chiếc tất đấy. Nhà cậu không có nhiều tiền đâu. Vì vậy, cậu phải tự làm một quả bóng bằng cách nhồi báo cũ bên trong chiếc tất.

Không phải lúc nào quả bóng cũng tròn. Nhưng sẽ ổn thôi. Cậu và bạn bè của cậu sẽ chơi hàng giờ bên ngoài, và cậu sẽ bị gọi là “The Shoeless Ones” (Thằng không có giày) bởi vì cậu không có điều kiện để mua một đôi giày. Cậu sẽ phải học cách để đi bóng qua những vũng nước. Chúng sẽ là những hậu vệ đầu tiên mà cậu sẽ đối đầu.

Đọc đến đây thì tôi nghĩ cậu nên đặt ngay lá thư xuống và đi xin lỗi mẹ đi, bởi vì cậu làm mất bao nhiêu đôi tất của bà ấy rồi đấy. Nhanh lên !

Gia đình của Pele

Gia đình của Pele (Ảnh: POPPERFOTO)

À, mẹ của cậu. Bà ấy là một phụ nữ rất nghiêm khắc. Khi tôi đang viết lá thư này, bà ấy đã gần 99 tuổi rồi. Bà ấy sẽ vẫn chọc ghẹo cậu cho đến ngày nay đấy. Tới chơi ở nhà bà thì đừng nói về những chuyện cậu muốn kể. Bà sẽ nói rằng: “Con đang ở nhà của ta. Chúng ta sẽ nói chuyện của ta.”

Bà ấy là người chủ của gia đình. Cha của cậu thường phải đi xa với câu lạc bộ. Bà ấy rất biết cách tiết kiệm tiền và đảm bảo cho cậu, anh cậu và chị gái cậu, có đầy đủ sách vở và giày dép. Bà ấy sẽ dạy cho cậu những bài học rất quan trọng. Có một bài học mà cậu sẽ ghi nhớ một thời gian dài. Đó là bài học về người hàng xóm của cậu và một cây xoài.

Một ngày, cậu mang về nhà một trái xoài từ cây của người hàng xóm.

Mẹ của cậu sẽ hỏi, “Dico, từ đâu mà con có được những trái xoài này?”

Cậu nói: “Con đã nhận nó từ cô Donna Maria ở đối diện.”

“Nhưng con đã xin phép cô ấy chưa?”

“Vâng, vâng , tất nhiên là rồi ạ.”

Và đương nhiên đó là một lời nói dối.

Bà ấy nói, “O.K. Dico, chúng ta hãy đi hỏi Donna Maria nếu điều này có đúng hay không.”

Đôi khi, cậu là một cậu bé không ngoan. Khi cậu lớn lên, cậu sẽ nhớ lại điều này và cảm thấy rất xấu hổ. Nhưng đây là bài học quan trọng nhất mà mẹ cậu sẽ dạy cho cậu. Nó không phải về trái xoài đâu, Edson . Đó là về việc tôn trọng người khác.

Bây giờ, chúng ta hãy nói về người cha của chúng ta. Nhiều lần, ông ấy sẽ xem cậu chơi bóng trên đường phố. Cậu có lúc ghi được 1, 2, 3 và có khi là đến 4 bàn thắng. Tuy nhiên, cha của cậu không hài lòng về các bàn thắng. Ông ấy nói với cậu rằng cậu phải làm tốt hơn thế.

Cái quái gì cơ? Cậu không hiểu.

Ông ấy sẽ nói, “Không, không, không, những gì bố nói có nghĩa là con cần phải học để làm những việc khác. Con cần phải có nhiều kỹ năng trên sân cỏ hơn nữa. Không chỉ riêng việc ghi bàn thôi đâu.”

Đây là một lời khuyên rất quan trọng. Hãy luôn ghi nhớ điều này nhé. Sau đó, cuộc sống của cậu sẽ thay đổi. Ông ấy sẽ cho cậu biết chính xác những điều tương tự khi cậu đang chơi ở CLB bóng đá Santos.

