Cơn bĩ cực của Manchester United và nỗi nhớ về một hàng công vô địch

bởi 4231.vn ·

Trong suốt thời gian vừa qua, chúng tôi đã nhận được khá nhiều câu hỏi từ độc giả 4231, rằng làm thế nào mà Manchester United – một đội bóng đang sở hữu cầu thủ tấn công đắt giá nhất thế giới (Paul Pogba), tiền đạo trẻ đắt giá nhất thế giới (Anthony Martial), chân sút xuất sắc nhất trong lịch sử ĐT Anh (và chuẩn bị là CLB – Wayne Rooney), tiền đạo trẻ triển vọng nhất bóng đá xứ sương mù đương đại (Marcus Rashford) và một trong những tiền đạo thượng thặng nhất thế giới 15 năm qua (Zlatan Ibrahimovic) – lại chỉ ghi được vỏn vẹn 18 bàn thắng sau 13 vòng đấu đầu tiên Premier League 2016/17.

Phải chăng vì Jose Mourinho là HLV thực dụng, thích chơi phòng ngự và có thù với bóng đá tấn công? Dưới đây là góc nhìn của hai cây viết Ken MUShigeki về vấn đề này, dựa trên những con số thống kê mang tính tương đối mà chúng tôi thu thập được (từ WhoScored Squawka), hy vọng sẽ giúp các bạn phần nào có được câu trả lời.

Mùa hè 2012, Van Persie và bài học về một hàng công vô địch

Trước tiên, chúng tôi sẽ cùng các bạn trở lại với câu chuyện vào mùa hè năm 2012. Thời điểm đó, hầu hết giới chuyên môn, truyền thông và người hâm mộ đều đồng ý với nhau rằng, Manchester United đang sở hữu một hàng tiền vệ tồi tàn.

Ngoại trừ Michael Carrick, không một tiền vệ nào của Quỷ đỏ được xếp ở đẳng cấp thế giới, nhất là ở mặt trận tấn công. Người ta liên tục “đòi” Alex Ferguson phải mang về một “Paul Scholes” mới, một “Roy Kean mới”, một nhạc trưởng hay một tiền vệ chạy cánh với đẳng cấp bằng khoảng 2/3 Cristiano Ronaldo. Hàng loạt những cái tên sáng giá được đưa ra, từ Wesley Sneijder, Luka Modric, Nicolas Gaitan cho đến Lucas Moura.

(Ảnh: AFP)

Nhưng Alex Ferguson bỏ ngoài tai tất cả, để thực hiện một thương vụ khiến cả thế giới bị sốc: Robin van Persie. Thời điểm đó, chân sút này đang là đương kim vua phá lưới Premier League, thủ quân của đại kình địch Arsenal. Khi được hỏi lý do vì sao lại mua van Persie, một chân sút đã 29 tuổi với tiền sử 27 chấn thương từ gót chân lên tới đỉnh đầu, Ferguson trả lời ngắn gọn:

Tôi cần một tiền đạo biết chạy chỗ không bóng và có thể ghi 30 bàn thắng/mùa.

Đó là câu trả lời khiến nhiều người không cảm thấy thuyết phục. Thời điểm đó MU không thiếu tiền đạo. Họ có một Wayne Rooney đang ở đỉnh cao và luôn khao khát được trở lại vị trí tiền đạo cắm. Họ có một Javier Hernandez luôn biết cách ghi những bàn thắng quan trọng, một Danny Welbeck đầy tiềm năng và một Dimitar Berbatov luôn sẵn sàng sắm vai chính. Họ thiếu tiền vệ cơ mà? Sao lại phải mang thêm một tiền đạo về?

Và câu chuyện diễn ra ở mùa giải 2012/13 đã là một phần của lịch sử. Robin van Persie ghi đúng 30 bàn sau 48 lần ra sân trên mọi mặt trận, mang về chức vô địch Premier League lần thứ 20, danh hiệu vua phá lưới năm thứ 2 liên tiếp. Tiền đạo người Hà Lan chứng minh rằng hàng tiền vệ MU chẳng có vấn đề nào cả. Họ vẫn tạo ra trung bình 11.52 cơ hội ghi bàn/trận. Sự khác biệt chính là Van Persie, người có tỉ lệ chuyển hóa cơ hội thành bàn lên tới 18,4%, hiệu suất 0,68 bàn/trận và chỉ cần 3,71 cú sút để ghi một bàn thắng. Một thương vụ không thể tin nổi, cho thấy cái tầm của Alex Ferguson.

