Claudio Ranieri phất cờ và phép màu chỉ xảy ra một lần

bởi Madlife ·

Mùa giải 2015-16, Leicester City của “Gã Thợ hàn” Claudio Ranieri đã giành chức vô địch Premier League. Họ cán đích với 10 điểm nhiều hơn đội xếp thứ 2 là Arsenal. Trước ngày khai màn, ngay cả những người lạc quan nhất cũng không dám tin vào điều thần kỳ này – một câu chuyện cổ tích thời hiện đại…

Quay trở lại tháng 3/1956, thời điểm Claudio Ranieri mới chỉ 4 tuổi, là con trai của một gia đình bán thịt ở Roma. Ông đang quanh quẩn trong chính cửa hàng của cha mình tại vùng ngoại ô của tầng lớp lao động ở Testaccio. Cũng ngay thời điểm đấy, có một sự kiện lớn đã xảy ra, mà hôm qua người ta chỉ nhắc đến nó khi nói về ông.

Chúng tôi đang dẫn đầu nhưng vẫn cần phải tăng tốc hơn nữa. Chúng tôi đã chinh phục được phần khó khăn nhất và chuẩn bị về đích. Bằng mọi giá chúng tôi sẽ phải giữ vững thành quả của mình và không được để bất kì ai vượt qua.

– HLV của Leicester chia sẻ

Vào ngày trước khi cuộc đua ngựa Grand National diễn ra, sự kiện Aintree được gợi đến trong hoàn cảnh này là có thể hiểu được, đặc biệt là khi mà những hoài nghi về việc liệu rằng Leicester – tỉ lệ đặt cược vô địch 1 ăn 5000 – có rơi vào kết cục “Devon Loch” (con ngựa đã vấp ngã khi chỉ còn cách vạch đích 40 mét cách đây 60 năm về trước), mặc dù họ hơn đội nhì bảng tới 7 điểm chỉ với sáu vòng đấu còn lại, thêm vào đó là quyết tâm giành danh hiệu đầu tiên trong suốt lịch sử 134 năm của CLB.

Tấm băng rôn của các CĐV Leicester City. (Ảnh: Telegraph)

Tấm băng rôn của các CĐV Leicester City. (Ảnh: Telegraph)

Và có thể họ sẽ giành được danh hiệu và Ranieri sẽ được thừa nhận, lần đầu tiên trong lịch sử. Trước trận đấu với Sunderland (nếu Leicester giành một kết quả có lợi, chắc chắn họ sẽ có mặt tại Champions League), ông đã tuyên bố rằng Leicester muốn vô địch. Mục tiêu giành chiến thắng đang nằm trong tầm ngắm và ông ấy biết điều đó.

Nhà cầm quân Italia có thể tự cho phép mình nghĩ về việc Leicester City sẽ chào đón Barcelona, ​​Real Madrid hay Bayern Munich đến sân King Power ở mùa giải này như thế nào. Và dường như không thể tin được, điều đó xuất hiện và đánh dấu một sự thay đổi của bóng đá Anh. Thành tựu mà Leicester đã đạt được hay bất cứ điều gì đã xảy ra cho phép các câu lạc bộ khác dám mơ ước, mơ về một vị trí trong top 4 hay chức vô địch chứ không phải là ngân hàng điểm của những đội bóng giàu có.

Tôi nghĩ rằng chúng tôi đã tìm được đường vào trái tim tất cả mọi người, số ít các đội bóng bình thường và các cầu thủ bình thường – Ranieri thừa nhận.

Có bao nhiêu cầu thủ của chúng tôi đã phải chơi ở những giải đấu thấp cách đây vài năm? Và điều đó là tín hiệu tốt cho nền bóng đá và cho tất cả mọi người.

Ví dụ điển hình của điều đó, chính Ranieri đã cảm nhận được sự ủng hộ của các cổ động viên Crystal Palace trước khi Leicester giành chiến thắng 1-0 trong chuyến làm khách tới sân Selhurst Park năm ngoái. Ranieri bước ra sân trước khi trận đấu bắt đầu, ông đứng bên cạnh đường biên và nhận được những tràng pháo tay tán thưởng.

Thật ngạc nhiên khi những tiếng vỗ tay dành cho tôi tại Crystal Palace xuất hiện ở đầu trận đấu chứ không phải sau khi kết thúc – Ranieri chia sẻ

Tôi nghĩ rằng bởi vì họ đang tưởng tượng Crystal Palace có thể làm điều tương tự như Leicester ở mùa giải tới. Chỉ có vậy.

