Có một Wenger khác – câu chuyện chưa kể về gia đình của Arsène

bởi Felix ·

Bài phỏng vấn với Guy Wenger được thực hiện bởi nhà báo Jeremy Wilson của Telegraph, được đăng tải trên website của Telegraph vào ngày 30/9/2016 và lược dịch lại trong bài viết này.

 *****

Guy Wenger đã 71 tuổi và đã nghỉ hưu. Ông từng là người điều hành việc kinh doanh các bộ phận xe hơi của gia đình tại Alsace trong vòng 42 năm. Em trai của ông, Arsène, 66 tuổi và chạm cột mốc vô tiền khoáng hậu 20 năm làm việc tại Arsenal ngày hôm nay. Bạn không cần phải dành nhiều thời gian cùng Guy để cảm nhận được việc sức mạnh của thời gian không thể làm mất đi yếu tố cạnh tranh tích cực mà ông và Wenger có từ lúc nhỏ.

“Arsène ư?” Guy nói, cười nhẹ khi mời tôi vào ngôi nhà ở quê hương gia đình Wenger, ngôi làng Duttlenheim. “Tôi đã dạy nó mọi điều nó biêt!” Ai là cầu thủ giỏi hơn? “Hãy hỏi Arsène,” Guy nói. “Hãy hỏi nó về kỹ thuật của tôi. Tôi không muốn tự nói gì.” Một kết luận rất rõ ràng. Guy Wenger vẫn là “boss” trong mối quan hệ giữa hai anh em. Dù đương nhiên ông vẫn có sự tự hào và ngưỡng mộ cho em trai Arsène, Guy sẽ không dễ dàng thể hiện điều đó ra ngoài.

Guy Wenger cùng trang phục thi đấu của Arsenal (Ảnh: Magali Delporte)

Sau đó, Guy chỉ lên phía mạn trên con đường chúng tôi đang đứng. Phía đó từng là nơi tọa lạc của La Croix d’Or, nhà hàng nhỏ mà gia đình Wenger làm chủ. Guy nói đó là nơi mọi thứ bắt đầu cho Arsène. “Chúng tôi đã chơi trong khoảng sân của nhà hàng – chỉ hai chúng tôi,” Guy nhớ lại. “Arsène lúc ấy mới chỉ 5 hay 6 tuổi khi chúng tôi bắt đầu chơi bóng. Nó là một thủ môn. Chúng tôi luôn có sự gắn kết với nhau và nó càng thể hiện rõ hơn khi chơi bóng.” Guy vỗ hai tay vào nhau một cách tự hào và tiếp tục kể. “Chúng tôi là những cầu thủ đường phố,” ông nói. Đó là nơi mà Arsène đã học được nhiều điều. Bóng đá đường phố. Đó vẫn là triết lý của nó cho tới ngày hôm nay. Chúng tôi cũng chơi bóng trên giao lộ phía ngoài quán rượu của gia đình. Lúc đó chỉ có 10 chiếc xe hơi đi ngang trong một ngày, giờ con số đó là 7000.”

Nhà hàng từng được gia đình Wenger điều hành, La Croix d’Or (Ảnh: Mgagali Delporte)

Với chiều cao khoảng 6ft (1.83m), Guy cũng có vẻ ngoài oai nghiêm dù có hơi thấp hơn người em trai nổi tiếng của mình. Khuôn mặt của ông có phần tròn hơn nhưng, phía sau cặp kính, sự giống nhau không thể lẫn vào đâu được. Ông cũng thể hiện sự năng động của mình rất rõ ràng khi mặc bộ đồ của Adidas kèm theo đôi dép lê khi tiếp tôi. Tuy vậy Guy cũng không quên vỗ vào cái bụng đang hơi nhô ra của mình và thừa nhận Arsène đã bảo ông phải giảm cân. Giống như Arsène, Guy cũng có thể nói được nhiều thứ tiếng nhưng ông có chất giọng đặc trưng của vùng Alsace. “Không ai khác từng hiểu chúng tôi muốn nói gì,” Guy chia sẻ. “Chúng tôi luôn thích thể thao, đặc biệt là những môn thể thao ngoài trời. Tôi đã chơi bóng rổ ở cấp độ quốc gia, đồng thời chơi bóng đá ở ngôi làng này cho tới năm 45 tuổi. Khi mới 16, tôi còn có thể nhảy cao đến 1.8m ở những bãi cát. Tôi đạp xe mỗi buổi sáng và mỗi khi Arsène về thăm nơi này, chúng tôi vẫn cùng nhau chạy bộ trong khu rừng gần nhà.”