Zlatan Ibrahimovic – Lệch thước ngắm

Giờ chúng ta hãy trở lại với Manchester United mùa giải này.

Tính đến hết vòng đấu thứ 13, hàng tiền vệ của họ đã tạo tổng cộng 163 cơ hội có thể chuyển hóa thành bàn thắng, chỉ thua kém đội đầu bảng Chelsea đúng 1 cơ hội, đổi lại là… 18 bàn (trong khi đó Chelsea có 29 bàn).

View post on imgur.com

Dưới thời Jose Mourinho, số cơ hội Manchester United tạo ra (12.53 cơ hội/trận) vượt xa thời David Moyes (10.23) và Louis van Gaal (lần lượt là 10.28 và 8.2 ở các mùa giải 2014/15 và 2015/16).

View post on imgur.com

Dựa vào những con số này, chúng ta có thể tạm thời loại bỏ định kiến rằng Mourinho đang xây dựng cho Quỷ đỏ một lối chơi thực dụng, thù ghét bóng đá tấn công hay gì đó đại loại thế. Nhưng hiệu quả mà hàng công của họ đạt được thì lại không tương xứng một chút nào.

Chân sút số 1 của MU mùa này (cả về số lần ra sân lẫn số bàn thắng ghi được) – Zlatan Ibrahimovic – có hiệu suất nổ súng chỉ là 0.53 bàn/trận, tỉ lệ chuyển hóa cơ hội thành bàn là 11.1% và anh mất tới 5.25 cú sút mới có được một bàn thắng. Hãy nhìn lại tương quan so sánh giữa Zlatan Ibrahimovic với các chân sút hàng đầu của Manchester United 4 mùa vừa qua (đặc biệt là Robin van Persie) để thấy Ibra phung phí cơ hội như thế nào.

View post on imgur.com

So sánh với Manchester United ở mùa giải 2012/2013 – thời điểm mà họ sở hữu hàng tiền vệ bị đánh giá thấp nhất – thì hiện tại, họ có một hàng tiền vệ mạnh mẽ và hiệu quả hơn rất, rất nhiều. Và nếu so với thời của Louis van Gaal, chỉ cần nhìn vào các cú sút trong vòng cấm của Manchester United mỗi trận mùa này thôi là đủ.

View post on imgur.com

Nhưng hàng tiền đạo của họ thì lại yếu kém hơn hẳn. Đỉnh cao của sự yếu kém đó là ở trận đấu với Burnley, họ không thể ghi nổi một bàn thắng nào dù đã tung ra tới… 37 cú dứt điểm, một con số thống kê tệ chưa từng có trong lịch sử Manchester United nói riêng và cả bóng đá Anh nói chung. Trận đấu với West Ham mới đây cũng vậy, chẳng ai hiểu nổi với từng đó cơ hội được tạo ra, từng đó lần đối mặt với thủ môn, từng đó cú sút mà họ chỉ có thể ghi được 1 bàn thắng!!! Vì Manchester United đen đủi, hay họ bị yểm bùa? Giả sử như tiền đạo của cắm của họ ở mùa này là Robin van Persie của mùa giải 2012/2013 thì điều gì sẽ xảy ra?

Đến đây, với những con số thống kê vừa nêu ra, chúng ta có thể kết luận một cách tương đối rằng lý do Alex Ferguson mua về Van Persie đến nay vẫn còn nguyên tính thời sự. Lối chơi của Barcelona sẽ không thể kinh khủng đến thế nếu không có một Lionel Messi với 91 bàn thắng trong một năm dương lịch. Real Madrid sẽ không thể sở hữu hàng công hàng đầu thế giới nếu không có một con quái vật Cristiano Ronaldo 7 mùa liên tiếp ghi trên 50 bàn. Và mọi đội bóng như Manchester United đều không thể hiện thực hóa sức mạnh của mình – cho dù họ có sở hữu bao nhiêu tiền vệ đẳng cấp đi chăng nữa – nếu như không có một sát thủ tầm cỡ như Robin van Persie. Một tiền đạo biết chạy chỗ không bóng và chỉ cần khoảng 3 tình huống dứt điểm để biến cơ hội thành bàn thắng. Nói cách khác, hàng tiền vệ của Manchester United hiện tại và lối chơi của họ chẳng có vấn đề gì hết.

