Câu chuyện của Joshua Kimmich: Phần 2 – Chỉ cần một người tin tưởng

bởi Ngọc Minh ·

Trong phần 1, chúng ta đã nghe được câu chuyện của Joshua Kimmich về những bước đi đầu tiên của anh đến với bóng đá chuyên nghiệp. Phần 2 và cuối này sẽ nói về bước tiến lớn nhất cho đến hiện tại của anh: gia nhập Bayern Munich và đội tuyển Đức.

***

Nhưng khi đó, tôi biết mình đã sẵn sàng chứng tỏ bản thân. Tôi muốn được thể hiện những gì mình có thể làm được trên sân cỏ. Và nếu đội bóng này không tin tưởng vào tôi, thì tôi sẽ tìm đội nào có niềm tin.

Tôi cho rằng bài học lớn nhất mình học được cho đến hiện tại là điều quan trọng nhất đối với một cầu thủ, đó là có được một huấn luyện viên tin tưởng vào mình. Hóa ra vị giám đốc đội trẻ đã thuyết phục bố mẹ tôi vài năm trước đã gia nhập một đội bóng khác, RB Leipzig. Thế là tôi đi gặp họ và huấn luyện viên của Leipzig khi ấy, Ralf Rangnick, một trong những huấn luyện viên trưởng giàu tính đổi mới nhất và được tôn trọng nhất trong làng bóng đá châu Âu. Tôi biết ông Ralf đã làm việc rất chăm chỉ với nhiều tài năng trẻ. Chơi bóng cho họ cũng đồng nghĩa với việc phải xa nhà hơn nữa, nhưng tôi muốn làm mọi điều có thể để được thi đấu chuyên nghiệp. Vì thế nên, như thường lệ, tôi và bố mẹ bàn về chuyện đó.

Tôi cảm thấy sự tin tưởng đến từ Ralf và câu lạc bộ, và tôi nghĩ trong lòng, mình có cơ hội này, và mình phải nắm lấy nó.

Hóa ra đó lại là một trong những khoảng thời gian khó khăn nhất đời tôi.

Tôi đã gặp phải một chấn thương háng từ trước khi gia nhập RB Leipzig và cũng chẳng biết phải mất bao lâu mới lành lặn. Trong bốn tháng sau đó, tôi chỉ có thể tập trung vào hồi phục và điều đó cũng đồng nghĩa với việc không thể tập cùng cả đội. Tôi chỉ có thể tập một mình với huấn luyện viên, trong khi những cầu thủ khác đã có nhiều ngày tập cùng nhau. Tôi không biết gì về thành phố này và cũng không làm quen với các đồng đội mới. Thay vào đó, tôi ngồi một mình trong căn phòng khách sạn, cách nhà tôi khoảng 550km. Trong phòng chỉ có một chiếc TV, cái laptop và điện thoại của tôi. Tôi nghĩ hình như ngày nào mình cũng gọi về nhà.

“Mẹ sẽ đến ở cùng con nếu con muốn,” mẹ tôi nói. “Mẹ sẽ đến ở vài tuần.”

Tôi cảm thấy cô đơn vô cùng, nhưng tôi biết mình phải tự làm điều này. Tôi cần phải hồi phục đủ khỏe để chứng tỏ mình. Và dần dần sau đó, tôi đã trở lại sân cỏ và làm quen với các đồng đội. Rồi bẵng đi vài tháng và nhiều trận đấu, tôi đối đầu với Stuttgart.

Fußball 2. Bundesliga 2. Spieltag: TSV 1860 München - RB Leipzig am 10.08.2013 in der Allianz Arena in München. Leipzigs Joshua Kimmich (l) jubelt über den dritten Treffer. Photo by: Angelika Warmuth/picture-alliance/dpa/AP Images

Ảnh: AP Images

Chúng tôi giành chiến thắng trong trận đấu đó. Tôi rời sân, sung sướng vô cùng. Tôi đã chứng tỏ bản thân mình trước những người nghĩ tôi không đủ tốt. Tôi đã ra sân ở giải hạng ba. Tôi đã là một cầu thủ chuyên nghiệp. Tôi không nghĩ mọi chuyện có thể tốt hơn được nữa. Vào thời điểm đó, tôi đã là một phần của đội U19 vừa vô địch châu Âu (European Championship) và chúng tôi đã thăng hạng lên giải hạng hai.

Thế rồi tháng Một năm ngoái, người đại diện gọi cho tôi.

Cậu nghĩ sao nếu tôi nói Bayern Munich muốn có cậu?

Hả, cái gì cơ?

“Không, chuyện đó là không có thật.”

“Joshua, họ muốn có cậu.”

Tôi không tin ổng lúc đó.

“Cháu muốn nghe từ chính miệng huấn luyện viên trưởng.”

Một trong những câu lạc bộ bóng đá vĩ đại nhất muốn có tôi ư?