(Đó là sự thật đấy, Edson! Cậu sẽ trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp. Hãy bình tĩnh nhé. Tôi sẽ cho cậu biết nhiều hơn về tương lai.)

Sau trận đấu, cha của cậu sẽ nói, “Con có hai, ba đường chuyền hỏng. Tại sao vậy?”

“Nhưng cha ơi, bọn con đã thắng 4-1.”

Ông sẽ nói với cậu một lần nữa: “Con phải chuyền bóng chính xác hơn nữa. Con có thể làm được những điều còn tốt hơn.”

Cậu thấy đấy, cha của cậu, ông ấy là người đầy tính cạnh tranh. Ông đã từng ghi được năm bàn thắng trong một trận đấu. Đó là một kỷ lục tại Brazil. Khi cậu ghi được bàn thắng thứ 1000 tại sân Maracanã, nó sẽ là một quả phạt đền, và cả thế giới sẽ phải ngừng lại để theo dõi cậu sút bóng (đây là món quà từ Chúa). Bầu không khí trong sân vận động sẽ là một bữa tiệc lớn, bất kể những người đến sân là cổ động viên của đội nhà hay đội khách. Cậu sẽ nhận được danh hiệu. Sẽ có rất nhiều hình ảnh về cậu. Cậu sẽ đi vào sử sách. Trong buổi lễ kỉ niệm bàn thắng thứ 1000, cha của cậu sẽ thì thầm với cậu: “Bố đã từng ghi được năm bàn thắng trong một trận đấu đấy, con đã làm được điều đó chưa?”

Cả hai sẽ cười lớn. Cha cậu, ông ấy là một người rất đặc biệt, và ông ấy chính là lý do tại sao cậu đã chọn con đường chơi bóng đá. Ngay cả sau khi ông bị chấn thương và kết thúc sự nghiệp của mình, cậu sẽ luôn luôn coi ông là cầu thủ hay nhất. Tất cả những gì cậu muốn làm là được như cha của mình.

Ảnh: NATE GORDON/THE PLAYERS' TRIBUNE

Ảnh: NATE GORDON/THE PLAYERS’ TRIBUNE

Cậu sẽ không bao giờ ghi được năm bàn thắng trong một trận đấu đâu, nên đừng có mơ, nhưng cậu sẽ ghi được rất nhiều bàn thắng (chính xác là 1283 bàn), và cậu trở nên nổi tiếng trên toàn thế giới với tên gọi “Pelé.”

Pelé? Pelé là ai? Tên của tôi là Edson mà ? Chắc cậu đang thắc mắc như thế chứ gì, cha mẹ của cậu đặt tên cho cậu theo tên của nhà khoa học Thomas Edison mà nhỉ.

Tôi biết cậu đang rất tự hào về cái tên của mình, Edson Arantes do Nascimento.

Nhưng hãy lo mà trân trọng nó ngay bây giờ đi bởi vì cậu sẽ không giữ được nó lâu hơn nữa đâu.

Cậu biết một thủ môn của đội Bauru. Tên của ông ấy là Bilé. Cậu đến trường và khoe với đám bạn cùng lớp: “Này, các cậu có xem pha cứu thua của Pelé không?”

Bạn bè của cậu sẽ cười và nói, “Tên ông ấy là Bilé, không phải Pelé.”

Sau đó bọn nó sẽ trêu chọc cậu và bắt đầu gọi cậu với cái tên Pelé. Điều này sẽ làm cho cậu rất tức giận. Một ngày nọ, cậu đã đánh nhau với chúng vì bọn nó cứ thích đùa dai. Cậu bị đình chỉ học 2 ngày, và khi mẹ của cậu biết về việc này … Ôi không, thằng bé tội nghiệp.

