Cú nhảy vọt ‘England DNA’ và thế hệ Vàng mới của người Anh

bởi Madlife ·

Bóng đá Anh từng mang nhiều hy vọng, nhưng rốt cuộc nó là thứ cuối cùng vụn vỡ, bị bác bỏ như điều gì đó tiêu cực sau mỗi giải đấu lớn. Thất bại tổng thể và có hệ thống, hy vọng không phải tia sáng của thành công tiềm ẩn mà là tiền thân của sự thất vọng.

Thật khó để xác định niềm hy vọng vào bóng đá Anh trở thành bệnh dị ứng từ khi nào? Không phải sau mùa hè Italita năm 1990, bị ĐT Đức loại ở bán kết World Cup. Không phải sau EURO 1996, với sự khởi đầu chậm chạp nhưng thay đổi kịp thời để góp mặt ở bán kết. Không phải sau World Cup 1998, bởi ở đó niềm hy vọng vào tuyển Anh vẫn lớn như thế, với một Michael Owen ghi bàn kinh điển vào lưới Argentina. Hay ngay cả sau World Cup 2002 và 2006, tuyển Anh dù thất bại trước Brazil và Bồ Đào Nha nhưng vẫn nhận được tín hiệu tích cực. Niềm hy vọng vẫn trọn vẹn như thuở ban đầu.

Các chàng trai đã thi đấu hết sức mình, hãy ngả mũ cho họ vì điều đó.

– một bình luận trên BBC.

Có lẽ là sau EURO 2012 niềm hy vọng vào bóng đá Anh mới thực sự trở thành nỗi sợ. Đó là lần cuối cùng tuyển Anh thi đấu ở mức có thể chấp nhận được trong một giải đấu lớn, cũng là lần thứ 7 trong 8 lần gần nhất tuyển Anh thất bại trên loạt sút luân lưu định mệnh. Cú panenka của Andrea Pirlo không chỉ biến Joe Hart thành chú hề mà còn là một lời khẳng định đầy thuyết phục dành cho các CĐV Tam Sư: Hãy về nhà và thôi hy vọng!

Vụn vỡ… (Ảnh: Mirror)

Trong cuốn “Fifty Years Of Hurt”, Henry Winter đã chứng minh sự sa sút của tuyển Anh từ một nhà vô địch thế giới đến nằm ngoài top 3, tiến càng xa càng tốt và tập trung vào mục tiêu đặt ra từ đầu. Cuộc hành trình từ niềm kiêu hãnh đến nỗi than thở, một chu kỳ không hề thay đổi.

Tháng 12 năm 2014, sáng kiến ‘England DNA’ được Giám đốc kỹ thuật LĐBĐ Anh, ông Dan Ashworth cùng hai HLV Matt Crocker và Gareth Southgate công bố tại trung tâm huấn luyện St George’s Park. ‘England DNA’ áp dụng vào U15, U21 nam và U23 nữ với mục tiêu cuối cùng là biến những tập thể này trở thành những nhà vô địch trong tương lai.

Chỉ 2 năm rưỡi sau đó, ‘England DNA’ đã có bước nhảy vọt với những thành công nhất định. Bóng đá Anh lần đầu vực dậy niềm hy vọng, nhưng là với đội tuyển trẻ. Tháng 5 vừa qua, U17 Anh để thua Tây Ban Nha sau loạt sút luân lưu trong trận chung kết, chấp nhận về nhì tại U17 EURO. Đây là lần thứ hai trong vòng 6 năm gần nhất, tập thể này có mặt ở bán kết. Đội hình gồm các cầu thủ như Jadon Sancho, George McEachran, Phil Foden và Callum Hudson-Odoi là những học viên ưu tú của lò đào tạo Chelsea và Manchester City. Kết thúc U17 EURO, Sancho nhận danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất giải đấu.

Đến tháng 6, U18 Anh vô địch Toulon Cup sau khi đánh bại Bờ Biển Ngà trong trận chung kết. Ở giải đấu này, David Brooks của Sheffield United được bình chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất. Nhưng tất cả chỉ thực sự vỡ òa khi U20 Anh lần đầu tiên trong lịch sử giành chức vô địch thế giới. Dominic Solanke giành danh hiệu Chiếc giày vàng cùng Ovie Ejaria, Ademola Lookman, Josh Onomah và Ainsley Maitland-Niles đều là những cái tên thi đấu rất ấn tượng.