Vài tuần sau, tôi được nghe từ chính huấn luyện viên trưởng của họ. Tôi ngồi chờ trong phòng họp của Bayern, chuẩn bị gặp với Pep Guardiola.

Tất cả những gì tôi biết về Pep đều chỉ là những gì xem được trên TV. Tôi đã rất lo lắng, nhưng khi ông ấy bước vào, tôi ngay lập tức cảm thấy điều đó – sự tin tưởng.Và ngay khi đó, tôi đã biết mình muốn thi đấu cho Bayern. Pep nói về những điểm mạnh và điểm yếu của tôi, và rằng ông ấy muốn giúp tôi trở thành một cầu thủ tốt hơn bằng cách chỉ cho tôi một phong cách chơi bóng khác.

Tôi muốn có cậu cho đội bóng.

MUNICH, GERMANY - MARCH 16:  Philipp Lahm (R) team captain of Muenchen celebrates victory with his team mate Joshua Kimmich after winning the UEFA Champions League Round of 16 Second Leg match between FC Bayern Muenchen and Juventus at Allianz Arena on March 16, 2016 in Munich, Germany.  (Photo by Alexander Hassenstein/Bongarts/Getty Images)

Ảnh: Bongarts

 

Đó là khoảnh khắc tôi sẽ không bao giờ quên.

Tôi cảm thấy như Pep và Bayern đã thấy được điều gì đó trong tôi, và tôi muốn cho họ thấy họ không hề sai lầm.

Nói thế này thì hơi sáo rỗng, nhưng năm vừa qua như là một giấc mơ thành sự thật đối với tôi. Tôi mới chỉ 21 tuổi, và mỗi ngày, tôi được bước ra sân với những cầu thủ hàng đầu thế giới. Những nhà vô địch World Cup, Euro và Champions League là đồng đội của tôi.

Tất nhiên, có những áp lực và sự run rẩy nhất định trong trận ra mắt sân Allianz Arena của tôi. Nhưng khi bước ra sân với những Manuel Neuer, Thomas Müller, Philipp Lahm, Jérôme Boateng – tất cả bọn họ – thì việc chơi bóng lại đơn giản hơn rất nhiều. Bởi họ luôn ở bên tôi, và chỉ cho tôi rất nhiều điều.

Và rồi phải kể đến các cổ động viên của Bayern.

Mỗi tuần, sân Allianz Arena bán đứt 75.000 chỗ ngồi. Hồi còn nhỏ, tôi đã tới xem một trận của Bayern với bố. Tôi chưa từng thấy một sân vận động nào khổng lồ như vậy. Nó thật choáng ngợp. Mọi thứ đều khổng lồ, và ồn ào nữa. Mười năm sau, bố tôi lại xuất hiện trên khán đài ấy, nhìn tôi bước ra sân trong ngày ra mắt Bayern. Tôi đã thi đấu cho đội bóng tại Champions League và cùng họ vô địch Bundesliga. Thật không thể tin được.

Ảnh: Getty Images

Ảnh: Getty Images

Đôi khi, tôi nghĩ về hồi chơi bóng với tụi bạn ở sân vận động nhỏ bé của chúng tôi tại Bösingen, về cách tôi từng mơ màng được các cổ động viên gọi tên. Giờ thì mọi thứ đều lớn hơn rất nhiều – và cũng vô cùng khác biệt so với giấc mơ hoang dại nhất tôi từng có.

Hè này, tôi trở về nhà và mọi người đều rất tự hào về những gì tôi đã làm được ở cuối mùa giải trước và tại giải đấu Euro tại Pháp vừa qua. Ngạc nhiên cho tôi – và có lẽ cho nhiều người khác nữa – là tôi được bầu vào đội hình tiêu biểu cho giải đấu Euro 2016, cùng với người đồng đội ở Bayern là Jérôme Boateng và những ngôi sao như Antoine Griezmann và Cristiano Ronaldo.

Có những điều mà ngôi làng nhỏ bé ấy sẽ không bao giờ thay đổi – như là sự điên cuồng vì bóng đá của mọi người, hay là bọn trẻ chạy xung quanh trong chiếc áo bóng đá của chúng. Thực ra, có một điều đã thay đổi. Cái sân bóng và nhà đội đã không còn đó nữa. Nhưng một trong những cái cột gôn ngày nào đã được kéo sang nhà ông tôi, nơi ông có cái vườn riêng của mình, và cả đống đất trống cho cái cột ấy.

Ông giữ cái cột gôn ở đó cho nhóc em họ tôi. Nó cũng có giấc mơ trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp.

Nó đang ở ngoài đó, tập chuyền và sút, bắt đầu bằng chân trái rồi tới chân phải. Và nó đang mặc một chiếc áo của Bayern Munich. Chiếc áo có tên KIMMICH ở đằng sau.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Ngọc Minh
46 bài viết
“It's better to have a good heart than fast legs.”
Phát bóng lên ^