Marina Granovskaia, mỹ nhân khiến Chelsea bị Man United ‘vuốt mặt’

bởi Madlife ·

Marina Granovskaia sinh ra ở Nga, đã từng có 18 năm làm việc dưới quyền Roman Abramovich ở nhiều vị trí khác nhau. Bộ đôi này cùng chuyển đến London, ngay sau khi Roman mua lại Chelsea vào năm 2003.

Dưới chức danh Giám đốc điều hành nhưng chính xác hơn Marina Granovskaia là người đứng có quyền quyết định cao nhất trong lĩnh vực chuyển nhượng. Karren Brady của West Ham United có thể là người đàn bà nắm giữ chức vụ cao nhất của các đội bóng Anh: Phó chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành của West Ham – nhưng Granovskaia mới là người đàn bà có quyền lực tối thượng.

Trên sân cỏ, Chelsea đã từng có một Jose Mourinho là “Người Đặc Biệt”, dùng mọi cách để giành chiến thắng hoặc chí ít là 1 điểm. Trên thị trường chuyển nhượng, Chelsea cũng có một “Người Đặc Biệt”, Marina Granovskaia với cái mác nhà thương thuyết quyết đoán tới mức tàn nhẫn, miễn là mang tiền về và đáp ứng tham vọng của Roman Abramovich.

Hãy nắm lấy cơ hội để ở lại hoặc cuốn gói khỏi Stamford Bridge

– Marina Granovskaia đã gài John Terry gia hạn hợp đồng thêm 1 năm như vậy.

Ngày 30/6 vừa qua, đội trưởng John Terry chính thức không còn là cầu thủ của Chelsea. Mất đi biểu tượng vĩ đại, đồng nghĩa với việc kỷ nguyên đầu của Roman Abramovich đã kết thúc sau 14 năm và vừa bước sang một kỷ nguyên mới. Trong từng đó năm, Chelsea mang hình hài của một nhà vô địch khi giành 1 chức vô địch Champions League, 1 Europa League, 5 Premier League và 4 FA Cup. Trên sân cỏ là vậy, còn ở khía cạnh thương mại, Chelsea cũng có bước chuyển mình.

Những thành công mà Chelsea có được, Marina Granovskaia chỉ đóng góp một nửa bởi bà chỉ thực sự tham gia trực tiếp vào các công việc tại Chelsea từ năm 2010. Trong ban lãnh đạo của đội bóng, Marina Granovskaia đá cặp với tay Giám đốc kỹ thuật Michael Emenalo. Bộ đôi này định hình học viện của Chelsea và xây dựng hệ thống cho mượn cầu thủ. Tính đến hết kỳ TTCN mùa hè năm 2016, Chelsea cho mượn tới 38 cầu thủ trên 8 quốc gia khác nhau, trong đó có 6 nước châu Âu và 2 nước Nam Mỹ. Định kiến Vitesse Arnhem là sân sau của Chelsea cũng từ đấy mà ra. Mục đích của hệ thống cho mượn cầu thủ trẻ được Granovskaia và Emenalo đặt ra là bán để kiếm tiền thay vì gọi trở lại và đôn lên đội Một.

(Ảnh: Getty Images)

Vài điểm sáng của Marina Granovskaia có thể thấy rõ ở việc Chelsea lật kèo thương vụ Willian trước mõm Tottenham Hotspur. Tạo bom tấn Fernando Torres với giá 60 triệu bảng từ Liverpool. Chiêu mộ Cesc Fabregas và Diego Costa – hai nhân tố quan trọng của chức vô địch mùa giải 2014/15. Ngoài ra, Chelsea còn thu về 200 triệu bảng từ việc bán người thừa như Oscar, Ramires, Romelu Lukaku, Kevin de Bruyne, David Luiz, Nathan Ake và Asmir Begovic.