Từ đó về sau, cậu sẽ bắt đầu được biết đến với cái tên Pelé mãi mãi. Nhưng đừng bao giờ quên cậu bé tên là Edson nhé. Hãy luôn luôn nhớ về cậu bé ấy trong trái tim và tâm trí.

Khi cậu được 13 tuổi, cậu sẽ chơi bóng đá nghiêm túc hơn. Đây là khởi đầu của một hành trình tuyệt vời dành cho cậu. Cậu bắt đầu tập luyện cùng đội trẻ Bauru, đội bóng của cha cậu. Đây cũng là nơi cậu có công việc đầu tiên của mình, lau giày cho các cầu thủ đội một. Họ sẽ cho cậu một hoặc hai đồng xu cho mỗi đôi giày. Không có nhiều tiền, nhưng cũng đủ để cậu có thể mua một quả bóng thực sự. Không cần xài tất nhồi báo nữa !

Là một cầu thủ trẻ, cậu sẽ thể hiện được rất tốt ở trên sân bóng. Một người đàn ông tên là Waldemar de Brito sẽ đi vào cuộc sống của cậu. Ông ấy là một người rất quan trọng để giúp cậu có thể bắt đầu sự nghiệp của mình tại Santos Football Club. Sau khi nhìn thấy tài năng của cậu, ông ta sẽ nói :

Pelé, tôi tin rằng cậu hoàn toàn có thể trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp. Nhưng đừng bao giờ nghĩ rằng cậu là thằng là giỏi nhất. Đừng bao giờ nghĩ rằng cậu là Chúa. Nếu cậu kiếm ra tiền, hãy tiết kiệm một phần trong đó cho tương lai. Đừng bắt đầu học đòi mua xì gà và kẹo. Cậu phải luôn là cậu bé đến từ Bauru như trước đây.

Ảnh: MAGMA

Ảnh: Magma

Hãy ghi nhớ những lời này nhé. Bởi vì cậu sẽ trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp ở tuổi 15. Tất nhiên, cậu lúc đó chỉ là một thằng nhóc. Khi cậu bước vào phòng thay đồ tại Santos cho trận đấu đầu tiên, cậu sẽ xem các đồng đội của cậu đang mang những chiếc giày của họ. Cậu đang rất kinh ngạc. Họ đều là những người đàn ông trưởng thành. Cậu nhìn vào số áo của mình. Đó là số 10.

Cậu sẽ nghĩ rằng: “Ôi lạy chúa. Tôi đang làm gì ở đây thế này? (Đây sẽ là khoảng khắc cậu không thể nào quên được.)

Giám đốc của câu lạc bộ sẽ nói, “Hãy đến đây, Pelé. Chụp một bức ảnh với chiếc áo nào!”

Có rất nhiều bóng đèn nhấp nháy. Và cậu đang quá gầy nên sẽ trông rất buồn cười với chiếc áo quá rộng. Giám đốc sẽ nói, “Ngày kia, hình ảnh này sẽ được đăng lên báo.”

Cậu nói với cha của mình, “Con đã chụp ảnh với chiếc áo số 10 Santos – Con nghĩ rằng họ thích con!”

Đúng vậy, cậu vẫn đang là một cậu bé đến từ Bauru mà.

Hãy để tôi kể cho cậu một câu chuyện vui khác.

Từ nhà cậu đến Santos là một quãng đường rất dài. Cậu sẽ phải đi xe lửa trong năm giờ từ Bauru đến thủ đô São Paolo. Sau đó, cậu cần phải đi xe buýt thêm hai giờ nữa để đến Santos. (Nhớ mang theo sách để đọc, Edson. Đừng có ngủ.)

Một ngày ở trạm dừng xe buýt ở Santos, cậu phải chờ cha của mình. Cậu chờ đợi, chờ đợi và chờ đợi ông ấy. cậu đang rất khát, vì vậy cậu sẽ đi bộ đến bãi biển. Nước biển nhìn rất sạch. Cậu nhúng tay vào và lấy nước để uống.

Ach!

Nó mặn chát. cậu nhổ nó ra.

