Diego Maradona: Cậu bé ích kỷ cũng không tiếc một đường chuyền

bởi Trần Thuận ·

Mưa như thác đổ từ nền trời trút xuống một đêm tháng Tư năm 1981. Đội trưởng của Boca Juniors đang chuẩn bị đối đầu River Plate. Sân vận động là cái vạc sôi sùng sục chứa đầy sự phấn khích. Mưa không dập được nhuệ khí của đám đông. Trận đấu thì bắt đầu một cách đầy bạo lực, đủ để đuổi những con bướm trẻ trở lại cái kén an toàn.

Tình cảnh ấy hết sức nguy hiểm. Vị vua tương lai của bóng đá Argentina chỉ mới là một cậu bé. Một cầu thủ trẻ chuyên nghiệp và đầy tài năng, nhưng cũng chỉ là một cậu bé.

Ảnh: Who Ate All the Pies

Ảnh: Who Ate All the Pies

Diego Maradona vừa phá vỡ hợp đồng 5 năm với Argentinos Juniors, đội bóng đã đưa cậu vào thế giới chuyên nghiệp. Đó là cái giá phải trả để được chơi cho Boca – một điều thực sự đặc biệt với thằng nhóc đã mơ về việc khoác áo CLB này từ những ngày đầu tiên đá quả bóng trên những con đường đầy bụi tại khu người lao động Italy ở Buenos Aires. Ngày Boca đối đầu Talleres de Cordoba, phần lớn trong số 65 nghìn người đến La Bombonera là để diện kiến người hùng mới. Họ đã không ra về thất vọng.

Thời điểm ký hợp đồng với Boca, Maradona đã sẵn tính kêu ngạo. Đơn giản, vì cậu đã thực sự giỏi, đã luôn dẫn đầu danh sách Vua phá lưới toàn giải đấu trong màu áo Argentinos Juniors. Tuy nhiên, khởi đầu ở Boca lại không được suôn sẻ. HLV của họ ngày ấy là Silvio Marzolini, đã dằn mặt Maradona ngay từ đầu, rằng bất chấp danh tiếng ngày một nổi, cậu vẫn sẽ được đối xử ngang hàng như mọi thành viên của đội, không phải là cá nhân đặc biệt.

Maradona

Đó là những lời khó nghe đối với Maradona, nhất là khi cậu đang mơ trở thành huyền thoại của Boca trong nhiều năm nữa. Tuy vậy, tình cảm sẵn có với đội bóng cộng thêm mối quan hệ mới đặc biệt với những Xeneizes – tên gọi các CĐV Boca – đã giúp cậu thêm quyết tâm.

Trong trận cầu đầu tiên ấy, trước Talleres, Maradona đã lập tức ghi hai bàn – đều từ chấm phạt đền – nhưng đóng góp mang tính quyết định của cậu lại là một pha kiến tạo. Bất chấp cảm giác vui sướng khi ghi những bàn thắng đầu tiên cho đội bóng yêu quý Boca, đường dọn cỗ cho người đá cặp Miguel Angel Brindisi của Diego vẫn quan trọng hơn. Bởi đáng ra, nó phải là kiệt tác của riêng cậu.

Maradona cho thấy tốc độ và sự nhanh nhẹn phi thường khi tăng tốc thả trôi một vài cầu thủ đối phương từ vạch giữa sân. Gần vượt qua hậu vệ cuối cùng, đồng thời nhận ra Brindisi đang di chuyển ở cánh đối diện, Maradona đứng trước hai lựa chọn: Ghi bàn để hoàn tất cú hat-trick trong trận ra mắt Boca, hoặc chia sẻ vinh quang với đồng đội.

Maradona, rất khôn ngoan, đã chọn cách thứ hai. Đó là khoảnh khắc rất quan trọng cho cả cậu và đội Boca, vì nó chứng minh cho ông Marzolini, rằng cậu đang chiến đấu vì tập thể.

Ảnh: Wikipedia

Ảnh: Wikipedia

Cầu thủ 21 tuổi đã cập bến Boca trong một giai đoạn đen tối của CLB. Họ đã không vô địch quốc gia suốt 4 năm và đang thi đấu chật vật. Sức hút của Maradona, ở phương diện khác, lại tạo căng thẳng trong lòng CLB. Những trụ cột của đội oán giận mức lương cao và sự săn đón khủng khiếp mà truyền thông dành cho cậu.

Và, tất nhiên, việc đội chiêu mộ Maradona để nâng cao khả năng ghi bàn cũng khai mào cho sự thù địch tiềm tàng giữa tài năng trẻ và Bridisi, một tay săn bàn chăm chỉ và khiêm tốn, từng khoác áo tuyển Argentina ở World Cup 1974.

Đó từng là cái cớ để người ta phản đối sự góp mặt của Maradona ở CLB mới, để rồi bị phá bỏ không thương tiếc, ở ngay trận ra mắt của thiếu niên anh hùng. Cậu đã củng cố vững chắc vị trí của mình, một phần không thể thiếu trong đội hình chính, và là cứu tin của các CĐV Boca.

