Câu chuyện của Joshua Kimmich: Phần 1 – Xa nhà để vươn tới đỉnh cao

bởi Ngọc Minh ·

Bài viết được chuyển ngữ từ trang The Players’ Tribune – do chính Joshua Kimmich viết.

***

Có một tiếng cửa kính vỡ. Cả lũ chúng tôi nhìn nhau sợ sệt. Lại vỡ thêm một cái cửa sổ nữa.

Ở trong nhà, mẹ tôi thừa biết tiếng động đó là gì. Bà ấy quen quá rồi, đến mức không thèm hỏi chuyện gì đã xảy ra hay nó xảy ra như thế nào nữa. Bà chỉ bước ra ngoài và hỏi lũ bọn tôi:

Wer war es dieses Mal? (Lần này là đứa nào?)

Tôi lớn lên trong một ngôi làng nhỏ ở Đức có tên Bösingen, nằm ở giữa Black Forest và thủ đô Stuttgart. Nhỏ này là nhỏ thật ấy. Cả làng chỉ có khoảng 1.700 người. Tất cả chúng tôi đều yêu bóng đá, nhưng gần như không có chỗ nào cho tụi nhóc chúng tôi chơi.

Thế nên mới sinh ra chuyện cái cửa sổ.

Vào hè, tụi nhóc chúng tôi đá ở trong vườn nhà, mẹ tôi phải dẹp mấy cái cây cho bọn tôi đá. Đến mùa đông, chúng tôi đá chỗ ngoài đường trước cửa nhà tôi, nhưng cái cửa sổ vẫn không được an toàn.

Vườn nhà là nơi tôi học – và yêu – đá bóng. Hồi tôi còn nhỏ, khoảng 4 hay 5 tuổi gì đó, bố đã dạy tôi cách chuyền và sút, bắt đầu bằng chân trái rồi tới chân phải. Lớn lên một chút, tôi bắt đầu đá cùng mấy anh cùng làng, và vườn nhà tôi trở thành chỗ tụ tập cho cả lũ đá bóng.

Đến lúc tôi 7 tuổi, tôi nghĩ hội chúng tôi đã làm vỡ cửa sổ quá nhiều lần, còn bố mẹ chúng tôi thì chịu hết nổi rồi. Rồi một ngày, tôi về nhà và thấy hai cái cột gôn trước sân nhà. Đội bóng địa phương không cần chúng nữa, nên bố mẹ tôi mang về. Bố tôi chỉ tay sang bãi đất tư còn bỏ trống bên kia đường và nói:

Mấy đứa này, ra kia đá bóng đi.

Ảnh: Joshua Kimmich

Ảnh: Joshua Kimmich

Thế là mấy đứa nhóc chúng tôi tự dựng sân. Cả một cái sân, chỉ bọn chúng tôi dùng. Cứ sau mỗi giờ học hay vào cuối tuần là cả lũ lại tụ tập đá bóng. Chúng tôi còn tự xây dựng một “sân vận động” cho riêng mình. Có một bác hàng xóm mới xây nhà nên còn thừa đất cát và mấy tấm ván gỗ. Thế nên là bọn chúng tôi lấy hết. Từng tí một, chúng tôi đắp đống đấy thành một mô đất to to, nghiêng nghiêng. Rồi tụi tôi đẩy mấy tấm gỗ lên chéo trên. Chúng tôi đã xây dựng một khán đài tạm bợ cho mọi người đến xem và cổ vũ. Cả lũ cảm thấy như các cầu thủ chuyên nghiệp, và đó cũng là giấc mơ của chúng tôi.

Tôi ra sân với một bộ đồ thuộc bộ sưu tập áo đấu ngày càng lớn của mình – (Zinedine) Zidane, hoặc (Bastian) Schweinsteiger, hoặc Tomas Rosicky – và mơ màng về việc mình bước ra trên một sân vận động thật sự với những khán đài đầy ắp khán giả. Tôi có thể tưởng tượng được khi nhắm mắt lại: Tôi là một cầu thủ chuyên nghiệp, người được khán giả hò reo tên, ra sân với chiếc áo có dòng chữ “KIMMICH” ở phía sau.

Nhưng những lời hò reo – cả thật lẫn ảo – chấm dứt vào một ngày không đẹp trời. Hóa ra không phải tất cả mọi người trong làng đều điên rồ vì bóng đá như lũ tụi tôi. Bố mẹ bảo có người trong làng đã mua bãi đất đó và sẽ xây nhà trên sân bóng của chúng tôi. Tất nhiên, hồi đó tôi vẫn còn bé nên tôi không thể hiểu được tại sao bãi đất đó lại không thuộc về chúng tôi. Lúc đó tôi vừa cáu vừa buồn. Đó là sân bóng của chúng tôi. Đó là khán đài của chúng tôi. Tôi có thể nhìn thấy sân qua cửa sổ phòng ngủ và thấy những chiếc xe tải xây dựng lái đến. Tôi thấy nhà thầu phá đổ khán đài và đào xới tung sân bóng của chúng tôi. Thay vào đó, mọc lên một cái hồ nhân tạo và một cái vườn.

Đau khổ lắm chứ.

Nhưng rồi ông tôi, vốn sống ở nửa kia của làng, đã giải cứu cả lũ. Cạnh nhà ông có một bãi đất trống khác, nên cả lũ vác cột gôn sang đó và lại bắt tay vào xây dựng. Lần này, chúng tôi làm luôn một cái nhà cho đội để mỗi cuối tuần, khi mà trời ấm áp, cả bọn có thể đá bóng cả ngày và chui vào nhà ngủ ban đêm. Có những hôm, bọn tôi còn làm tiệc nướng và sáng dậy, cả bọn nấu bữa sáng trước khi đá bóng cả ngày.

