Daniele De Rossi, tình yêu, tình bạn và khao khát cháy bỏng Scudetto

bởi Vân Bình ·

Sân vận động Mapei – Città del Tricolore, thành phố Reggio Emilia, vùng Emilia-Romagna, miền Bắc Italia ngày 26 tháng 10 năm 2016, phút 83 trong trận đấu giữa Sassuolo và AS Roma, Alessandro Florenzi tiếp đất không chuẩn sau tình huống tranh chấp với Pol Lirola bên phía đối thủ.

Anh chỉ vừa kịp nhảy cẫng lên một nhịp trước khi ngã rạp xuống sân đầy đau đớn. Tay trái ôm đầu, tay phải ôm gối trái. Kostas Manolas thẫn thờ chắp tay trước ngực, Leandro Paredes ôm lấy đầu mình, Radja Nainggola thúc giục bộ phận y tế nhanh chóng vào sân. Các cầu thủ Roma chứng kiến mọi việc và họ hiểu rằng chấn thương mà Ale gặp phải rất nặng.

Ảnh: ASRoma_MP

Ảnh: ASRoma_MP

Một người chầm chậm tiến lại, hỏi han động viên, đứng bên cạnh đồng đội mình. Anh lặng người khi chứng kiến người bạn, người em thân thiết đau đớn với cái đầu gối không còn khả năng cử động. Mọi chuyện về chấn thương của Florenzi có thể đã dừng lại một cách bình thường như vậy. Nhưng ngày hôm sau, nhà báo James Horncastle đã tweet một dòng trạng thái rằng, cũng chính người đàn ông ấy đã ở cùng với gia đình Florenzi tại bệnh viện đến tận 4h sáng hôm sau, chỉ để chờ kết quả kiểm tra chấn thương của tiền vệ 25 tuổi. Sau đó, anh mới bị bắt gặp rời đi cùng một người bạn. Không cần nói cũng đủ hiểu truyền thông thế giới đã sửng sốt và thán phục thế nào trước hành động rất “người”, rất nhân văn đó của anh. Không ai khác, “người đó” ở đây là Daniele De Rossi, el “Futuro Capitano” của Roma.

Ảnh: EuroSport

Ảnh: EuroSport

Trước đó hai tháng, ngày 23 tháng 8, trận lượt về vòng play-off UEFA Champions League 2016, Roma tiếp FC Porto trên sân nhà với lợi thế là trận hòa 1-1 tại Dragão ỡ lượt đi. Dù phải nhận bàn thua sớm nhưng mọi chuyện rõ ràng vẫn trong tầm kiểm soát của Giallorossi. Cho đến khi De Rossi tặng cho Maximiliano Pereira một cú đạp bằng gầm giày ngay trước mắt trọng tài Szymon Marciniak. Vị vua áo đen người Ba Lan không ngần ngại cho tay vào túi quần và rút ra một chiếc thẻ đỏ cho đội trưởng của Roma. Anh ôm đầu, “gã trọc” Luciano Spalletti cũng ôm đầu, cả hai đều biết mọi thứ đã kết thúc với Roma, vị vua Francesco sẽ không được tận hưởng bầu không khí Champions League trong mùa giải cuối cùng trị vì ở thành Rome. Roma thua sấp mặt 0-3, kết thúc trận đấu với chỉ 9 người khi Emerson Palmieri cũng bị truất quyền thi đấu sau đó dù mới vào sân không lâu.

Spalletti chắc chắn rất không hài lòng. Đây không phải lần đầu tiên, không phải lần thứ hai nữa. Cái cùi chỏ của De Rossi làm rách mặt Brian McBride của đội tuyển Mỹ hồi World Cup 2006, khiến anh phải chịu án treo giò và chỉ trở lại ở trận Chung kết. Anh đấm vào mặt Stefano Mauri vì bị kèm quá sát trong trận derby với Lazio năm 2012. Anh song phi cả hai chân vào Giorgio Chiellini khi Roma đối đầu Juventus hai năm trước.

Ảnh: GdS

Ảnh: GdS

Ông trừng phạt De Rossi ngay sau đó, tước băng đội trưởng của De Rossi trong ba trận, trao nó lại cho chính Florenzi. Cả hai là những người bạn rất thân và điều này chẳng thể làm sứt mẻ mối quan hệ giữa hai người. Nhưng nhắc đến nó để nói rằng trên đời này chẳng có gì là hoàn hảo. Cái tốt và cái xấu có thể tồn tại trong cùng một bản ngã, cùng một chủ thể. “Thiên thần và ác quỷ”, tác phẩm đầu tiên trong loạt truyện về Robert Langdon của nhà văn Dan Brown, nơi trú ẩn của tên sát nhân – kẻ đại diện cho ác quỷ – lại là ở chính Castel Sant’Angelo, Lâu đài của những Thiên thần. De Rossi cũng vậy, những mặt đối lập tồn tại trong anh, sục sôi và tranh đấu, tạo nên chính De Rossi của ngày hôm nay, chứ không phải một người nào khác.

