Real Madrid, Barcelona và 18 ngày thù hận mang tên El Clasico

bởi Madlife ·

(Ảnh: QG)

Đôi khi số phận trêu đùa. Nó không thường xuyên xảy ra và trong thế giới bóng đá, nó càng hiếm khi xảy ra. Đôi khi chúng ta có được giấc mơ mà tất cả mong muốn, đôi khi chúng ta chứng kiến một phép màu mà đơn giản chỉ là không thể giải thích (Đan Mạch và Leicester City).

18 ngày, 4 trận El Clasico, 3 đấu trường, 2 triết lý bóng đá hoàn toàn trái ngược nhau. Đó là Barcelona của Pep Guardiola và Real Madrid của Jose Mourinho.

Đầu tiên là Barcelona, cỗ máy mà Pep đã dựng lên với chính hình ảnh của bản thân: thông minh, tài năng trên cả tuyệt vời về cả kỹ thuật lẫn tinh thần. Nòng cốt của Barcelona ở thời điểm ấy là những tuyển thủ Tây Ban Nha, những người mà chưa đầy 12 tháng trước đã giành chức vô địch World Cup lần đầu tiên trong lịch sử. Nhiều người cho rằng Barcelona là một trong những đội bóng vĩ đại nhất mọi thời đại, với phong cách tiki-taka như một câu thần chú mê hoặc tất cả những người đang theo dõi. Đơn giản Barcelona là một đội bóng đẹp, chơi những trận đấu đẹp theo cách đẹp nhất có thể.

Còn Real Madrid là những bông hoa hồng với Cristiano Ronaldo, Mesut Ozil, Karim Benzema và cũng đầy gai góc với Pepe, Sergio Ramos, Marcelo. Khi ấy Real Madrid cũng được xây dựng, gia cố giống hệt hình ảnh của vị thuyền trưởng, Jose Mourinho. Chiến lược gia Bồ Đào Nha đã gặt hái những thành công tại Porto, đến Chelsea và Inter Milan một năm trước. Jose Mourinho đến Real Madrid với giấc mơ mang về chức vô địch Champions League thứ 10 trong lịch sử câu lạc bộ, La Decima. Mourinho lạc quan, đầy khiêu khích nhưng cũng là một kẻ chiến thắng, sẵn sàng giành chiến thắng bằng mọi giá. Và 18 ngày trong khoảng cuối tháng 4 – đầu tháng 5 năm 2011 đã cho thấy Mourinho sẵn sàng nhiều hơn để điều đó xảy ra.

18 ngày được đánh dấu bởi 4 trận El Clasico nhuốm đầy cay đắng, thù địch của Real Madrid và Barcelona. Đó là lòng căm thù của ‘thông dịch viên’ Mourinho giai đoạn 1996-2000 dành cho Barcelona. Là cuộc đối đầu đầy tính biểu tượng giữa thủ đô Madrid và Catalonia độc lập thu nhỏ. Là sự phân chia giữa các tuyển thủ Tây Ban Nha – một năm trước cùng nhau giành chức vô địch World Cup 2010 – nay thậm chí không thể nhìn nhau trong từng ánh mắt.

KHÚC DẠO ĐẦU

Trận El Clasico đầu tiên của mùa giải 2010/11 diễn ra trong một buổi tối tháng 11 se lạnh, Barcelona đánh bại Real Madrid với tỷ số 5-0 trong khuôn khổ La Liga, một kết quả khiến tờ Daily Mail phải giật tít: “Buổi tối Pep Guardiola đã hạ nhục Jose Mourinho”.  Trận El Clasico cuối cùng là chung kết cúp Nhà vua Tây Ban Nha, khi trước đó Barcelona giành chiến thắng 8-0 Almeria, còn Real Madrid cũng đánh bại Sevilla với tỷ số 3-0 sau hai lượt trận. Tại Champions League, duyên số đưa đẩy Real Madrid và Barcelona gặp nhau tại vòng bán kết. Đó là kết quả  của ngày 12/4, khi Barcelona vượt qua Shakhtar còn Real Madrid dễ dàng huỷ diệt 5-0 Tottenham.

(Ảnh: IBWM)

Tiếng còi mãn cuộc ở White Hart Lane trở thành phát súng đầu tiên của series El Clasico.