Với tôi, điều duy nhất quan trọng là bóng đá. Khi không đá với hội bạn, tôi đi tập cùng với đội trẻ của địa phương. Và một ngày, chúng tôi đá với đội trẻ của Vfb Stuttgart, một trong những đội tốt nhất của khu vực này. Đây là đội bóng đã chắp những bước đi đầu tiên cho rất nhiều cầu thủ chuyên nghiệp. Tôi ghi ba bàn vào lưới họ và chúng tôi thắng 3-2.

Gây sự chú ý như thế cũng không tệ cho lắm nhỉ.

Fussball B-Junioren Bundesliga Staffel VfB Stuttgart-1.FC Kaierslautern Joshua Kimmich (VfB Stuttgart) 29.05.2011 Foto Herbert Rudel

Joshua Kimmich đá cho đội trẻ VfB Stuttgart ngày 29/05/2011 – Ảnh: Herbert Rudel

Thế nhưng khi Stuttgart đến hỏi bố mẹ tôi rằng liệu tôi có thể đá cho họ được không, thì bố mẹ tôi nói không. Lúc đó tôi mới chỉ 8 tuổi và đá cho họ đồng nghĩa với việc một tiếng lái xe đến chỗ tập và một tiếng lái xe về, cứ như thế vài lần mỗi tuần. Tôi không thất vọng cho lắm – dù sao tôi cũng đang đá cho một đội bóng tốt và tôi biết những gì có thể xảy ra nếu tham gia vào một học viện bóng đá quá sớm. Có một cậu nhóc khác cùng làng đã tham gia một học viện khi mới chỉ tám tuổi. Vài năm sau, cậu bị đào thải.

Tôi chỉ muốn ở lại chỗ hiện tại và tiếp tục phát triển, nhưng trong ba năm tiếp theo, khi tôi bắt đầu chơi cho đội tuyển ở vùng, Stuttgart tiếp tục tìm đến phụ huynh tôi. Họ thậm chí đã mời cả nhà đến xem sân đấu.

Nhưng bố mẹ tôi không quan tâm.

“Nếu họ muốn lấy đi thứ gì đó từ chúng ta, thì họ tự đến đây đi,” bố tôi nói.

Có lẽ họ đã nghe lời bố tôi bởi không lâu sau, huấn luyện viên đội trẻ Stuttgart đến tận nhà tôi. Ông ấy bảo nhà tôi cứ suy nghĩ và trả lời trong vài ngày tới. Nhưng ở thời điểm đó, tôi nghĩ bố mẹ tôi đã biết để tôi gia nhập đội bóng mà vừa vô địch quốc gia Đức lần thứ năm sẽ là điều tốt nhất. Thế là cứ vài lần mỗi tuần, bố chở tôi đến Stuttgart. Nhưng sau hai năm, đi đi lại lại hằng ngày như thế là quá sức chịu đựng. Tôi thức dậy hằng ngày lúc 7 giờ sáng và không trở về nhà cho tới 10 giờ tối. Tôi làm bài tập trong xe hoặc thức khuya để học. Thế này là không ổn, và có điều gì đó sẽ phải thay đổi.

Và rồi tôi nhận được lời mời tham dự học viện toàn thời gian. Stuttgart chỉ chọn 18 cầu thủ mỗi năm – và tôi là một trong số đó. Nhưng như thế cũng có nghĩa là rời xa nhà. Bố mẹ và tôi bàn chuyện này, và một lần nữa, họ biết đây sẽ là điều tốt nhất cho tôi. Chúng tôi gói gém đồ đạc, chất lên xe và tới chỗ học viện. Mẹ tôi kìm nước mắt khi ôm tôi – tôi nghĩ bà ấy không muốn tôi thấy bà ấy khóc. Tôi cũng kìm nén như vậy khi ôm bố và chị gái.

Tôi biết một cậu nhóc khác cùng đội tuyển vùng cũng được tham dự học viện cùng lứa tôi. Chúng tôi là hai đứa trẻ tuổi nhất – đều 14. Và chúng tôi quyết định đi vòng quanh, gõ cửa từng phòng và giới thiệu bản thân.

“Chào anh! Em là Joshua!” Tôi cố tỏ ra thân thiện, nhưng trong lòng thì sợ sệt kinh khủng.

Tôi sớm ổn định và nhận ra vai trò của đứa ít tuổi nhất trong học viện: đi rửa bếp và lau bàn sau mỗi bữa ăn. Nhưng không sao, bởi hằng ngày, giữa các tiết học và lúc ăn chơi trong kí túc xá, tôi có thể đá bóng. Sau bốn năm và một vài mùa giải chơi ở học viện, tôi muốn một cái gì đó lớn hơn thế. Tôi mới chỉ 18 tuổi, nhưng tôi cảm thấy mình đã sẵn sàng để chơi cho đội dự bị của Stuttgart ở giải hạng ba Đức rồi.

Nhưng đội bóng không cảm thấy thế.

“Cháu chưa đủ tốt đâu, cơ thể của cháu chưa đủ khỏe mạnh,” huấn luyện viên bảo tôi thế, cho rằng tôi cần thêm một năm nữa với đội trẻ. Họ bảo có một vài cầu thủ khác đá cùng vị trí với tôi ở đội chuyên nghiệp và họ giỏi hơn tôi.

Cháu không có cửa vượt qua họ để ra sân đâu.

Ảnh: The Players' Tribune

Ảnh: The Players’ Tribune

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Ngọc Minh
46 bài viết
“It's better to have a good heart than fast legs.”
Phát bóng lên ^