Vấn đề nằm ở Zlatan Ibrahimovic – một tiền đạo đã ở tuổi 35, phung phí cơ hội với tần suất cao, đặc biệt ở những trận cầu lớn hay những khoảnh khắc quyết định.

Dù rằng, cũng phải giải oan cho Zlatan một chút. Bạn vẫn thường nghĩ anh là một gã lười biếng, đã chậm chạp do tuổi tác và không tích cực tham gia phòng ngự? Những thống kê dưới đây có lẽ sẽ thay đổi quan điểm của bạn.

View post on imgur.com

Một tiền đạo phòng ngự sẽ dẫn đầu tuyến pressing của đội bóng, tham gia vào những pha tắc bóng cũng như làm điểm tựa bóng bổng khi đội bóng muốn chuyển giao thế trận tấn công nhanh. Hãy tưởng tượng tới Troy Deeney, Shinji Okazaki, Roberto Firmino (hay xa hơn là những tiền đạo kiểu như Mario Mandzukic của Bayern Munich ngày trước, Yussuf Poulsen của RB Leipzig bây giờ). Và giờ thì nhìn lại những con số mang tính tương đối về khả năng đóng góp phòng ngự của tiền đạo người Thụy Điển. Không thể nói là Ibra chơi tồi trong vai trò ấy, đúng không nào?

Nhưng rõ ràng, xét tổng thể, Manchester United vẫn cần nhiều hơn ở Zlatan Ibrahimovic. Và vai trò quan trọng nhất của tiền đạo thì vẫn phải là ghi bàn. Mà Manchester United thì lại đang hy sinh cả Martial và Rashford để nhường đất cho một cầu thủ như thế.

Thế nhưng, Anthony Martial và Marcus Rashford có đủ tầm để đảm nhiệm trọng trách ấy hay không?

Anthony Martial và vị trí tiền đạo cắm: Cơ hội đã lỡ

Ở vế đầu tiên, chúng ta hãy phân tích sơ qua một chút về Anthony Martial. Kể từ khi gia nhập Manchester United, tiền đạo người Pháp có 8 bàn sau 20 trận đá cánh trái và 2 bàn sau 9 trận đá cắm. Dù những thống kê này chỉ mang tính tương đôi và còn tùy tuộc vào nhiều yếu tố nữa, nhưng cảm quan mà nói đa phần chúng ta đều thấy Martial đá dạt cánh hiệu quả hơn.

Việc cải thiện được khả năng thăng bằng và tranh chấp là sự bổ sung tuyệt vời vào bộ kĩ năng vốn đã rất tốt của Anthony Martial (về khả năng đi bóng và dứt điểm từ bên cánh trái vào). Cho dù vẫn còn nhiều nhược điểm như tạt bóng kém, hỗ trợ phòng ngự bình thường và khả năng chồng biên với hậu vệ cánh chưa thực sự nhuyễn, song đây vẫn là một mũi khoan cực kỳ hiệu quả ở half-space bên trái (lưu ý: là half-space trái, không phải thuần túy ra cánh như kiểu 1 winger, bởi nếu xét về kĩ năng chồng cánh và phối hợp biên, Martial còn chẳng bằng Memphis Depay).

Cho Martial đá cắm thường xuyên sẽ là điều hoàn toàn nên làm – nếu là ở mùa giải trước. Khi đó sức ép dành cho Manchester United là nhỏ hơn, đồng thời Martial vẫn đang là một ẩn số mới mẻ với 19 đội bóng còn lại ở Premier League. Tiền đạo người Pháp hoàn toàn có thời gian để phát triển các kĩ năng khác cho vai trò chủ công trên hàng tiền đạo. Nhưng những năm tháng với hệ thống cầm bóng quá nhiều và gây đói bóng khủng khiếp (trung bình chỉ tạo ra 8.2 cơ hội 1 trận) đã tạo ra những thói quen chơi bóng có phần không tốt cho cựu tiền đạo của Monaco này.