– Sid Lowe

Không chỉ là một chuỗi, đó còn là một trận chiến tổng thể về hai thứ triết lý bóng đá mang bản sắc khác nhau. Pep Guardiola với trường phái bóng đá tấn công tổng lực, kế thừa Rinus Michels và Johan Cruyff đối đầu với Jose Mourinho có triết lý bóng đá thực dụng và giành chiến thắng bằng mọi giá. Nhưng đó cũng là cuộc chiến chính trị và tự hào lãnh thổ: Barcelona với những lá cờ và giai điệu của Catalonia độc lập, Real Madrid đại diện cho thủ đô Tây Ban Nha thống nhất. Ở khía cạnh cá nhân, tất nhiên đó là cuộc chiến của Cristiano Ronaldo và Leo Messi cũng như Jose Mourinho và Pep Guardiola. Cả hai là bạn ở Barcelona cuối những năm 90, khi Pep là cầu thủ còn Mourinho là tay phiên dịch cho Sir Bobby Robson. Viên gạch đầu tiên đặt nền móng cho sự thù địch là khi Inter Milan của Mourinho giành chiến thắng trước Barcelona của Pep tại bán kết Champions League 2009/10, trong lần đầu tiên cả hai đối đầu nhau trên cương vị huấn luyện viên. Sự thù địch ngày càng lớn dần lên, Mourinho đến Real Madrid với quyết tâm lật đổ sự thống trị của Barcelona trong tay Pep. Cuối cùng, cơ hội của Mourinho là đây.

Dựa vào tỷ số 5-0 ở trận lượt đi, nhà cái lên kèo Barcelona đặt 1 ăn 20 nếu giành chiến thắng cả 4 trận. Còn Real Madrid? Đặt 1 ăn 80!

1) Ngày 16 tháng 4 năm 2011: Real Madrid 1-1 Barcelona, Santiago Bernabeu, La Liga

Trận đấu đầu tiên trong chuỗi 4 trận El Clasico diễn ra trên sân nhà của Real Madrid, trong bối cảnh họ buộc phải thắng nếu không muốn bị loại khỏi cuộc đua vô địch La Liga. Như một điều đã đoán được từ trước, Mourinho bắn đi phát súng đầu tiên với phát ngôn trước truyền thông rằng Real Madrid đã chuẩn bị bằng cách tập đá với 10 người: “Đội bóng của tôi luôn bị thẻ đỏ mỗi khi đá với Barcelona”. Và Mourinho đã đúng. Phút thứ 51, Raul Albiol nhận thẻ đỏ sau pha kéo ngã David Villa trong vòng cấm. Leo Messi mở tỷ số cho Barcelona trên chấm phạt đền và các máy quay cũng kịp ghi lại hình ảnh Mourinho cười đầy nham hiểm. Trong đôi mắt của Mourinho, sự bất công vừa mới bắt đầu.

(Ảnh: Getty)

Thi đấu với 10 người, bị dẫn 1-0 trong trận đấu buộc phải thắng khiến Mourinho phải có những thay đổi. Mesut Ozil, Emmanuel Adebayor và Alvaro Arbeloa lần lượt thay thế Karim Benzem, Di Maria và Xabi Alonso. Việc tung Alvaro Arbeloa vào sân là một sự lựa chọn kỳ lạ. Nhưng khi Alvaro Arbeloa đá hậu vệ cánh phải, thì Sergo Ramos chuyển sang án ngữ khu trung lộ, cho phép Pepe đẩy lên chơi như một tiền vệ và tạo áp lực lên tuyến giữa của Barcelona. Chiến thuật đã phát huy hiệu quả. Mesut Ozil cướp bóng trước vòng cấm, chuyền cho Cristiano Ronaldo rồi đến chân Marcelo – cầu thủ sau đó bị Dani Alves phạm lỗi trong vòng cấm. Cristiano Ronaldo thực hiện thành công pha gỡ hòa 1-1 trên chấm phạt đền ở phút 81.

Real Madrid không thua nhưng đã bị Barcelona bỏ xa 8 điểm trong khi La Liga chỉ còn 6 vòng đấu. Mọi sự chú ý đổ dồn về trận chung kết cúp Nhà vua Tây Ban Nha ở Valencia. Cả Real Madrid và Barcelona có 4 ngày để thực hiện những thay đổi trước cơ hội giành danh hiệu đầu tiên của mùa giải.