Ngôi làng quê hương của gia đình Wenger, Duttleinheim (Ảnh: Magali Delporte)

Sự tận tâm Arsène dành cho Arsenal khiến những chuyến viếng thăm như vậy không nhiều. Mới tháng Năm vừa qua, ông đã có mặt tại quê nhà trong buổi khai trương sân vận động được đặt theo tên ông  tại ngôi làng lân cận Duppigheim. Từ giờ đến cuối năm, Arsène cũng sẽ về đây một lần nữa để họp mặt gia đình. Họ hàng Wenger đông vô kể ở khu vực Alsace và thung lũng Drôme và những dịp hội họp như thế này có thể đạt số lượng lên tới 300 người. “Chúng tôi phải đeo thẻ tên”, Guy, người gần như luôn nói chuyện với Arsène sau mỗi trận đấu của Arsenal, tiết lộ. Cá nhân Guy cũng thường xuyên có những chuyến viếng thăm Bắc London.

Arsène tại đám cưới của anh trai Guy (Ảnh: Magali Delporte)

“Nhiều người nghĩ nó và [Sir Alex] Ferguson ghét nhau,” Guy nói. “Vớ vẩn. Tôi đã có mặt cùng cả hai. Tôi nhớ đó là lần cuối cùng Ferguson cùng Manchester United đến làm khách của Arsenal. Chúng tôi đã cùng nhau dùng hai chai rượu Bordeaux sau trận đấu.”

Arsène Wenger & Sir Alex Ferguson (Ảnh: Telegraph)

Đây là lần đầu tiên Guy trò chuyện với một phóng viên người Anh trong hai thập kỷ của Arsène tại Arsenal. Ông cho biết đã có những yêu cầu trước đây và khi Telegraph lần đầu tiên có cuộc gọi để nói rằng chúng tôi muốn biết nhiều hơn về ngôi làng quê hương và tuổi thơ của hai anh em, Guy đã nói ông ấy cần hỏi ý kiến Arsène và bảo chúng tôi gọi lại sau vào lúc 4 giờ chiều. Khi chúng tôi gọi lại, sau một ngày tham quan tất cả những địa điểm từng xuất hiện trong tuổi thơ của Arsène, bao gồm cả bữa trưa tại khoảng sân nhỏ của Croix d’Or (giờ đã được đặt tên lại là La Baita), nơi hai anh em từng chơi bóng, Guy đã chuẩn bị sẵn tất cả những bức ảnh gia đình trên bàn ăn của ông. Đó là một gia đình thể hiện tinh túy của Alsace và thành viên nổi tiếng nhất trong những bức ảnh không thể “Alsace” hơn trong vẻ ngoài của ông.

Đội trẻ FC Duttlenheim năm 1963, Arsène là cậu bé đứng thứ hai từ phải sang ở hàng sau. Alphonse, cha của Arsène đứng ở rìa bên trái (Ảnh: Magali Delporte)

Arsène Wenger (đứng ở giữa hàng sau) trong màu áo đội Một Duttlenheim mùa giải 1966/67 (Ảnh: Magali Delporte)

Joel Muller, người bạn từ bé của hai anh em nhà Wenger (ảnh: Magali Delporte)