Cậu nghĩ, “Nước ở đây có vấn đề à? Nó có độc chăng?”

Cậu sẽ tự cười vào mặt mình vào một ngày nào đó, tôi chắc chắn đấy. Cậu thấy đấy, ở Bauru, cậu chưa bao giờ nhìn thấy các bãi biển, bờ cát và biển. Nhưng ở Santos, có một đại dương xanh tuyệt đẹp. Đây là lần đầu tiên cậu thấy biển.

Đừng bao giờ uống nước biển nữa nhé, Edson!

Trên sân bóng đá ở Santos, cậu sẽ thoải mái hơn nhiều. Cậu sẽ chơi cho CLB bóng đá Santos trong gần hai thập kỷ, và trong thời gian này, cậu sẽ nhận được rất nhiều đề nghị tham gia các câu lạc bộ tại Milan, Madrid – và rất nhiều nơi trên thế giới. Điều này nghe có vẻ khó tin với cậu bây giờ, nhưng hãy nghe lời của tôi: Đừng đồng ý với đề nghị của họ.

Tôi nói với cậu một lần nữa: Đừng bao giờ đồng ý với các lời mời nhé. Cậu sẽ còn có nhiều cơ hội khác để đi ra nước ngoài trong cuộc sống, tôi hứa đấy.

Lý do cậu nên ở lại Santos ư? Các Peixe luôn gần gũi với cậu. Cậu và đồng đội của cậu sẽ biến Santos trở thành một trong những câu lạc bộ tuyệt vời nhất – không chỉ ở Brazil hay Nam Mỹ, mà là trên cả thế giới. Đội bóng sẽ giành cú ăn ba cấp châu lục vào năm 1962. Sẽ có nhiều trận đấu ở giải vô địch Brazil. Cậu sẽ đi du lịch ở nhiều nơi và chơi nhiều trận giao hữu trên toàn thế giới. Chính nhờ cậu mà hai phe đối lập trong một cuộc nội chiến ở Congo sẽ ra một lệnh ngừng bắn chỉ để xem cậu chơi bóng.

Cậu sẽ có những chuyến đi đáng kinh ngạc với Santos, và cậu sẽ vẫn còn được ở gần gia đình. Tôi hỏi lại: Tại sao cậu phải rời Santos cơ chứ ?

Cậu cũng sẽ bắt đầu thi đấu cho đội tuyển Brazil. Đây là một vinh dự tuyệt vời đấy. Khi cậu chỉ mới có 17 tuổi, cậu sẽ đi trên một chiếc máy bay và lần đầu tiên đến Thụy Điển để thi đấu ở World Cup 1958. Tại thời điểm đó, radio chạy pin sẽ là một phát minh mới. Ở Brazil không hề có thứ này.

Một ngày nọ, cả đội sẽ ghé vào một cửa hàng ở thành phố, cậu và người đồng đội của cậu, Garrincha, sẽ nghe thấy một giọng nói lạ đến từ các đài phát thanh. Cậu cầm chiếc radio lên và rất kinh ngạc. Người đàn ông trong Radio đang nói tiếng Thụy Điển.

Garrincha nói, “Pelé, cậu nghe mấy cái thứ vớ vẩn này làm gì vậy?”

Cậu nói: “Thật khó tin. Tớ muốn mua cái này.”

Người bạn của cậu sẽ gàn, “Không, không, không mua được mua thứ này. Cậu sẽ không hiểu bọn họ nói thứ gì đâu!”

Garrincha đâu có biết rằng khi mang chiếc radio về nhà, sóng radio ở Brazil sẽ bằng tiếng Bồ Đào Nha!

Ồ, cậu sẽ cười đau cả bụng khi Garrincha nhận ra điều này.

Nhưng khi cậu đi khắp thế giới với Brazil, sẽ có một điều bất ngờ nhỏ. Và điều này sẽ làm cho cậu khá buồn đấy.

