Brazil giành HCV Olympic: Nhà vô địch của mọi thứ?

bởi Hoàng Bách ·

Olympics Rio 2016 đã thành công mĩ mãn với nước chủ nhà Brazil trong cả khâu tổ chức lẫn thành tích. Họ giành được 19 huy chương các loại, trong đó có 7 huy chương vàng, xếp thứ 13 toàn đoàn, nhưng đặc biệt hơn cả là đối với người dân Brazil, tấm huy chương vàng môn bóng đá nam Olympics sau biết bao năm chờ đợi cuối cùng cũng thuộc về họ.

Ảnh: Getty Images

Ảnh: Getty Images

“Nhà vô địch của mọi thứ”, đó là tít giật trên nhật báo Estado de Minas, tờ báo phổ biến nhất tại Minas Gerais, bang có dân số đông thứ 2 tại Brazil. Người dân Brazil chìm đắm trong niềm hân hoan hạnh phúc sau chức vô địch nhưng kẻ về nhì cũng chẳng buồn rầu. Đội tuyển Olympics Đức về nước với tấm huy chương bạc vẫn nhận được sự chào đón của những nhà vô địch. Nỗi buồn dường như chỉ thoảng qua trên khuôn mặt các cầu thủ Đức sau giây phút Neymar sút trái phạt đền quyết định. Trái ngược là hình ảnh hai năm về trước của tuyển Argentina và tiêu biểu là Lionel Messi, cũng sau một trận chung kết tại Maracana.

Vậy tấm huy chương vàng Olympics kém danh giá hơn danh hiệu vô địch thế giới? Người ta thường chỉ nhớ về Michael Phelps đã giành 23 huy chương vàng Olympics hay Usain Bolt đoạt cú ‘triple-triple’ như thế nào chứ chẳng mấy ai đề cập đến số lượng danh hiệu vô địch thế giới của hai siêu nhân này, dù cho World Cup điền kinh và bơi lội vẫn là hai trong số những giải đấu thể thao cấp độ toàn cầu được theo dõi nhiều nhất. Ngay cả đến tennis, một thể thao mang đậm tính cá nhân và tiền bạc cũng khiến cho người xem hưng phấn tại Olympics khi các triệu phú quần vợt tranh đấu vì màu cờ sắc áo ở giải đấu không trao điểm ATP hay tiền thưởng.

Hoàn toàn có thể kết luận, Olympics là sàn đấu đỉnh cao của thể thao thế giới. Ngoại trừ bóng đá (nam). Sẽ chẳng ai có thể quên ánh mắt thất thần của Messi ngước nhìn cúp vàng nhưng ở Maracana 2016, không có ánh mắt nào như vậy của các cầu thủ (trẻ) Đức. Vậy chúng ta phải nhìn lại chiến thắng của đội tuyển Brazil. Họ xứng đáng được hưởng niềm vui hơn bất kì quốc gia nào khác, sau rất nhiều sự đầu tư vào giải đấu, có thể nói là ít được coi trọng này.

Trước thềm Olympics, một loạt các cầu thủ đã đồng loạt xin rút lui vì lí do cá nhân hoặc không nhận được sự cho phép của câu lạc bộ chủ quản. Bóng đá nam Olympics diễn ra vào thời điểm tréo ngoe, tháng 8, khoảng thời gian khởi động và bắt đầu mùa giải bóng đá tại châu Âu. Không câu lạc bộ nào muốn mất quân trong giai đoạn đề pa. Kelechi Iheanacho, Odion Ighalo, Mauro Icardi hay Paulo Dybala là các ví dụ điển hình cho lí do này.

Một nguyên nhân khác, mùa hè sôi động với hai giải đấu cấp châu lục là Copa America và Euro đã vắt kiệt sức lực của các siêu sao sáng nhất. Bóng vàng và bóng bạc thế giới đều góp mặt trong trận chung kết hai giải đấu nói trên và nói không với Olympics. Chỉ quả bóng đồng Neymar có mặt tại Brazil. Người Brazil coi trọng Olympics đến mức, họ chấp nhận không có Neymar tại Copa America để giành vàng.

Ảnh: William Volcov/Brazil Photo Press/LatinContent

Ảnh: William Volcov/Brazil Photo Press/LatinContent

Suy rộng ra top 59 cầu thủ được đề cử cho danh hiệu Ballon d’Or 2015, nôm na là danh sách 59 cầu thủ xuất sắc nhất hành tinh năm 2015, ngoài Neymar chỉ có thêm Son Heung-min của Hàn Quốc, vốn có động lực thi đấu mạnh mẽ nhờ chuyện… miễn nghĩa vụ quân sự. Kết quả chúng ta được chứng kiến những màn trình diễn tệ hại của môn thể thao vua tại sàn đấu thể thao lớn nhất thế giới. Đó là sự buồn tẻ của trận mở màn môn bóng đá nam giữa Iraq và Đan Mạch, sự ngây thơ trong khâu phòng ngự đến mức kinh ngạc của hai đội tuyển Nhật Bản và Nigeria, hay sự chênh lệch trình độ thể hiện qua tỉ số đến mức phi lí tại một giải đấu lớn giữa Đức và Fiji. Những điều điên rồ tưởng chừng chỉ xuất hiện tại một giải đấu trẻ.

