Một phóng viên bậc thầy, những trận Chung kết và mảnh vườn củ cải

bởi Đăng Thành ·

Tôi bắt đầu viết tin bóng đá một cách rất khiêm tốn.

BJ (Bill) Evans viết trong cuốn How to Become a Sporting Journalist xuất bản năm 1946.

BJ (Bill) Evans học việc tại tờ Western Daily Mercury trong những năm đầu thập niên 1900s. Evans được phân công đưa tin tường thuật những trận cầu tại các giải đấu nhỏ. Phương tiện di chuyển của ký giả trẻ khi ấy là một chiếc xe đạp, và ở giỏ xe là đôi chim bồ câu. Cuối mỗi hiệp đấu, ông sẽ gấp bài tường thuật của mình rồi gắn vào một chú chim bồ câu và thả lên trời. “Những chú chim lượn sát mặt đất,” Bill Evans kể. “Hai hoặc ba trăm khán giả sẽ hò reo để cổ vũ chú bay về tòa soạn Mercury.”

Ảnh: Amazon

Ảnh: Amazon

Giữa những cuộc chiến tranh, Evans trở thành cây bút thể thao chủ lực của tờ Star (tờ báo nay đã không còn). Ông được xem như “bậc thầy của làng báo thể thao”. Hồi ký của Evans là cuốn cẩm nang của nghề báo, đồng thời truyền cảm hứng cho những cây bút tài năng sau này. Với cố nhà báo thể thao Frank Keating, cuốn sách có ảnh hưởng lớn tới sự nghiệp. “Nó đã thay đổi toàn bộ cuộc sống của tôi” – ông viết.

Hơn 70 năm từ ngày xuất bản, How to Become a Sporting Journalist đã cung cấp người đọc cái nhìn về những năm đầu của lĩnh vực báo chí thể thao. Đấy là thời điểm rất lâu trước sự ra đời của Twitter, những blog đưa tin trực tiếp sự kiện hay chương trình Sunday Supplement của Sky.

Evans tự nhận mình đã “kết hợp giữa những thứ cũ và hiện đại”. Ông nhận thấy mức độ phổ biến của thể thao tỷ lệ thuận với sự phát triển của báo giấy. Với sự phát triển của công nghệ, điều kiện làm việc đã thay đổi. Những ký giả thức thời như Evans đã có bước tiến vượt bậc.

Một trong những kỉ niệm được ông kể lại trong cuốn sách, là chuyến đi để viết bài tường thuật trận cầu của Plymouth Argyle. Ngày ấy, sự cố đã xảy ra khi thủ môn của câu lạc bộ bị bong gân mắt cá chân khi bước xuống hụt từ chiếc xe charabanc. Evans được yêu cầu đóng thế thủ môn trong trận đấu ấy. “Tôi tháo giỏ xe đạp có đôi chim bồ câu rồi để vào trong lưới, rồi cản phá một quả penalty” – ông nhớ lại.

Evans không còn gắn bó với chiếc xe đạp cùng đôi chim bồ câu nữa khi ông chuyển tới London làm việc cho Star, vào những năm 1920s. Tòa soạn có đường dây điện thoại riêng kết nối những sân bóng địa phương. Tác giả của How to Become a Sporting Journalist đã tận dụng điều này để gửi những bài tường thuật của mình về tờ Star. Bên cạnh sự tiến bộ về mặt công nghệ, Evans đưa ra lời khuyên:

Hãy luôn luôn tránh dùng những từ và cụm từ nghe có vẻ khó hiểu khi gọi điện về tòa soạn. Các cây viết thể thao tồi thường sử dụng những từ hay cụm từ sáo rỗng.

Đặc biệt, Evans luôn chú ý tới tính chính xác của sự việc:

Những ký giả thể thao nên tự coi bản thân là một nhà sử học, người cung cấp sự thật.

Tại những trận cầu lớn, khi chưa có công nghệ quay lại trên truyền hình, Evans luôn đi cùng một người bạn. Anh ấy sẽ đứng sau lưng ông, sử dụng ống nhòm quan sát, để đảm bảo chắc chắn không có bất kỳ chi tiết nào bị bỏ qua.

Nếu tôi không chắc chắn về bất cứ sự việc nào trên sân, tôi sẽ tới phòng thay đồ của các cầu thủ để biết sự thật. Do đó, tôi luôn đảm bảo tính chính xác của thông tin. Người đọc không muốn ký giả đoán mò cậu chàng vừa ghi một bàn kia là ai, họ muốn biết sự thật, rằng ai đã thực sự lập công.

Ảnh: Wikipedia

Bóng đá những năm 1900s – Ảnh: Wikipedia

Evans là người yêu thể thao, ông từng là quán quân một cuộc đua xe đạp. Ông thích giao lưu với những cầu thủ bóng đá, cricket hay boxing hơn các nhà báo đồng nghiệp.

Tôi có thể chân thành nói rằng những cầu thủ bóng đá nổi tiếng nhất trong khoảng 20 năm trở lại đây đều xem tôi như một người bạn, một người đồng nghiệp có thể tâm sự chuyện nghề hơn là với địa vị của một ký giả.

Mối quan hệ thân thiết giữa Evans với giới cầu thủ giúp những bài viết của ông trở nên hấp dẫn. Chuyên mục cuộc sống thể thao do ông phụ trách luôn đưa về cho tòa soạn nhiều lợi nhuận.

Evans viết tự truyện cho Jack Cock, tiền đạo nổi tiếng của Chelsea và đội tuyển Anh, đồng thời cũng là ngôi sao điện ảnh. Đây là nhân vật nổi tiếng nhất những năm 1920s. Ông sống gần Cock, tới thăm ngôi sao này mỗi chiều chủ nhật để viết. Một người bạn nổi tiếng nữa của Evans là thủ môn đội tuyển Anh, John Sutcliffe. Sutcliffe từng cứu ký giả thể thao này khi ông gặp tai nạn trong một cuộc đua xe đạp. Sutcliffe đã kéo Evans ra khỏi đường đua rồi làm ông “sống lại” với hộp sữa nóng Oxo.

Mặc dù là một huyền thoại trong của giới báo chí nhưng Evans không được những người hâm mộ và giới ký giả sau này ghi nhận đúng mực. Bởi kho tư liệu của ông trong tòa soạn tờ The Star đã bị đánh bom trong thế chiến thứ hai. “Tất cả kho báu của tôi đã bị cướp đi” – Evans tiếc nuối.

Chán nản bởi những tác động nặng nề từ cuộc chiến, Evans nghỉ hưu năm 1945. Ông tới chăm lo cho một tiểu điền trên đảo Canvey nơi cửa sông Thames. “Khi đã mãn nguyện với các trận Chung kết, bạn luôn có thể quay về với mảnh vườn và trồng củ cải” – ông viết.

Ảnh Shutterstock

Ảnh Shutterstock

Dịch từ bài viết của Paul Brown trên When Saturday Comes (The Guardian)

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Đăng Thành
4 bài viết
“Không đơn thuần là 90 phút bóng lăn. FB: https://m.facebook.com/chuot.nhat.50309”
Phát bóng lên ^