Và với việc càng ngày Manchester United càng cần những vinh quang trong thời gian ngắn, khả năng để Jose Mourinho đặt niềm tin vào Anthony Martial cho vị trí tiền đạo cắm là khá nhỏ. Dẫu vậy, hoàn toàn còn thời gian để tài năng người Pháp phát triển – dĩ nhiên không phải vị trí tiền đạo cắm, mà như một tiền đạo dạt cánh. Cặp với Antoine Griezmann sẽ là một viễn cảnh thú vị?

Marcus Rashford?

Vậy còn Marcus Rashford thì sao? Đơn giản là còn quá non nớt. Anh chàng này có một ưu điểm rất hiếm có ở các cầu thủ trẻ, đó là sự tự tin, lì lợm và hiếm khi bị áp lực tâm lý trong các trận cầu quan trọng. Nhưng ở cái độ tuổi còn đang phải hoàn thiện kỹ năng và kinh nghiệm thi đấu, Marcus Rashford còn bộc lộ rất nhiều khiếm khuyết.

Ví dụ như khả năng qua người rất non (tỉ lệ 0,9 lần/trận, khoảng 31%) và không đóng góp được quá nhiều vào khả năng tranh chấp trên tuyến đầu (một yếu tố cực kỳ quan trọng nếu muốn được Jose Mourinho trọng dụng). Cầu thủ 19 tuổi chỉ có 3 pha tắc bóng sau 10 trận mùa này, trong khi đó Ibra có tới 12 lần. Chỉ tốc độ hạng khá và khả năng thính nhạy trước khung thành là không đủ để lĩnh xướng 1 hàng công – vai trò siêu dự bị có lẽ sẽ là thích hợp nhất cho tiền đạo trẻ người Anh.

Không phải Jose Mourinho không tạo cơ hội cho Rashford. Thậm chí cơ hội dành cho cầu thủ trẻ này ở vị trí tiền đạo cắm còn nhiều hơn những gì ông đã dành cho Anthony Martial lẫn Wayne Rooney. Có những nỗ lực pressing tốt ở 1 vài tình huống, nhưng tương tự như trường hợp Martial, Manchester United giờ không có thời gian để kiên nhẫn bồi đắp cho một chàng trai trẻ khi kết quả cứ mãi không đến.

Tới đây chúng ta có thể tạm đưa ra quan điểm rằng nếu Manchester United để Martial hoặc Rashford trở thành trung phong cắm thì đó vẫn là một giải pháp năm ăn năm thua và tỉ lệ thành công so với Ibra cũng chưa chắc đã khá hơn, nếu không muốn nói là chắc chắn không bằng.

Vậy giờ chúng ta cùng phân tích đến phương án khác. Đó là nếu phải mua thêm một tiền đạo nữa thì cái tên nào đủ sức trở thành một Robin van Persie thứ 2?

“Thính thơm” Antoine Griezmann

Không biết dạo này các bạn có đọc báo không? Chứ chúng tôi thì thấy Antoin Griezmann “thả thính” với Manchester United hơi bị nhiều. Hết thừa nhận mình là fan ruột của David Beckham, rồi lại để ông anh lên Twitter công khai ủng hộ chuyển CLB trắng trợn. Vẫn biết rằng việc mua bán cầu thủ không giống như ra chợ mua mớ rau. Song đặt giả thuyết Quỷ Đỏ thực sự nghiêm túc trong thương vụ này, và thành công, thì chúng tôi đánh giá không một tiền đạo nào trên thế giới hiện tại đáng mua hơn, và phù hợp hơn với Manchester United, với triết lý bóng đá của Jose Mourinho. Vì sao?

