Nụ cười của Zinedine Zidane

Nụ cười của Zinedine Zidane

bởi Madlife ·

Chúng tôi có được thành quả này là nhờ vào quá trình làm việc chăm chỉ suốt 38 vòng đấu. Lên ngôi vương ở Tây Ban Nha là một trong những nhiệm vụ khó khăn nhất trên thế giới. Đây là một thời khắc quan trọng với tôi trong sự nghiệp huấn luyện. Họ đã đoàn kết trong suốt chặng đường đã qua và đó chính là chìa khóa tạo nên thành công của ngày hôm nay. Mọi người đều xứng đáng được khen ngợi, và trên hết là họ xứng đáng với danh hiệu này. Họ có niềm tin vào những thông điệp mà tôi gửi gắm. Đây là ngày hạnh phúc nhất trong sự nghiệp cầm quân của tôi. Tôi đã giành mọi vinh quang cùng CLB và La Liga dĩ nhiên là tuyệt vời nhất.

Tôi say mê với những việc mình làm. Chúng tôi đã vô địch sau 9 tháng chiến đấu và sau 5 năm chờ đợi mỏi mòn, thật khó để diễn đạt thành lời. Là người dẫn dắt Real Madrid, bạn phải hiểu mức độ kỳ vọng của nó cao đến mức nào. Tôi thích điều đó.

Bây giờ ư? Bây giờ chúng tôi sẽ đi ăn mừng. Chúng tôi sẽ đến Cibeles để chia vui cùng người hâm mộ bởi vì mọi người phải được gặp nhà vô địch của chính họ.

Đó là những đoạn rất hay trong bài trả lời phỏng vấn khá dài của Zinedine Zidane sau khi giành chức vô địch La Liga cách đây 7 tháng. Nó nói về 1 cảm giác tuyệt vời: Khi đã có thể nhận biết mọi thứ bằng trực giác, Zidane không cần phải sợ hãi, lo lắng, dù sức ép từng bủa vây tứ phía. Zidane đơn giản chỉ là đã lắng nghe chính bản thân mình.

(Ảnh: Zimbio)

Bạn thân nhất của Zidane là David Bettoni – người luôn dành cả tuần để phân tích những đối thủ tiếp theo, lập biểu đồ tái hiện cách đội bóng từng phải nhận bàn thua, cũng như phân tích các đoạn băng ghi hình. Bộ đôi này đã không thể tách rời từ khi thi đấu cùng nhau ở đội trẻ của Cannes. Một lần gặp gỡ ngắn ngủi vào năm 1988, họ đã cùng nhau đua xe từ Cannes đến Marseille. David Bettoni chạy con Ford Fiesta còn Zidane chạy con Renault Clio. Khi Zidane đầu quân cho Juventus vào năm 1996, ông đã thuyết phục CLB tìm vị trí ở một đội bóng bán chuyên dành cho David Bettoni.

Họ là một bộ đôi rất ăn khớp, như thể phiên bản của Brian Clough và Peter Taylor thời hiện đại. (Brian Clough là HLV huyền thoại người Anh từng dẫn dắt Nottingham Forest giành 2 chức vô địch C1 liên tiếp vào năm 1979 và 1980).

Trở thành HLV vô địch là cuộc đời đẹp nhất trên thế giới. Zidane và David Bettoni đã thử và đã làm được, tới 8 lần. Nhưng ở đây quá nhiều trận đấu nên họ chẳng có thời gian mà tận hưởng. Real Madrid thắng cả 2 trận El Clasico trước Barcelona ở Siêu cúp Tây Ban Nha, nhưng ngày hôm sau họ lại phải ra sân tập, bởi 4 ngày sau đó là trận khai màn La Liga. Hay kể cả khi Real Madrid có hoà 1-1 Levante hay thua 0-1 Betis thì ngày hôm sau vẫn phải ra sân tập bởi cuộc đua vô địch La Liga vẫn còn đó. Zidane phải học cách sống với cả thất bại lẫn thành công.

(Ảnh: Goal.com)

Thành công là gì, có lẽ Zidane hiểu rõ nhất điều này. Để thành công trên băng ghế huấn luyện, Zidane đã phải phát triển tâm lí của riêng mình. Zidane là người hướng nội tự nhiên và từng không được chọn là người dẫn dắt cả đội tiến lên phía trước. Zidane đã muốn tham gia vào công việc huấn luyện trước khi dẫn dắt Real Castilla. Chính điều này đã dẫn đến việc ông không tiếp tục được làm việc cùng Jose Mourinho vào tháng 9 năm 2012.

Jose Mourinho muốn có một phát ngôn viên khác, một người nào đó có thể chỉ trích những sai lầm của các trọng tài hay sẵn sàng tham gia vào các cuộc khẩu chiến, giống như Rui Faria. Còn Zidane thì muốn thực hiện công tác huấn luyện.

Điều này dễ gây nhầm lẫn rằng Zidane là một người nhút nhát hay một kẻ kiêu ngạo. Đúng như vậy, rõ ràng Zidane muốn công việc huấn luyện của mình được đưa ra bàn luận. Nhưng có cảm giác ông đã giải thích được phương pháp huấn luyện của mình, cách ông huấn luyện các cầu thủ và những quyết định được đưa ra trong trận đấu, thông điệp được Zidane gửi đi ngày một mạnh mẽ. Cũng bởi vì điều đó mà trong quá khứ Zidane chưa từng trả lời họp báo trước trận đấu với tư cách HLV của Real Castilla.

Rõ ràng khi trở thành huấn luyện viên, Zidane có đủ sức mạnh để đối mặt với những chỉ trích. Ông không dễ dàng bị lay chuyển. Ông không quan trọng hóa vấn đề tiền bạc cũng như thất bại. Ở khía cạnh cá nhân, Zidane thực hiện công việc huấn luyện của mình như một người quản lí tuyệt vời. Phải nhận tới 14 thẻ đỏ trong suốt sự nghiệp cầu thủ đã nói lên phần gai góc trong con người Zidane nhưng khi là một người quản lí, ông nhất định đã tỏ ra điềm đạm và bình tĩnh.

Đó là cảm giác của một người đã thấu hiểu và chiến thắng mọi thứ, nhưng không bao giờ bị nó chi phối. Chiến thắng là con đường mà Real Madrid và Zidane đã, đang và sẽ phải đi, nhưng trên con đường đó Zidane không bị khát khao ấy hủy hoại.

(Ảnh: Zimbio)

Thành công của Zidane nâng lên được thì cũng đặt xuống được. Còn hạnh phúc của Zidane là vứt bỏ những toan tính khi đã chiến thắng mọi thứ, từ ngọn núi lửa trong tâm hồn – thứ vô hình đến những danh hiệu – thứ hữu hình. Hay đó đơn giản chỉ là một khoảnh khắc mỉm cười mãn nguyện khi mọi nghi ngờ đã dần biến mất.

Tôi muốn xây dựng một thứ gì đó. Tôi muốn mọi người nói rằng những gì tôi làm được với tư cách một huấn luyện viên là không tồi chút nào.

Zinedine Zidane đã làm được. Nhẹ như không.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Madlife
25 bài viết
“Viết cho đời và viết cho em”
Phát bóng lên ^