Alan Shearer – Kẻ ‘phá đảo’ Premier League

bởi Madlife ·

Ánh mặt trời mùa Hè rạng rỡ phủ xuống sân Anfield. 22 cầu thủ bước ra sân dưới sự hò hét của hơn 40.000 khán giả. Những tiếng bình luận trên sóng radio cũng đã sẵn sàng cho một trận đấu quan trọng diễn ra cách phía Đông-Nam nước Anh vài chục dặm. Đó là khoảng 4h30 chiều ngày 14 tháng 5 năm 1995.

Ngày cuối cùng của cuộc đua tới chức vô địch Premiership mùa giải 1994-1995, Blackburn Rovers làm khách trước Liverpool còn Manchester United sẽ chạm trán West Ham United tại Boleyn Ground. Kết quả của trận đấu chỉ sau hơn một giờ đồng hồ nữa,  các cổ động viên của Rovers và Red Devils sẽ trải qua một trong hai cung bậc cảm xúc – ngọt ngào hoặc cay đắng.

Cầm bóng bên ngoài vòng cấm, Alan Shearer tung đường chuyền gọn ghẽ đến Stuart Ripley, bứt tốc một khoảng 16m về phía khung thành, nhận lại bóng từ đồng đội rồi hạ gục David James – thủ môn của Liverpool với pha dứt điểm vào góc dưới bên trái khung thành.

Phần còn lại là lịch sử. Bàn thắng ấn định chiến thắng 2-1 của Alan Shearer là đủ để hiện thực giấc mơ của ngài chủ tịch Jack Walker – người đã bỏ ra khoản đầu tư 60 triệu bảng cho Blackburn Rovers thời bấy giờ. Câu chuyện cổ tích được viết lên sau 42 trận đấu lịch sử, đó là trái tim, là một công việc khó khăn và là niềm cảm hứng từ tay thiện xạ Alan Shearer. Có một điều không thể phủ nhận rằng đội bóng áo xanh-trắng vùng Lancashire chỉ vượt mặt Manchester United để đoạt chức vô địch ở thời khắc cuối cùng.

Alan Shearer ăn mừng chức vô địch Premier League trong màu áo Blackburn Rovers

Alan Shearer ăn mừng chức vô địch Premier League trong màu áo Blackburn Rovers. (Ảnh: TFT)

Hình ảnh Alan Shearer – chủ nhân của 33 bàn thắng ăn mừng với chiếc vương miện Premier League trên đầu, cho thấy 9 tháng cày ải trên các mặt sân cỏ nước Anh của tiền đạo Blackburn Rovers đã thu được trái ngọt. Đối với các cổ động viên của Rovers thì đó sẽ là một khoảnh khắc không bao giờ quên, vì nó sẽ không bao giờ có thể tái hiện một lần nữa.

Không hề ngạc nhiên khi Alan Shearer là tay săn bàn hàng đầu ở mùa giải đó cùng hai mùa giải tiếp theo – đó là những bước đầu của sự thống trị về kỷ lục ghi bàn mà cho đến ngày nay vẫn chưa một ai có thể xô đổ. Alan Shearer cũng thể hiện được phẩm chất khi thi đấu ở cấp độ quốc tế với Chiếc giày Vàng trong màu áo tuyển Anh tại EURO 1996.

Alan Shearer mãi mãi là một biểu tượng bất diệt của Blackburn Rovers khi là chân sút xuất sắc nhất của câu lạc bộ trong kỷ nguyên Premier League. Mặc dù Simon Garner là cầu thủ có số bàn thắng nhiều nhất trong lịch sử của Rovers với 192 bàn thắng nhưng số pha làm bàn của “Big Al” tại giải quốc nội chỉ dao động ở khoảng 112 đến 130 bàn thắng.

Rất đơn giản, Alan Shearer là ví dụ diển hình của một chân sút không chỉ ghi bàn đều đặn mà còn biết cách ghi bàn vào lưới những đội bóng lớn ở thời điểm đó. Alan Shearer là đối tác tuyệt vời của Chris Sutton trên hàng công – sự ăn ý của cả hai tạo nên phiên bản SAS. Nhưng Alan Shearer luôn là người dẫn đầu, một kẻ có tố chất đánh hơi bàn thắng và mang về chức vô địch cho đội bóng bằng cách ghi bàn.

Mặc dù, nhiều người đã rất vui mừng khi biết tin Alan Shearer sẽ ở lại cùng Blackburn Rovers nhưng vẫn còn mối lo khi Alan Shearer không chuyển tới Newcastle United mà vẫn còn một đội bóng khác có tên United.