Thật huy hoàng. Ranieri và đội quân của mình đã giành được sự công nhận của cả thế giới bóng đá. Những HLV như Tony Pulis, Ronald Koeman và Alan Pardew sau những lần chạm trán Leiceister đều đã tuyên bố họ muốn Leicester tiến lên và giành luôn chức vô địch. Thậm chí, Leicester còn nhận được sự ủng hộ của các cổ động viên Tottenham Hotspur và Arsenal. Thật sự đó là đỉnh cao của sự thiện chí.

Câu lạc bộ đang đi đúng hướng, đội bóng đang bay cao trên bảng xếp hạng và cả nhà cầm quân cũng vậy. Selhurst Park ở thời điểm đó không hẳn là lần đầu tiên Ranieri được các cổ động viên của đối thủ vỗ tay tán thưởng. Ông cũng đã từng đá văng Arsenal khỏi Champions League ở vòng Tứ kết, cùng Chelsea giành thắng lợi ngay trên sân Highbury vào năm 2004. Ông cũng đã được cả SVĐ North Bank tán dương.

Đúng thế, bởi vì lúc đó là một tình cảnh hoàn toàn khác, đúng không? Ranieri nói, chia sẻ về động lực của mình.

Bởi vì trong ngày Giáng Sinh… Giám đốc thể thao của Chelsea? Nhắc lại dùm tôi?…Người đến từ Manchester United ấy.

Peter Kenyon và Jose Mourinho. (Ảnh: Zimbio)

Peter Kenyon và Jose Mourinho. (Ảnh: Zimbio)

Có lẽ ông muốn nhắc đến Peter Kenyon (người đã trở thành giám đốc điều hành, không phải giám đốc thể thao, sau khi Roman Abramovich mua lại CLB)?

Peter Kenyon đã nói rằng ‘Ranieri là một xác chết biết đi’, Ranieri nhớ lại.

Và mọi người đã chứng kiến tôi chiến đấu mạnh mẽ như thế nào. Và đó là lý do mà tôi nghĩ mọi người đã vỗ tay cho tôi.

Cuối mùa giải, Chelsea cán đích ở vị trí thứ hai ở Premier League, sau Arsenal “bất bại”, và bị loại khỏi Champions League sau trận bán kết đầy hỗn loạn với Monaco khi áp lực đã khiến Ranieri dùng Robert Huth – trung vệ hiện tại của Leicester, như một tiền đạo. Đôi khi có thể thấy Ranieri xếp Jimmy Floyd Hasselbaink đá cánh phải còn Hernan Crespo đá tiền vệ.

Ranieri biết quá rõ gánh nặng của sự kỳ vọng với một đội bóng và một con người. Ông đã cảm thấy lung lay kể từ khi Roman Abramovich mua lại Chelsea vào năm 2004. Bốn năm trước đó, Ranieri từng bước tiến bộ cùng Chelsea, ông vượt qua rào cản ngôn ngữ, từ từ leo lên top đầu bảng xếp hạng và đặt nền móng của sự thành công với 3 bản hợp đồng: Frank Lampard, William Gallas, và Claude Makelele. Ngoài ra, Ranieri cũng tác động vào những thương vụ Didier Drogba, Petr Cech và Arjen Robben.

Nhưng Roman Abramovich là kẻ tham lam – luôn muốn chiến thắng nhiều hơn nữa, nhiều bản hợp đồng hơn nữa và quan trọng nhất là danh hiệu. Trận thua 1-3 Monaco tại bán kết Champions League vào tháng 5 năm 2004 là dấu chấm hết dành cho Ranieri. Mặc dù khi đó, Ranieri xứng đáng được trao cơ hội.

Ngày 13 tháng 7 năm 2015, Claudio Ranieri trở lại Premier League sau 11 năm, với tư cách là HLV trưởng của Leicester City. “Gã Thợ Hàn” thừa hưởng phần lớn đội hình của người tiền nhiệm Nigel Pearson, chỉ ký hợp đồng thêm với N’golo Kante, Daniel Amartey, Demarai Gray và giành chức vô địch. Ranieri già hơn, sở hữu vốn tiếng Anh tốt hơn nhưng cũng thông minh hơn.

Nhưng ngay cả thời điểm ấy, vẫn chưa thể gọi Ranieri là một “Devon Loch”. Ranieri mang hình ảnh một người vĩnh viễn làm kẻ về nhì. Ông đã nắm được cơ hội để kết thúc chuyện đó. Ông đã cùng Leicester đoạt chức vô địch. Ông đã chứng minh cho cả thể giới thấy rằng ông “đủ mạnh mẽ để giành lấy thành công”.