Ảnh: Lars Baron

Ảnh: Lars Baron

Trước tiên, chúng ta hãy cùng xem Antoine Griezmann đã làm nhiệm vụ của một tay săn bàn như thế nào trong khoảng thời gian đã qua. Ở tuổi 25, Griezmann đang chơi mùa giải thứ 3 trong màu áo Atletico Madrid, ra sân tổng cộng 88 trận ở La Liga, ghi được 50 bàn. 27 trận ở Champions League, 12 bàn.Tính tổng các mặt trận là 66 bàn/125 trận. Ở ĐTQG Pháp, anh có 14 bàn sau 39 trận, đang là đương kim vua phá lưới Euro, một trong 3 cầu thủ xuất sắc nhất bóng đá thế giới đương đại (Theo danh sách rút gọn của FIFA). Kỹ năng dứt điểm của Griezmann có lẽ cũng không phải bàn cãi nhiều, chân trái, chân phải, đánh đầu, trong ngoài vòng cấm đều rất xuất sắc. Nói không quá, cả về hiệu suất ghi bàn, trình độ chuyên môn lẫn danh tiếng, Antoine Griezmann ở thời điểm hiện tại chỉ đứng sau Cristiano Ronaldo và Lionel Messi. 100 triệu Euro phá vỡ hợp đồng có xứng đáng hay không? Xứng đáng!

Nên nhớ, khả năng tạo cơ hội của Atletico còn kém hơn Man United (140 so với 163). Nhưng Griezmann sở hữu tỉ lệ chuyển hóa cơ hội thành bàn thắng lên tới 20,69% (cao hơn cả Robin van Persie). Và ở mùa giải này anh ta đã có 9 pha lập công ở vị trí đá cắm.

Không chỉ mạnh ở khả năng ghi bàn, Antoine Griezmann còn là một tiền đạo… phòng ngự thượng thừa của bóng đá đương đại. Theo thống kê, anh chàng này phạm lỗi 1.16 lần/trận; tắc bóng 2.33 lần/trận (thành công 43%); tham gia tranh chấp bóng bổng (2.33 lần/trận, thành công 3%); 0.58 cắt bóng/trận. Nhìn những con số thống kê này, Jose Mourinho muốn không thèm cũng hơi…khó.

Trong quá khứ, ông ta từng biến Samuel Eto’o từ trung phong cắm của nhà ĐKVĐ Champions League trở thành một “tiền đạo phòng ngự” như thế nào chắc ai cũng đã thấy rồi. Tóm lại, nếu như có được Griezmann, Mourinho sẽ có một tiền đạo gần như hoàn hảo và đúng như ý thích của ông ta. Tất nhiên, chúng ta vẫn phải xét tới những yếu tố khác nữa, đặc biệt là việc thích nghi với môi trường bóng đá. Nhưng chuyện đó suy cho cùng vẫn phải đá thì mới biết được, và cũng phụ thuộc hoàn toàn vào Mou cả.

Mà giả như, bỗng dưng có Griezmann, Mourinho chuyển Manchester United đá như Atletico Madrid của Simeone bây giờ, với những đối tác đầy năng lượng, nhạy bén và sẵn sàng hoán đổi vị trí? Viễn cảnh Martial, Griezmann cùng Rashford và Henrikh Mkhitaryan khuấy đảo hàng công với một Paul Pogba – 1 trequartista đá thấp ở khu vực dành cho tiền vệ trung tâm? Thoạt nghe đã thấy là hàng công… trong mơ.

Trở về với thực tại

Dĩ nhiên là bánh vẽ vậy thôi, còn mua Antoine Griezmann chắc chắn là chuyện không dễ dàng. Và để lại quay trở lại với thực tế, lại có một con số để nhắc nhở:  trong 7 mùa giải liên tiếp gần đây tại Premier League, không một đội bóng nào có thể vô địch, hoặc chí ít là cạnh tranh một vị trí trong Top 3 nếu không sở hữu một tiền đạo đủ sức ghi hơn 20 bàn thắng/mùa.

Với Manchester United, sau Robin van Persie họ cũng không có bất cứ ai làm được điều đó nữa. Họ mua về rất nhiều tiền vệ, rất nhiều những chân sút tiềm năng cũng như đẳng cấp đã được thừa nhận, nhưng sau cùng vẫn chưa một ai có thể thay thế được vị trí của van Persie. Và nếu như những ở những trận đấu với Burnley hay West Ham tiếp tục tái diễn, thì dù họ có mua thêm 10 Angel di Maria hay Paul Pogba nữa cũng không thể giải quyết triệt để được vấn đề.

Và khi Manchester United vẫn còn Marouane Fellaini để thi thoảng đẹp trời “bóp” đội như trận đấu tối qua trước Everton, Manchester United càng cần 1 hàng công có thể ghi bàn ổn định và tạo cách biệt an toàn hơn bao giờ hết.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
4231.vn
180 bài viết
“”
Phát bóng lên ^