Giới truyền thông Anh cho ra lò hàng loạt những câu chuyện và những tin đồn về việc tiền đạo Blackburn Rovers đầu quân cho Manchester United. Trong cuộc đua giành chữ kí với Newcastle, đích thân Sir Alex Ferguson đã liên hệ với Rovers nhưng điều bất ngờ đã xảy ra, Alan Shearer chính thức thuộc về tay Newcastle trong kỳ chuyển nhượng mùa hè năm 1996.

Có nhiều cầu thủ tôi muốn đưa về Manchester United mà không được, ví dụ như Alan Shearer, người đã trở thành một cái gai đối với chúng tôi khi khoác áo Newcastle, hay Batistuta, tiền đạo dành phần lớn sự nghiệp chơi tại Italy, hoặc Samir Nasri, cầu thủ đến Man City vào năm 2011. – Sir Alex Ferguson viết trong quyển tự truyện Leading.

Alan Shearer nở nụ cười trong màu áo Newcastle

Alan Shearer nở nụ cười trong màu áo Newcastle. (Ảnh: TFT)

Có không ít những nghi ngờ về việc Alan Shearer sẽ tiếp tục giành chức vô địch giải quốc nội, hay thậm chí là vô địch Champions League. Đầu quân cho đội bóng vùng Tây-Bắc nhưng Alan Shearer có được ra sân nhiều, giành danh hiệu và trở thành tay săn bàn hàng đầu của nước Anh hay không? Alan Shearer lẽ ra phải chơi ở vị trí cánh phải trong đội hình của Fergie hay thậm chí phù hợp với phong cách thi đấu của nửa đỏ thành Manchester?

Kết quả của vụ chuyển nhượng kỳ quặc này vừa cực kỳ thú vị, vừa đáng để cân nhắc đến nhưng cũng không thể lý giải nổi. Vì vậy, có nhiều kết quả đã có thể hiện ra khi Alan Shearer khoác áo Newcastle, nhưng thực tế Alan Shearer đã lựa chọn đội bóng nơi sinh ra, trái tim và niềm hạnh phúc của mình. Nếu Newcastle mệnh danh là những chú chim chích chòe thì Alan Shearer là thứ kho báu phát sáng mà những chú chim chích chòe đã đánh cắp được.

Giống như Blackburn thì Newcastle sẽ phải trả một cái giá đắt nếu muốn sở hữu một cầu thủ có những phẩm chất giống như Alan Shearer trong đội hình nhưng điều đó hơi lố bịch. Sau tất cả, Alan Shearer là một cầu thủ của riêng mình, một người thật sự độc đáo, một kỷ lục gia. Di sản của Alan Shearer trên thực tế là điều mà không một ai làm được. Alan Shearer từ chối kim tiền và cơ hội đứng trên đỉnh châu Âu để trở lại cống hiến cho nơi mà bản thân dành rất nhiều tình yêu. Chắc chắn rằng họ đã muốn có một vị cứu tinh nhưng ký ức về Alan Shearer là một điều gì đó lớn lao mà họ đã có. Khao khát có một bản sao của Alan Shearer cũng giống như việc cố gắng nấu một bữa tối Giáng sinh vào ngày 25 tháng 7 – điều này thật ngớ ngẩn.

Trong màu áo Newcastle, Alan Shearer đã ghi được tất cả 206 bàn trong 404 trận đấu, dẫn đầu danh sách ghi bàn trong lịch sử câu lạc bộ, xếp trên Jackie Milburn, Hughie Gallacher và Peter Beardsley – một giải thưởng mà Alan Shearer có thể cảm thấy tự hào hơn bất kì ai khác.

Alan Shearer được tôn thờ như một vị thần ở vùng Tyneside, có một chút kỳ thú khi Alan Shearer được dựng tượng bên ngoài sân vận động St James’ Park. Danh tiếng và vinh quang, Alan Shearer vẫn là một ngôi sao khiêm tốn trong những ngày còn thi đấu trên sân cỏ nước Anh. Điều đó cũng gần như được thể hiện ở những màn ăn mừng: tay giơ lên cao, cúi gập người với một nụ cười như thể hướng tới sự hưng phấn của các cổ động viên trên khán đài.

Mặc dù được lăng xê, nhưng Alan Shearer không bước tới những trận đấu với vẻ hào nhoáng và lòe loẹt. Lớn lên và được phát triển, Alan Shearer vẫn đứng trên đỉnh từ ngày giải đấu được đổi tên, dù sự phát triển của số liệu thống kê, màu sắc, kim tiền và sức ép gắn liền với kỷ nguyên mới rồi sẽ khiến kỷ lục 260 bàn thắng mà Alan Shearer đã thiết lập lên bị xô đổ. Đó là số bàn thắng Alan Shearer ghi được trong suốt cuộc hành trình của mình tại Premier League. Nên nhớ, Alan Shearer chỉ mất 212 trận đấu để ghi 150 bàn thắng – thành tích xuất sắc nhất trong lịch sử giải đấu.