***

Rome, thủ đô nước Cộng hòa Italia là một viện bảo tàng khổng lồ, là trung tâm văn hóa – lịch sử của toàn nhân loại, khi mang trong mình bao kiệt tác để đời của nền nghệ thuật thế giới, từ cổ đại cho đến thời kỳ phục hưng.

Nhắc đến biểu tượng của Rome là nhắc đến Đấu trường Colosseum, là nhắc đến Đền Pantheon, là Vatican nơi Giáo hoàng ngự trị, là đài phun nước Trevi với huyền thoại ném một đồng xu xuống nước để được trở lại Rome một lần nữa.

Sống giữa một trung tâm tôn giáo vĩ đại như vậy, nhưng người Rome vẫn như hàng tỷ người khác trên khắp địa cầu, vẫn phát cuồng vì một thứ “tôn giáo” khác: bóng đá. Môn thể thao vua chia Rome làm hai nửa đối nghịch: đỏ – AS Roma và xanh – Lazio.

Roma có vẻ may mắn hơn khi ở thời buổi kim tiền ngày nay, họ vẫn có thể trình làng cho giới bóng đá không phải một mà đến hai biểu tượng về lòng trung thành. Thời của Francesco Totti chưa qua, thời của De Rossi đã đến. Mọi thứ có vẻ vẫn chưa dừng lại với Roma khi chính Florenzi đang theo ước hai người đàn anh trên con đường huyền thoại này.

De Rossi lên đội một Roma hồi năm 2001, ngay sau khi đội bóng vô địch Serie A lần thứ ba trong lịch sử và cũng là lần cuối cùng cho đến ngày nay. “Điều duy nhất mà tôi tiếc nuối cho đến lúc này, là chưa thể có được chức vô địch Serie A cùng với Roma”.

Mười sáu mùa giải đã qua của De Rossi ở Roma cũng là từng ấy thời gian các cổ động viên Giallorossi ngóng chờ scudetto thứ tư, khi một nửa của con số 16 cũng là số lần họ kết thúc ở vị trí Á quân. De Rossi là một tiền vệ đa năng nhất làng bóng đá trong khoảng chục năm trở lại đây. Anh có thể làm tốt mọi việc, từ phòng ngự cho đến tấn công. Anh đã nhiều lần đá trung vệ cho Roma và Azzurri, đặc biệt ở EURO 2012 là giải đấu đặc biệt thành công với De Rossi, dù Italia thảm bại 0-4 trước Tây Ban Nha ở trận Chung kết. Anh cũng là tiền vệ ghi nhiều bàn thắng nhất cho ĐTQG còn thi đấu.

Ảnh: Zimbio

Ảnh: Zimbio

Nhiều lần tưởng như mối lương duyên giữa Roma và De Rossi bị gãy gánh. Năm 2012, tưởng như Manchester City đã có chữ ký của anh, nhưng anh vẫn ở lại, “Tôi là người Roma. Tôi chưa bao giờ muốn ra đi. Điều duy nhất tôi có thể hứa là nếu muốn rời Roma vì những danh hiệu hay vì tiền, tôi sẽ nói một cách công khai”.

De Rossi yêu Roma, “Sinh ra ở Roma là một định mệnh. Sinh ra trong một gia đình yêu AS Roma cũng vậy. Ông nội tôi yêu AS Roma. Bố tôi cũng yêu AS Roma. Chỉ có một thứ cảm giác lớn hơn niềm kiêu hãnh Roma chảy trong huyết quản của tôi, là nỗi sợ hãi khi không có Roma ở bên. Cảm giác tự hào về thành phố này quá đặc biệt. Ở đây tôi có rất nhiều bạn: những người tôi biết và những cổ động viên trên khán đài. Chúng tôi có cùng một đam mê, cùng một niềm tin, một câu chuyện. Chúng tôi vui buồn cùng một lý do. Chúng tôi chia sẻ những xúc cảm với nhau dù cho chưa hề gặp nhau một lần nào”.

Ảnh: La Roma

Ảnh: La Roma

Roma đâu chỉ là Totti. Roma còn là De Rossi. Các Romanisti có thể yêu Totti hơn một chút vì anh là lịch sử, anh mang scudetto về cho đội bóng. Họ cũng từng nổi cơn thịnh nộ khi cho rằng De Rossi muốn rời đội bóng. Nhưng khi anh ở lại, mọi thứ được giải quyết. Bởi vì cũng như Totti, anh là di sản vô giá của Roma. Họ không giống nhau, một người nghệ sĩ, người còn lại thì mạnh mẽ quyết liệt, nhưng thứ DNA mà họ mang là thứ DNA của người Roma: tình cảm nhưng đôi khi lại rất phức tạp. Totti cũng có những phút giây đầy hoang dã. Anh chỉ thẳng mặt trọng tài, trả đũa Diego Milito và đá Mario Balotelli từ phía sau như đá một quả bóng. Anh đánh Fabio Galante của Livorno và phải nhận một thẻ đỏ, trong lúc rời sân anh tẩn luôn một thành viên ban huấn luyện hồi năm 2007. Anh giật chỏ người đồng đội cũ Philippe Mexes trong một trận đấu với Milan, v.v