Nhưng đừng tưởng thế là hay, bởi chính David Luiz là kẻ ăn mừng điên dại sau khi kết liễu Chelsea tại Champions League năm 2015. Đến hè năm 2016, Chelsea đối mặt với một kỳ chuyển nhượng thất bại và buộc phải chữa cháy bằng chính anh ta với mức phí kỷ lục. Điều này giống như nhổ bãi nước bọt ra sàn nhà rồi tự liếm lại. Và rồi một hậu-vệ-không-biết-phòng-ngự có cái đầu-chỉ-để-mọc-tóc lại chắc suất đá chính trong đội hình 3-4-3 của Antonio Conte. Đối tác ở hàng phòng ngự của David Luiz là Gary Cahill – phiên bản lởm của John Terry. Bộ đôi trung vệ này cùng nhau tạo nên huyệt tử của cả hệ thống.

Cứ chuyền bóng vào giữa Luiz & Cahill là có bàn thắng

– Marcus Rashford và Dele Alli tuyên bố một cách dõng dạc.

Tiếp theo phải kể đến trường hợp của Kevin de Bruyne, tài năng trẻ từng khiến Chelsea mất nhiều công sức để chiêu mộ rồi bán tống bán tháo qua cho Wolfsburg và sau đó gia nhập Manchester City với phí chuyển nhượng khổng lồ 54 triệu bảng. Chuyện gì xảy ra sau đó thì ai cũng biết, Kevin de Bruyne kiến tạo và ghi bàn ngay trong ngày trở lại Stamford Bridge. Từ hàng thải đến một trong những tiền vệ hàng đầu Premier League cũng chỉ nhanh đến như thế. Đừng đổ hết sai lầm cho Jose Mourinho!

Nhưng mọi chuyện lên tới đỉnh điểm là vụ chuyển nhượng Romelu Lukaku vừa qua, HLV Antonio Conte phát điên với chính sách chuyển nhượng và có lý do để ra đi dù vừa mới giành chức vô địch chưa đầy 2 tháng. Sự chần chừ của Granovskaia nói riêng và BLĐ Chelsea nói chung đã tự để tuột mất mục tiêu chuyển nhượng số 1 vào tay Manchester United. Chuyện bất đồng giữa huấn luyện viên trưởng và với cách làm việc ban lãnh đạo đội bóng trở thành vấn đề lớn. Nguyên nhân cũng xuất phát từ Granovskaia mà ra. Một Jose Mourinho luôn muốn được nắm toàn bộ quyền lực ở Chelsea, dễ bề hoạt động theo ý muốn của mình – ngay lập tức bị hạn chế tầm ảnh hưởng và vị thế bởi hai Giám đốc nói trên. Lần này, Antonio Conte là nạn nhân tiếp theo phải sống trong sự quản chế đó.

Eden Hazard & Marina Granovskaia. (Ảnh: Getty Images)

Hiện giờ Diego Costa gần như không còn là người của Chelsea sau khi bị HLV Antonio Conte đuổi thẳng cổ bằng một tin nhắn, còn mục tiêu chuyển nhượng số 2 là Alvaro Morata gần như chắc chắn ở lại Real Madrid làm chân dự bị cho Karim Benzema. Vậy Granovskaia – cầu nối giữa ban lãnh đạo và các cầu thủ – đã làm gì và đứng ở đâu trong hai sự việc này? Liệu mùa giải tới, Michy Batshuayi sẽ đá chính hay Cesc Fabregas sẽ đá tiền đạo?

Không có câu trả lời chính xác cho những câu hỏi đó nhưng chắc chắn một điều Chelsea không còn là một trong những đội bóng đàm phán hay nhất trong bóng đá nhà nghề hiện nay. Cuộc sống thầm lặng có thể tiếp diễn, quyền lực tột đỉnh có thể không cần phải phô trương. Nhưng ngược lại Marina Granovskaia phải nhân giống niềm tin, ít nhất là trong hai kỳ chuyển nhượng. Không được phép khoanh tay đứng nhìn người ta hái hoa!

*** Bài viết có sử dụng tư liệu của ký giả Dean Jones trên B/R ***

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Madlife
22 bài viết
“Viết cho đời và viết cho em”
Phát bóng lên ^