Đáng chú ý thay, Alsace là một vùng bị chiếm đóng trong Thế chiến thứ hai và bố của hai anh em, ông Alphonse Wenger là một trong 100,000 thanh niên địa phương, được biết đến như những Malgré-nous (tạm dịch: đội quân phải phục vụ trái nguyện vọng) bị buộc phải gia nhập quân đội Đức. Đã có một phương án được đề ra về việc đưa gia đình của họ đến trại tập trung tại Schirmeck, Pháp. “Ông Alphonse trở về từ cuộc chiến và chỉ còn nặng 40kg. Họ không nghĩ ông ấy có thể hồi phục,” Joel Muller, một người bạn từ thuở bé, người sau này kế nhiệm chức vị Chủ tịch CLB địa phương FC Duttleheim của Guy Wenger cho biết. “Cha mẹ của chúng tôi không chạy trốn khỏi bất kỳ khó khăn nào. Arsène có tất cả những giá trị của văn hóa Alsace, những giá trị vĩnh hằng của mảnh đất này. Thật thà, hào phóng, hiếu khách. Ông ấy biết mình đến từ đâu. Khi ai trở thành bạn của Arsène, người đó sẽ là bạn cả đời của ông ấy.”

Guy cho hay vẫn có những người Mỹ sống trong khu vực lân cận khi ông được sinh ra vào giai đoạn cuối của cuộc chiến. Guy nhớ lại việc ông từng bắt tay Charles de Gaulle khi người anh hùng của nước Pháp này đến nhà hàng của gia đình Wenger vài năm sau đó. Khu vực này, đã và vẫn đang là một mảnh đất nơi bóng đá được tôn sùng và gia đình Wenger cũng tham gia nhiều vào việc xây dựng CLB địa phương, FC Duttlenheim kể từ khi nó ra đời năm 1923. Ông Alphonse từng là chủ tịch của đội, ba người cậu của Guy & Arsène từng khoác áo Duttlenheim và trung tâm đầu não của nó, không đâu khác, chính là nhà hàng Croix d’Or.

Gia đình Wenger với Arsène ở vị trí trung tâm (Ảnh: Magali Delporte)

Arsène Wenger (phía trước) khi còn bé (Ảnh: Magali Delporte)

Arsène Wenger (hàng đầu tiên, thứ tư từ phải sang) cùng các bạn học (Ảnh: Magali Delporte)

“Tôi đã được nhiều CLB khác để mắt nhưng không có quyền ra đi khi tôi còn nhỏ vì nhà hàng gia đình là trụ sở của chúng tôi. Bố tôi không muốn tôi ra đi,” Guy hồi tưởng. Mẹ của ông, bà Louise, điều hành quán rượu trong khi Alphonse có một công ty cung cấp các bộ phận của xe hơi tại Strasbourg mang tên Comptoir Alsacien, sau này được chuyển lại cho Guy quản lý và vẫn tồn tại đến tận bây giờ. Mặc dù đã được đổi tên nhưng kiến trúc của Croix d’Or vẫn như vậy, với quầy rượu, những bức tường bằng đá, sàn lót gạch, những căn phòng nhỏ, dễ dàng hình dung ra khung cảnh đầy mùi rượu và khói thuốc cho những câu chuyện bóng đá thời xưa cũ.

Guy Wenger cùng một bức ảnh của FC Duttlenheim (Ảnh: Magali Delporte)

Arsène 13 tuổi khi gia đình chuyển nhà xuống cách căn hộ cũ không xa. Cả hai anh em đều nhớ tới trải nghiệm lớn lên trong một quán rượu được sử dụng làm trụ sở của một CLB bóng đá và cho rằng đó là nền tảng cho việc phát triển sự nghiệp sau này của Arsène. “Chúng tôi luôn muốn lắng nghe những cuộc đối thoại,” Guy nói. “Không có khu vực riêng nào cho các cầu thủ hay buồng tắm riêng. Các cầu thủ đều tắm rửa trong bể chứa nước ở khoảng sân của nhà hàng, sau đó thay đồ trong nhà. Nếu bạn là người cuối cùng, nước có thể rất dơ. Tôi còn nhớ việc phải đi tắm ngoài sông khi trời có tuyết rơi.”

Muller cũng trải lòng về ký ức từng ngồi chung với hai anh em nhà Wenger trong quán rượu. “Arsène luôn lắng tai nghe – ông ấy luôn cảm thấy hứng thú với việc tìm hiểu tâm lý con người. Tôi còn nhớ có một nhóm bạn có chuyến đi đến Cameroon khi Arsène 25 tuổi. Khi họ trờ về, Arsène không hỏi: ‘Chuyến đi của các anh thế nào?’ mà là ‘Con người ở Cameroon sống cuộc sống ra sao?’ Đó là điều khiến ông ấy cảm thấy hứng thú.”