Từ những cầu thủ bên ngoài bóng đá Anh nhìn vào, có vẻ hơi kỳ lạ khi một cầu thủ không thể dẫn dắt câu lạc bộ nơi sinh ra giành danh hiệu mà vẫn trở thành một biểu tượng không thể lay chuyển đối với người hâm mộ. Trong sự nghiệp khoác áo Newcastle, Alan Shearer chỉ có thể kết thúc mùa giải cùng câu lạc bộ ở vị trí thứ hai (Premier League 1996-1997) cũng như ngôi vị Á quân ở hai trận chung kết (FA Cup 1998 và 1999). Thật vậy, Alan Shearer và Newcastle thường bị chế giễu về lỗ hổng này trong sự nghiệp – nhưng nó chưa thực sự rõ ràng về sự ghen tị của những lời gièm pha đó như thế nào.

Giành tình cảm nơi trái tim người hâm mộ và kỷ lục cá nhân không bao giờ là đủ để chối bỏ những lời nói khó nghe về thành tích của Alan Shearer. Không thể chối cãi rằng đằng sau những lời chế giễu đó, có một sự thật rằng sự nghiệp của Alan Shearer sẽ tốt hơn nếu thi đấu cho Barcelona, ​​AC Milan hay thậm chí là Arsenal thay vì Newcastle ở thời điểm đó.

Nhưng điều đó đã giúp Alan Shearer trở thành một tay săn bàn mẫu mực. Alan Shearer là người kết thúc những pha tấn công, sút phạt hàng rào, đưa bóng vào góc chữ A, thực hiện những quả đá phạt đền, băng cắt đánh đầu. Sở trường của Alan Shearer là luôn tìm thấy mảnh lưới đối thủ và đánh bại những thủ môn xuất sắc nhất.

Cú vô-lê vào lưới Everton năm 2002 của Alan Shearer

Cú vô-lê vào lưới Everton năm 2002 và màn ăn mừng của Alan Shearer.

Cú vô-lê vào lưới Everton năm 2002 và màn ăn mừng của Alan Shearer. (Ảnh: Guardian)

Một trong những bàn thắng đẹp nhất trong sự nghiệp của Alan Shearer là cú vô-lê vào lưới Everton năm 2002. Sự kết hợp của lực sút và độ chính xác đưa bóng bay qua tầm với của thủ môn tạo nên một bàn thắng đẹp mà vẫn thể hiện được sự đơn giản.

Cú vô-lê đó chỉ xuất hiện một trong cả trăm lần. Vô-lê là một kĩ thuật khó và nó đến từ khoảng cách 23m rồi đi vào góc cao khung thành. Khi tôi dứt điểm, tôi biết mình đã thực hiện siêu phẩm và thủ môn không thể cản phá – The Guardian dẫn lại lời Alan Shearer.

Mỗi bàn thắng Alan Shearer ghi được và mỗi điểm số Alan Shearer mang về chứa đựng những nỗ lực không biết mệt mỏi – ngay cả khi hàng công thiếu hụt bàn thắng – đó là cách Alan Shearer đưa trận đấu trở lại tầm kiểm soát. Thật dễ dàng để tin rằng Alan Shearer đã lãng phí thời kỳ đỉnh cao trong sự nghiệp của mình tại Newcastle nhưng thậm chí điều đó còn có ý nghĩa rất nhiều nếu suy nghĩ ngược lại. Trong một thập kỉ khoác áo Newcastle – nơi Alan Shearer được tôn làm người hùng và đó là tất cả để có được sự chú ý hơn bất kì đâu khác. Lẽ ra số tiền Alan Shearer nhận được phải gấp 10 lần với tất cả những gì đã làm được.

Trong thời kỳ bóng đá Anh có những Thierry Henry, Dennis Bergkamp, ​​Ian Wright và Andy Cole nhưng họ đều không thể ghi bàn như cách Alan Shearer đã làm. Phải nói lên một thực tế rằng vẫn không có một ai tiệm cận được đẳng cấp và bắt kịp được kỷ lục của Alan Shearer trong kỷ nguyên Premier League.

Bài viết được chuyển ngữ từ bài gốc của ký giả Trevor Murray trên These Football Times

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Madlife
22 bài viết
“Viết cho đời và viết cho em”
Phát bóng lên ^