Đã chiếm lấy trái tim của khán giả, nhưng quan trọng hơn, Maradona còn giành được cảm tình từ đồng đội trên sân. Cậu là một cầu thủ của tập thể và đồng đội của cậu hiểu điều đó. Một số khác còn chấp nhận rằng Maradona, với tài năng không thể chối bỏ, có thể trở thành biểu tượng và đảm bảo đây là “Boca của Diego”.

Grass Roots Football

Grass Roots Football

Roberto Mouzo, đội trưởng của họ thời điểm đó, đã kể với tác giả Joel Richards trong quyển Superclasico: Inside the Ultimate Derby, rằng ông nhường băng đội trưởng cho Maradona để tăng sự tự tin cho “cục cưng”, khi đội bóng đang đua vô địch. Đó là quyết định chuyển đổi rất khôn ngoan (ý nghĩa tương đương đường chuyền của Maradona trong trận debut – người dịch), giúp Diego có thêm sự tín nhiệm ngay trước trận Kinh điển đầu tiên trong đời cầu thủ.

Mưa như thác đổ từ nền trời trút xuống một đêm tháng Tư năm 1981. Đội trưởng của Boca Juniors đang chuẩn bị đối đầu River Plate. Sân vận động là cái vạc sôi sùng sục chứa đầy sự phấn khích. Mưa không dập được nhuệ khí của đám đông. Trận đấu thì bắt đầu một cách đầy bạo lực, đủ để đuổi những con bướm trẻ trở lại cái kén an toàn.

Reinaldo Merlo của Sông bạc là người đầu tiên bị đuổi vì tội đấm Brindisi. Không lâu sau, Boca cũng chỉ còn 10 người, khi Osvaldo Escudero không chịu kém cạnh Merlo mà phạm phải lỗi tương tự.

River Plate rõ ràng đã bày sẵn chiến thuật khóa Maradona, người thường xuyên phải bay lượn vì những đường tắc thô bạo mỗi khi có bóng. Nhưng, tiền đạo trẻ không dễ dàng lúng túng, mà ngược lại, trả cả vốn lẫn lời. Sau cú đúp của đàn anh Brindisi, Maradona ghi bàn ấn định tỷ số trong tình huống mà cậu vượt qua thủ môn, và chiến thắng cả người cản lối cuối cùng.

“Con kỳ đà” đó là trung vệ Alberto Tarantini, người kịp về chặn trước vạch vôi để cản phá Maradona. Nhưng nỗ lực đó vô dụng. Số 10 đã tinh ý sút về góc xa ngoài tầm kiểm soát của sải chân Tarantini, sau khi vượt qua thủ môn Ubalo Fillol bằng động tác ngoặt bóng rất khéo trước đó.

Các CĐV tất nhiên phát rồ với bàn thắng ấy, nhưng điều đặc biệt là trong cabin, HLV Marzolini cũng không thể kiểm soát cảm xúc. Người ta nói ông đã bị đau tim trong đêm.

Cùng các đồng đội, Diego đã gạt sang một bên kẻ thù lớn nhất. Để sau đó, chính cậu đá thành công quả penalty quyết định trước Racing, đưa Boca lên ngôi Metropolitano (giải đấu tồn tại từ năm 1967-1984, kéo dài bằng một nửa mùa Primera División hiện tại; nửa mùa còn lại là giải Campeonato Nacional).

Đóng góp của Maradona tại Boca thực sự khác thường, nhưng ngay cả thành tích ghi 20/33 trận cũng không thể giúp cậu ở lại. Cuộc khủng hoảng kinh tế năm 1982 của Argentina khiến Boca không còn khả năng trả góp đủ tiền chuyển nhượng cho Argentinos Juniors.

Tài khoản của Boca ở Ngân hàng Trung Ương sau đó bị đóng băng, còn Diego Maradona bất ngờ nhận ra tình cảm các CĐV dành cho mình đã thay đổi. Tình yêu và sự trân trọng biến thành oán giận, khi có người nghĩ chính mức giá 4 triệu USD của cậu khiến đội bóng rơi vào cảnh khủng hoảng tài chính.

Kết quả, cậu rời đi vào mùa Hè 1982, chỉ 16 tháng sau khi hợp đồng được ký kết để đến Barcelona, trong thương vụ đắt giá nhất lịch sử bóng đá tính đến thời điểm ấy (7,6 triệu USD).

13 năm sau, khi tái cập bến La Bombonera vào năm 1995, Maradona không chỉ đã vô địch World Cup mà còn nghiện cocaine và bị đuổi khỏi US 1994 vì nghi án doping. Người đàn ông 35 tuổi cũng không còn giữ được phong độ, nhưng các fan Boca thì không quan tâm. Tiền bạc biến bạn thành thù nhưng thời gian làm điều ngược lại. Hàng nghìn người vẫn lèn kín sân vận động ngày ông tái gia nhập. Họ nói ông đã trở về nhà.

Ảnh: Pinterest

Ảnh: Pinterest

Lược dịch từ bài viết Diego Maradona the Boca years của ký giả Matthew Gault trong ấn phẩm Argentina của These Football Times

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Trần Thuận
33 bài viết
“Bóng đá đường phố là điều vĩ đại nhất của thế giới này.”
Phát bóng lên ^