Anh em Wenger cũng chơi những môn thể thao khác ngoài bóng đá, đặc biệt là bóng rổ. Họ cũng thường đi xe đạp đến những ngôi làng lân cận, đặc biệt là Obernai ở khu vực Lac Achard để bơi. Chiếc TV duy nhất ở Duttlenheim được đặt tại trường học và cứ 6 giờ tối mỗi thứ Bảy, Arsène lại đến đó để xem tổng hợp các trận đấu của Bundesliga. Bố mẹ của họ, theo tiết lộ của Guy, thường làm việc tới 12 – 15 giờ mỗi ngày trong khi Arsène, theo lời Guy, luôn sẵn sàng đóng vai trò “một nhà nông”, cưỡi ngựa và làm việc trên cánh đồng của trang trại đối diện. Ông cũng là một “mọt sách” và đứng đầu lớp học ở cả hai môn tâm lý học cũng như toán học khi 16 tuổi.

Arsène (người đang được Guy chỉ ngón tay vào) tại trường học ở Obernay (Ảnh: Magali Delporte)

Tuy vậy, liệu Guy có bao giờ nghĩ tất cả những tích cách đó sẽ được tích hợp vào trong công việc của một HLV bóng đá? “Không,” ông cho biết. “Tôi thực sự bất ngờ, ngạc nhiên rằng Arsène đã xây dựng được tất cả những điều đó tại Arsenal.” Và điều gì đã giúp Arsène kéo dài triều đại của ông ấy tới 20 năm? Guy thở dài: “Đó là một quãng thời gian rất dài,” ông nói và lắc đầu. “Tuy vậy nó chưa bao giờ muốn dừng lại.” Arsène có thể làm gì khi ông quyết định rời vị trí tại Arsenal? “Tôi cũng không biết. Có thể là một công việc gì đó tại RC Strasbourg. Tôi nghĩ cả hai chúng tôi đều có một vị trí trong tim mình cho CLB đó.”

Arsène trong một kì nghỉ cùng gia đình (Ảnh: Magali Delporte)

Bạn có thể cảm nhận Guy đã nghĩ về câu hỏi đó trong nhiều năm liền và cũng giống như các bạn, ông ấy luôn dõi theo từng bước tiến trong kỷ nguyên Arsène. Ông theo dõi mỗi trận đấu của Arsenal, đến sân xem trực tiếp hoặc qua TV tại nhà. Trụ sở mới của FC Duttlenheim mà Guy đã giúp đỡ nhiều trong quá trình xây dựng, cũng là một nơi phát sóng mỗi trận đấu của Arsenal.

Guy Wenger trò chuyện cùng nhà báo Jeremy Wilson của Telegraph (Ảnh: Magali Delporte)

“Tôi xem mà cảm thấy lo lắng,” Guy trải lòng. Dù vậy, mắt ông ngay lập tức sáng rực lên khi được hỏi về cầu thủ ông thích nhất trong đội hình hiện tại. “Mesut Özil,” Guy nói. “Một cầu thủ siêu hạng. Cậu ấy thấy được mọi thứ.”

Guy cũng có mặt trong hầu hết những khoảnh khắc ấn tượng nhất của Arsenal trong hai thập kỷ vừa qua. Khoảnh khắc ông yêu thích nhất? “Cú đúp đầu tiên năm 1998. Tất cả gia đình của thành viên CLB đều có mặt trên xe buýt và có hàng ngàn, hàng ngàn người trên những con đường. Họ đang say bí tỉ, có người còn đứng trên những mái nhà, suýt nữa họ làm lật xe buýt. Chúng tôi đã đến tòa thị chính Highbury và sau đó dùng bữa sáng tại sân Highbury. Đó là một ký ức tuyệt vời.