Cậu nghĩ rằng mọi người đều biết đến nước cậu, nhưng không phải vậy đâu. Tại thời điểm này, thậm chí nhiều người còn không biết Brazil có tồn tại trên bản đồ. Họ sẽ nói, “Ồ, Brazil. Thế mà tôi nghĩ đây là Argentina đấy?” Cậu sẽ mỉm cười, nhưng trong lòng cậu sẽ khá buồn khi mà mọi người không biết về đất nước của cậu, ngôi nhà của cậu

Nhưng đừng lo lắng quá nhiều. Sau trận chung kết của World Cup 1958, họ sẽ biết.

Ảnh: Ap Images

“Sau trận chung kết năm 58, cậu sẽ ngất xỉu và gục xuống sân. Những cảm xúc là quá lớn để cơ thể cậu có thể chịu đựng được” – Pelé

Điều này mới thú vị đây, nghe tôi nói này, cậu sẽ được nâng cúp đấy !

Đúng rồi đấy.

Đây sẽ chiếc cúp vô địch World Cup đầu tiên của cậu trong 3 chức vô địch thế giới của cậu.

Sau trận chung kết năm 58, cậu sẽ ngất xỉu và gục xuống sân. Những cảm xúc là quá lớn để cơ thể cậu có thể chịu đựng được.

Khi đồng đội của cậu đánh thức cậu dậy, cậu sẽ khóc. Cậu lúc nào cũng khóc, Edson, thậm chí sau này khi lớn lên. Cậu là một người nhạy cảm và dễ khóc.

Vô địch World Cup không chỉ là giấc mơ của cậu thôi đâu, đó là giấc mơ của cả đất nước đấy. Và để giành chiến thắng khi chỉ mới có 17 tuổi. Cậu còn trẻ quá. Và cậu sẽ là nhà vô địch World Cup trẻ nhất trong lịch sử của giải đấu này. Hãy cảm ơn Chúa vì đặc ân này, bởi vì cậu không trẻ mãi được đâu.

World Cup năm 1970, cậu sẽ khóc một lần nữa. Đó là những giọt nước mắt rất khác nhau. Lúc đó, cậu sẽ rất xúc động, cậu sẽ liên tục cầu Chúa. Cậu không thể thua trận đấu này bởi đây là cơ hội cuối cùng cả cậu.

Chuyện gì sẽ xảy ra? Tôi sẽ không nói đâu. Tự mà trãi nghiệm đi nhé.

Khi sự nghiệp của cậu với Santos và đội tuyển quốc gia Brazil qua đi, cậu sẽ có một cơ hội duy nhất để chơi tại Mỹ. Không nơi nào khác – chính là thành phố New York, với một đội gọi là Cosmos. Cơ hội này, cậu không được bỏ qua. Nó là một sự kiện rất quan trọng để phát triển bóng đá tại Mỹ.

Trước khi kết thúc là thư, tôi muốn nói một chút về cái đẹp. Cậu sẽ được thấy nhiều thứ đẹp tuyệt vời trong sự nghiệp của cậu. Khi cậu chạy vào đám đông sau khi ghi một bàn thắng, cậu nhìn thấy khuôn mặt của mọi người khóc vì vui sướng.

Lúc này, cậu sẽ thấy được điều cậu đang làm có ý nghĩa lớn như thế nào đối với mọi người.

Nhưng có một khoảng khắc mà cậu sẽ không bao giờ quên được. Năm 1968, cậu sẽ chơi một trận đấu ở Colombia.

Trong trận đấu, đồng đội của cậu Coutinho và một cầu thủ Colombia bắt đầu xung đột với nhau. Nhiều cậu thủ sẽ chạy đến để cố gắng ngăn chặn cuộc chiến. Khi mọi người đã bình tĩnh lại, trọng tài sẽ rút thẻ đỏ với cậu

Cậu sẽ nói với ông ta, “Không, không, tôi không làm gì cả. Tôi chỉ cố gắng để giúp đỡ.”