Đến chị Hằng còn có những vùng tối thì đừng nói chi con người. De Rossi trên sân mạnh mẽ thế nào thì ngoài cuộc sống bóng đá, anh sống tình cảm và rụt rè thế ấy. Không chỉ thức đến 4h sáng để chờ kết quả chuẩn đoán chấn thương của Florenzi, mới hồi đầu năm nay, anh còn khiến mọi người thán phục khi đặt tấm huy chương vàng World Cup 2006 vào quan tài của người đàn ông vừa qua đời tên Pietro Lombardi, người phụ trách trang phục của đội tuyển Italia ở giải đấu trên đất Đức. Cũng năm 2006, Roma đang bị Messina dẫn 1-0. De Rossi có tình huống dùng tay đưa bóng vào lưới CLB đảo Sicilia. Vị trọng tài chính Mauro Bergonzi không nhìn thấy và vẫn công nhận bàn thắng. Chính De Rossi thanh minh với trọng tài, pha ghi bàn không được công nhận. Hiếm có một cầu thủ nào đủ dũng khí để làm điều như thế, hoàn toàn chắc chắn!

***

Có một điều khiến tình cảm của các tifosi Roma dành cho De Rossi bị vơi đi ít nhiều chính là cuộc sống gia đình khá nhiều tai tiếng. Nhưng tai tiếng không xuất phát từ anh. Năm 2006, De Rossi lập gia đình với Tamara Pisnoli. Bố của cô là Massimo Pisnoli, được biết đến như một ông trùm tội phạm ở Rome. Massimo bị cảnh sát bắn chết trong một đợt phục kích năm 2008. Một năm sau, vợ chồng De Rossi cũng chia tay dù đã có với nhau một cô công chúa, Gaia. Tamara cũng không phải một nhân vật bình thường. Cách đây không lâu, cô bị bắt vì cùng một nhóm người âm mưu bắt cóc tống tiền một doanh nhân.

Có nhiều bí ẩn xoay quanh bộ râu rậm rạp của De Rossi. Tamara đã có lần tiết lộ rằng anh nuôi bộ râu này để che đi vết sẹo do “một người bạn” gây ra. Người ta đoán già đoán non và nhiều ý kiến cho rằng “một người bạn” đó chính là Tamara, con gái của ông trùm Massimo.

Là người sống tình cảm, De Rossi từng bị khủng hoảng bởi những biến cố gia đình. Với anh, cô con gái Gaia là tất cả. Sau khi cô bé chào đời, anh đã đổi số áo từ 4 sang 16, một phần vì thần tượng Roy Keane, phần còn lại vì đó là ngày sinh của cô con gái nhỏ. Sau khi ly hôn, anh gần như phát điên khi biết tòa án giao quyền nuôi dưỡng con gái cho Tamara. Đó cũng ứng với quãng thời gian phong độ của anh sa sút thảm hại, khiến nhiều người đồn đoán rằng anh sẽ rời Roma, rời nước Ý để ra nước ngoài thi đấu.

Bây giờ, con tim De Rossi đã vui trở lại. Anh đang hạnh phúc bên gia đình mới của mình, với cô vợ Sarah Felberbaum cùng một cô con gái nhỏ nhắn sinh đúng ngày Valentine của năm 2014. Còn các cổ động viên Roma mà anh xem như những người bạn đã không còn quay lưng với anh nữa.

“Đây có thể là mùa giải cuối cùng ở Roma của tôi,” hợp đồng của anh với Roma sẽ hết hạn mùa hè tới. De Rossi không quan tâm tới chuyện gia hạn, đó là việc của ban lãnh đạo. Nếu họ cần, anh ở lại, nếu không thì anh sẽ ra đi. Roma chắc chắn không muốn điều này xảy ra khi Totti sẽ chính thức treo giày cuối mùa này. Nếu là sự thật, Giallorossi sẽ phải nói lời tạm biệt cùng lúc với hai biểu tượng của mình, và De Rossi vẫn mãi mãi chỉ là “Capitano Futuro”, đội trưởng tương lai. Anh khát khao điều này đã lâu, chờ nó đã lâu, cứ như ảo ảnh trước mắt, ngỡ là gần nhưng không bao giờ đạt được. Roma có thể mất “Hoàng tử bé” Alerto Aquilani, mất “nhạc trưởng” tương lai Miralem Pjanić, nhưng họ không thể nào để mất De Rossi, người mang khát khao scudetto cháy bỏng của anh và của họ.

Không, De Rossi sẽ không để nó xảy ra, Roma sẽ không để nó xảy ra! Vì De Rossi và Roma là một.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
3 bài viết
“Nice guy.”
Phát bóng lên ^