Gượm đã, chẳng phải môn bóng đá nam Olympics là một giải đấu trẻ hay sao? FIFA phủ nhận và khoác lên nội dung thi đấu này một lớp áo choàng hoa mĩ, giải đấu dành cho các cầu thủ U23+3. Các siêu sao vẫn có thể xuất hiện với tư cách một trong ba cầu thủ quá tuổi nhằm tăng ‘tính hấp dẫn’ của cuộc đấu. Người ta có thể thấy gò bó với giới hạn này, nhưng đó còn là một bước tiến dài của FIFA so với thời kì trước thập niên 90, khi chỉ cầu thủ nghiệp dư mới có thể tham dự Olympics.

Nhưng tất cả chỉ là sự cải tiến nửa vời, FIFA còn chẳng buồn đặt yêu cầu bắt buộc câu lạc bộ chủ quản phải nhả người cho Olympics. Thế mới có chuyện, Diego và Rafinha phải chịu án phạt từ Juventus và Schalke 04 chỉ vì đại diện cho màu cờ sắc áo Brazil (lại là Brazil, một lần nữa chúng ta phải ngợi khen tinh thần pro-Olympics của bóng đá nước này) tại Bắc Kinh 2008. Tất cả để bảo toàn giá trị cho FIFA World Cup, bầu sữa ngọt, cỗ máy in tiền, tài sản vô giá của FIFA. Trớ trêu thay, người đưa FIFA World Cup lên đỉnh cao lẫn gián tiếp hạ thấp giá trị môn bóng đá nam tại Olympics xuống đáy như hiện nay lại cùng là một người, vốn đến từ Brazil, cố chủ tịch FIFA Joao Havelange.

Olympics thường là giải đấu trình làng các ngôi sao tương lai cho bóng đá thế giới. Đó là Carlos Tevez năm 2004, Lionel Messi và Sergio Aguero năm 2008 hay năm nay là cặp tiền đạo Gabriel Jesus và Gabriel Barbosa. Nhưng tất cả chỉ dừng ở mức độ bàn đạp, chưa bao giờ là đỉnh cao tôn vinh. Kể từ năm 1992 khi giải đấu được ‘chuyên nghiệp hóa’, cho phép các cầu thủ thuộc mọi tầng lớp tham dự, mới chỉ có hai trường hợp đoạt vàng rồi tiếp tục tham dự kì Olympics kế tiếp là Javier Mascherano (2004 – 2008) và Oribe Peralta (2012 – 2016). Một tỉ lệ quá ít ỏi các ngôi sao quay lại thi đấu tại đấu trường đã làm nên tên tuổi của mình. Có lẽ họ bận chinh phục các giải đấu ‘kém danh giá’ hơn tấm huy chương vàng mọi vận động viên đều ước ao?

Ảnh: Ian MacNicol

Ảnh: Ian MacNicol

Matthias Ginter là cầu thủ duy nhất có mặt trong cả hai trận chung kết bóng đá gần nhất diễn ra tại Maracana. Ginter năm 2014 tuy chỉ ngồi dự bị suốt cả giải và không ra sân phút nào nhưng các chuyên gia đánh giá anh sẽ còn tiến xa và đóng góp hơn nữa tuyển quốc gia Đức. Hai năm sau, đáng lẽ ra Ginter phải có mặt ở một nơi khác, có lẽ là trên đất Pháp đá Euro. Không biết liệu khi nhìn các đồng đội cùng trang lứa từng nâng cao cúp vàng như Julian Draxler hay Mario Gotze hay thậm chí là những đàn em Leroy Sane hay Joshua Kimmich tranh tài ở Pháp, Ginter có chạnh lòng khi anh không có mặt tại Euro và ‘phải’ dự Olympics. Một bước lùi trong sự nghiệp? Hoàn toàn có thể gọi như thế.

Bóng đá nam xuất hiện tại đấu trường Olympics trong tư thế của môn thể thao vua với chi phí tổ chức tốn kém nhất nhưng rốt cuộc những gì chúng ta nhận được lại là một trong những nội dung thi đấu kém hấp dẫn nhất về chuyên môn. Neymar và Brazil xứng đáng giành huy chương vàng. Chỉ đáng tiếc thay trong một đấu trường lẽ ra là phải chốn danh giá, chỉ mình họ đóng vai con sư tử lạc lõng. Vô địch rồi, liệu người Mohican cuối cùng còn máu vàng nữa không?

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Hoàng Bách
37 bài viết
“Facebook: fb.com/hoang.bach.12”
Phát bóng lên ^