(Ảnh: England)

Tiếp đến là tại U21 EURO, dù tuyển Anh không có sự phục vụ của Nathaniel Chalobah, Nathan Redmond, Marcus Rashford, Patrick Roberts, Ruben Loftus-Cheek, Dele Alli, Harry Winks, John Stones, Raheem Sterling, Izzy Brown, Tom Davies, Eric Dier và Luke Shaw vì nhiều lý do, nhưng cũng thừa sức chơi trận bán kết gặp U21 Đức, và chỉ để thua sau loạt sút luân lưu.

Slogan “Pride of nation” chưa bao giờ được đề cập nhiều đến như thế. (Ảnh: England)

Ngày hôm qua, U19 Anh lần đầu tiên trong lịch sử giành chức vô địch U19 EURO, sau khi đánh bại Bồ Đào Nha trong trận chung kết nhờ hai bàn thắng của Suliman và Nmecha. Đội hình này cũng đầy tài năng gồm những cái tên như Reece Oxford, Ryan Sessegnon, Chris Willock, Marcus Edwards, Trevoh Chalobah, Andre Dozzell và Ben Brereton. Tính tổng thể trong năm 2017, các đội tuyển trẻ của Anh giành 3 chức vô địch của 5 giải đấu, với phong độ chói sáng: thi đấu 20 trận, thắng tới 17 trận và chỉ để thua 1 trận. Một mùa hè chưa từng có và thật khó quên!

(Ảnh: Squawka)

Đáng lưu ý là việc đánh giá thành công nền bóng đá của cả một quốc gia thì không thể chỉ nhìn vào thành tích của các đội tuyển trẻ, đó là sự thật. ‘England DNA’ được đặt ra, đã thay đổi hệ thống bóng đá Anh một cách tích cực và cũng có bước đầu hoàn hảo. Nhưng ‘England DNA’ có thực sự thành công hay không thì còn phải phụ thuộc vào thành tích của Đội tuyển quốc gia Anh. Điều đó là tôn chỉ được đặt ra ngay từ đầu và sẽ được thấy ở World Cup 2018 tại Nga.

Tiếp đến ‘England DNA’ cần phải củng cố thêm hai điều: Thứ nhất, đây là một tầm nhìn dài hạn thay vì nhanh chóng sửa đổi. Thứ hai là LĐBĐ Anh phải dựa vào các câu lạc bộ ở Premier League để đảm bảo con đường phát triển của các cầu thủ trẻ hiện nay. Cùng với đó, các huấn luyện viên tuyển Anh phải thay đổi tư duy và các cầu thủ trẻ cũng phải tự ý thức được khả năng của mình tới đâu, sẵn sàng đối mặt với áp lực. Đó là vấn đề cần giải quyết ở bên trong. Còn vấn đề bên ngoài, câu hỏi được đặt ra là truyền thông Anh sẽ có động thái gì trước lứa cầu thủ này? Tiếp tục thổi phồng hay giữ im lặng cho đến khi đạt được thành công nhất định?

Kể từ mùa hè Italita năm 1990, ĐT Anh đã mang 13 cầu thủ trẻ tài năng tới các giải đấu lớn: Phil Neville tại EURO 1996; Michael Owen và Rio Ferdinand tại World Cup 1998; Gareth Barry tại EURO 2000; Wayne Rooney tại EURO 2004; Theo Walcott và Aaron Lennon tại World Cup 2006; Alex Oxlade-Chamberlain và Jack Butland tại EURO 2012; Raheem Sterling tại World Cup 2014; và mới nhất là John Stones, Dele Alli và Marcus Rashford tại EURO 2016. 9 người đầu tiên nắm giữ hy vọng, 4 người còn lại dập đi hy vọng.

Lần này thì hy vọng lại được thắp lên, nhưng là với các đội tuyển trẻ và giấc mơ “Thế hệ vàng” mới. Cuối cùng, giờ đây niềm hy vọng với bóng đá Anh không còn là một điều gì đó đáng sợ, hoặc là gánh nặng hay tệ hơn là điểm khởi đầu của sự thất vọng.

*** Bài viết có tham khảo tư liệu “Young England: On 2017, the summer of hope” của ký giả Daniel Storey ***

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Madlife
22 bài viết
“Viết cho đời và viết cho em”
Phát bóng lên ^