Arsène Wenger cùng chiếc cúp vô địch Premier League (Ảnh: AllSport)

Ký ức khiến tôi thất vọng nhất là trận chung kết Champions League năm 2006 với Barcelona. Tôi thậm chí đã đặt trước một chiếc xe buýt. Gia đình của mọi thành viên CLB một lần nữa đều có mặt đông đủ. Jens Lehmann bị truất quyền thi đấu và Thierry Henry bỏ lỡ hai cơ hội ăn bàn rõ ràng. Chúng tôi đã có thể giành được chức vô địch.” Thật vậy, có rất nhiều người bạn của Arsène khi được hỏi đã cùng nói về Champions League như một trong những ước mơ còn lại của ông ấy. “Chúng tôi rất, rất tự hào nhưng đôi khi cũng bị nỗi buồn bao trùm,” Muller chia sẻ. “Chúng tôi muốn Arsenal giành chức vô địch Champions League.”

Muller sau đó tiết lộ rằng mỗi khi những người bạn đến thăm Arsène tại London, ông luôn đòi họ phải mang xúc xích từ vùng Alsace cho mình. Loại xúc xích Arsène thích nhất, theo lời Guy, là Knack-Alsace.

Khi chúng tôi đang chuẩn bị rời đi, Guy cho tôi xem một quyển “bách khoa toàn thư” các cầu thủ Arsenal với chữ ký của người em trai. Ông cũng tỏ rõ niềm vui khi nhận được một cuốn sách “Cuộc cách mạng của Wenger”, được xuất bản nhân kỉ niệm 20 năm ngày Arsène lên nắm quyền tại Arsenal. Một chuyến thăm một hàng thịt gia đình ở vùng lân cận Duppigheim là điểm đến cuối cùng của chúng tôi. Câu chuyện về những cái xúc xích Knack-Alsace được kể lại cho bà chủ Valentine Hubscher, người đương nhiên biết rõ về Arsène và gia đình của ông. Mọi nỗ lực trả tiền cho 6 cây xúc xích của chúng tôi kết thúc trong thất bại, chúng được gói lại một cách cẩn thận và đẹp đẽ trước khi trao cho chúng tôi như một món quà.

Và sau chiến thắng của Arsenal trước Basel vào ngày thứ Tư, những cái xúc xích này được chúng tôi chuyển tận tay tới HLV Arsène Wenger. Ông nở một nụ cười rạng rỡ và nói lời cảm ơn chúng tôi. Arsène đã bị cuốn sâu vào vòng xoay của Premier League đến nỗi có chút gì đó lạ lùng khi nghĩ về việc ngôi làng Duttelnheim nhỏ bé, yên tĩnh và đẹp đẽ mới chính là ngôi nhà thực sự của ông. Ông có nghĩ mình sẽ tại vị ở Arsenal tới 20 năm? “Chưa bao giờ”, Arsène nói. Ông chờ đợi điều gì? “Vượt qua được trận đấu tiếp theo, và tôi vẫn luôn giữ suy nghĩ đó.”

Chiếc áo kỷ năm 20 năm của Arsène Wenger tại Arsenal (Ảnh: Rex Features)

Điều đó đồng nghĩa với việc ngồi ở phòng theo dõi Everton đối mặt với Crystal Palace vào đêm thứ Sáu hơn là ra ngoài ăn mừng một cột mốc mà khó HLV hiện tại nào có thể đạt tới được. “Thật khó để đong đếm sức ảnh hưởng của chính bạn,” Arsène trải lòng. Tôi thích lịch sử, nhưng không phải lịch sử của bản thân. Tôi quan tâm hơn tới những gì trước mắt và khi bạn càng lớn tuổi, điều đó càng quan trọng hơn. Tôi dành phần đánh giá lại cho những người khác.”

Và phía sau một nụ cười rạng rỡ nữa khi nghe được những gì Guy Wenger nói về mình, vẫn có một điều Arsène sẵn sàng phản bác lại khi nghe tới việc người anh trai cho rằng ông mới là cầu thủ giỏi hơn trong hai người. “Thật vậy ư?”, Arsène nói, nâng đôi lông mày của ông lên một cách có phần giễu cợt. Anh em nhà Wenger, như các bạn có thể thấy, có vẻ vẫn sẽ luôn sẵn sàng tận hưởng một trận đấu nữa trên khoảng sân nhỏ của Croix d’Or.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Felix
20 bài viết
“Work hard in silence: let success make the noise. Dream big, believe you can.”
Phát bóng lên ^