Tuy nhiên, trọng tài muốn cậu rời khỏi sân. Ông ta nghĩ rằng cậu chính là kẻ đã gây ra xung đột chỉ bởi vì cậu trông rất giống Coutinho.

Cậu rời khỏi sân trong sự tức giận và đi vào phòng thay đồ. Sau đó, khi cậu đang cởi giày của mình, cậu bắt đầu nghe thấy tiếng ồn. Đám đông đang la hét về một cái gì đó.

HLV của cậu chạy vào phòng thay đồ và nói, “Pelé, trở lại đi! Cậu phải ngay lập tức trở lại sân!”

“Ông nói cái gì? Tôi không được phép quay trở lại. Tôi đã nhận một thẻ đỏ.”

HLV của cậu nói, “Không, cậu không hiểu đâu. Đừng cởi giày. Đám đông khán giả, họ đã bắt đầu phản đối, đang có cả một cuộc nổi loạn đấy.”

Ảnh: NATE GORDON/THE PLAYERS' TRIBUNE

Ảnh: NATE GORDON/THE PLAYERS’ TRIBUNE

Đây là lần đầu tiên và là duy nhất trong cuộc sống mà cậu được nhìn thấy một sự kiện như thế này. Đám đông người Colombia đã thấy sai lầm của trọng tài. Họ đang yêu cầu Pelé được quay trở lại trận đấu.

Các trọng tài đã sửa chữa sai lầm này bằng cách thay thế ông ta bằng một trọng tài mới. Chưa bao giờ trong lịch sử bóng đá một trọng tài phải rời sân để một cầu thủ bị thẻ đỏ quay trở lại trận đấu cả đâu. Cậu thấy đấy, mọi người rất hâm mộ cậu, họ không quan tâm cậu là đối thủ của họ.

Cậu quay trở lại sân cỏ, và đám đông gào thét.

Cậu thấy không? Chúa đã tặng cho cậu một sự nghiệp huy hoàng.

Hãy cầu nguyện với Ngài: “Hãy chăm sóc của gia đình tôi.”

Nhưng có một điều tôi muốn cậu phải cầu nguyện mỗi đêm. Hơi khó khăn để giải thích. Ở Brazil, mọi thứ đều tuyệt vời. Thức ăn ngon, âm nhạc, văn hóa. Nhưng chúng ta có rất nhiều vấn đề. Tội ác và nghèo đói. Có, thậm chí cho đến ngày nay khi tôi viết là thư này cho cậu, Edson, đất nước này vẫn đang phải chịu khổ.

Cậu phải cầu nguyện với Chúa: “Hãy làm cho Brazil trở nên tốt hơn”. Vẫn có những đứa trẻ ở Brazil chơi bóng đá với đôi chân trần trên các đường phố. Vẫn có những đứa trẻ không có khả năng mua một quả bóng. Vẫn có những đứa trẻ ở Brazil phải đi ăn cắp xoài. Điều này thật sự rất đáng buồn.

Khoảnh khắc kỳ diệu nhất của cậu là gì? Đó là khi cậu được sinh ra trên cõi đời này. Bởi vì cậu đã có một gia đình tuyệt vời đã nuôi dạy cậu rất tốt. Và đây là lý do tại sao, sau khi cậu có những chuyến đi khắp nơi trên thế giới, những cánh cổng luôn rộng mở để chào đón cậu. Người dân trên thế giới yêu cậu rất nhiều, và cậu phải đáp lại tình yêu đó.

Hãy luôn là những chàng trai đến từ Brazil. Hãy luôn là cậu bé Edson. Và hãy luôn nhớ ba chữ: trung thực, kiên nhẫn và tôn trọng.

Tạm biệt nhé.

Edson Arantes do Nascimento

2016

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Nam Khánh Pirlo DaVinci
3 bài viết
““ Ngoạn mục nhưng không rực rỡ. Lên xuống là vô thường””
Phát bóng lên ^