Mùa giải vừa qua họ đã rất cố gắng và cán đích với 10 điểm cách biệt.

Chúng ta phải hiểu rất rõ rằng năm nay là một năm kỳ lạ – Ranieri nói.

Kỳ lạ. Và tốt hơn là nên như vậy.

Sau chức vô địch, Leicester biết rằng phép màu chỉ xảy ra một lần

Với thời gian, Leicester dường như không còn là những hoài niệm. Họ đã quá xa lạ và rất khó để giải thích. Thay vào đó, họ cảm thấy giống như đang cố nhớ lại những ảo giác trong một vài cơn sốt mơ hồ.

Những nhà vô địch được vinh danh bằng một khối lượng xúc xích, cuộc diễu hành từ Bắc London, những bức phác họa trên tường hay những câu chuyện của các cổ động viên cởi trần ăn mừng xuất hiện trên truyền hình.

Ảnh: New York Times

Ảnh: New York Times

Với thời gian thì không gian hư ảo đã dần thu hẹp lại. Sự thật Leicester – tỷ lệ 1 ăn 5000 – đã vô địch Premier League vẫn rất khó hiểu. Ngay cả sau đó, những chi tiết nhỏ được bôi lên trong câu chuyện vẫn không thể dò ra.

Giai đoạn cuối mùa xuân năm ngoái, mọi thứ xung quanh Leicester diễn ra một cách chóng mặt và choáng váng. Thời điểm hiện tại – 8 tháng sau khi Leicester vô địch, tất cả mọi thứ dường như mờ nhạt và le lói đâu đó giữa những hồi ức và trí tưởng tượng.

Trong một thời gian dài, Leicester được gọi là “yo-yo team” – lăn lộn giữa giải hạng Nhất và hạng Hai – không bao giờ trở lại với đúng truyền thống của mình. Mùa giải 2016-2017 đã đi được một nửa chặng đường, Leicester một lần nữa đối đầu với cuộc chiến trụ hạng. Còn những ý nghĩ về việc bảo vệ chức vô địch thì đã tan biến từ lâu.

Thất bại trước Everton trên sân nhà vào ngày 26 tháng 12, Leicester chứng kiến sự bất mãn của các CĐV trên khán đài. Cũng với Everton nhưng là một chiến thắng, các CĐV tìm được chút niềm vui nhỏ khi vừa mới bắt đầu lo lắng và tức giận. Đã có những câu hỏi được đặt ra về sự khôn ngoan của câu lạc bộ, những biểu hiện của sự thất vọng về cầu thủ.

Sáu tháng đầu năm 2016 là tưởng tượng, và sáu tháng thứ hai là thực tế.

– Ranieri khẳng định.

Có những cuốn sách mang tựa đề “Fearless” và “5000-1”, cùng hàng loạt ấn phẩm khác được xuất bản để nói về “Chức vô địch khó tin nhất mọi thời đại” – giống như Gary Lineker miêu tả. Các giải thưởng tiếp tục tìm đến Leicerter. Trước Giáng sinh, Leicester được BBC bình chọn là “Đội bóng của năm”. Hay vừa qua Riyad Mahrez nhận giải thưởng “Cầu thủ châu Phi xuất sắc nhất” cùng Shinji Okazaki – “Cầu thủ châu Á xuất sắc nhất”.

Claudio Ranieri nhận giải thưởng Huấn luyện viên xuất sắc nhất năm 2016 của FIFA. (Ảnh: FIFA.com)

Claudio Ranieri nhận giải thưởng Huấn luyện viên xuất sắc nhất năm 2016 của FIFA. (Ảnh: FIFA.com)

Tất nhiên Leicester vẫn đang mơ về những giấc mơ khác: Champions League có thể xa vời nhưng FA Cup là thứ đang hiện ra trước mắt họ. Đối với Leicester bây giờ, danh hiệu có thể mang đến một điều gì đó hoàn toàn khác. Nó không phải thứ tiêu khiển nhưng là một cái đích. Trong quá khứ Leicester không bao giờ giành được nó. Các CĐV của họ vẫn còn nhớ như in nỗi đau thua 3 trận chung kết trong những thập niên 60. Giành chức vô địch là một câu chuyện cổ tích, đó là cơ hội mới mở ra chuyến hành trình đến với những điều không tưởng. Nó cũng là một lời nhắc nhở, rằng những chuyện tưởng chừng không thể sẽ trở thành có thể, và ngược lại.

*** Bài viết sử dụng tư liệu của TelegraphNew York Times ***

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Madlife
20 bài viết
“Viết cho đời và viết cho em”
Phát bóng lên ^