2) Ngày 20 tháng 4 năm 2011: Barcelona 0-1 Real Madrid, Mestalla, chung kết cúp Nhà vua Tây Ban Nha

Trước trận, huyền thoại Alfredo Di Stefano khẳng định rằng Real Madrid đấu với Barcelona lúc này chẳng khác gì một con chuột đứng trước một con sư tử. Phía bên kia, thánh Johan Cruyff tuyên bố tất cả những gì Barcelona phải làm là giành chiến thắng ở trận El Clasico thứ 2 và thứ 4 bởi đó là nơi hiện hữu 2 chức vô địch.

Không còn nghi ngờ gì nữa, sân Mestalla đã thành chảo lửa, người hâm mộ Real Madrid và Barcelona cũng đã ngập kín đường phố Valencia – nơi có tới 2000 cảnh sát luôn sẵn sàng ở mức ‘báo động đỏ’ nếu xảy ra bạo loạn.

Pepe lại được đá như tiền vệ, liên tục gây sức ép lên Xavi, phá vỡ hệ thống chuyền bóng của Barcelona để hoàn tất một màn trình diễn ấn tượng. Nhưng rốt cuộc khoảnh khắc kinh điển lại đến ở phút 103. Cristiano Ronaldo bật cao hơn cả một vận động viên bóng rổ để thực hiện pha đánh đầu thành bàn từ đường tạt bóng của Di Maria. Giây phút ấy, thủ thành Jose Pinto và cầu thủ theo kèm là Adriano thành những gã hề bất đắc dĩ.

(Ảnh: Zimbio)

Real Madrid giành chức vô địch cúp Nhà vua Tây Ban Nha lần đầu tiên kể từ năm 2004. Lễ diễu hành được tổ chức ngay trong đêm với điểm nhấn là Sergio Ramos đánh rơi chiếc cúp xuống gầm xe bus.

Trong buổi họp báo sau trận chung kết đó, Mourinho bắt đầu nói về hai trận El Clasico ở bán kết Champions League bằng màn khẩu chiến với Pep. Mourinho dõng dạc tuyên bố có 3 kiểu huấn luyện viên: người không thích chỉ trích các trọng tài, người thích chỉ trích trọng tài khi họ mắc sai lầm (Mourinho) và kiểu còn lại là Pep – người chỉ trích trọng tài ngay cả khi họ đưa ra quyết định chính xác.

Trong phòng họp báo này, ông ta là chủ, một kẻ chết tiệt mà tôi không thể đấu lại. Nếu Barcelona muốn có một ai đó như thế thì nên tìm một huấn luyện với. Nhưng chúng tôi, là một con người và một tổ chức, không làm như vậy.

– Pep đáp trả trong buổi họp báo trước trận bán kết lượt đi.

Pep đã mất bình tĩnh và Mourinho giành chiến thắng trong cuộc chiến tâm lý. Khi trận đấu đã sẵn sàng, cả thế giới lại thêm phần hào hứng với cuộc chiến giữa Madrid và Barcelona, ​​Mourinho và Guardiola.

3) Ngày 27 tháng 4 năm 2011: Real Madrid 0-2 Barcelona, Santiago Bernabeu, bán kết lượt đi Champions League

Real Madrid lại đặt Pepe chơi ở vị trí tiền vệ, Sami Khedira bị chấn thương và được thay thế bởi Lassana Diarra, trong khi đó Raul Albiol đá chính thay cho Ricardo Carvalho. Về phía Barcelona thì Carles Puyol đã trở lại và được chơi bên cánh trái, Javier Mascherano đá trung vệ còn Seydou Keita được đá tiền vệ thay cho Andres Iniesta.

Cả hai không để lọt khoảng trống dù chỉ là một inch, hiệp 1 kết thúc mà không có bàn thắng nào được ghi. Đi về phía đường hầm, các cầu thủ và thành viên ban huấn luyện của Real Madrid và Barcelona xảy ra ẩu đả. Thủ môn dự bị José Pinto bị truất quyền thi đấu khiến đám đông người Catalonia tức điên lên.

Bước ngoặt trận đấu xảy ra chỉ 15 phút sau khi bắt đầu hiệp 2, Pepe nhận thẻ đỏ sau pha đạm gầm giày với Dani Alves. Ngay sau đó, Mourinho cũng bị truất quyền chỉ đạo sau pha nháy mắt “làm tốt lắm” với trọng tài. Lúc này Real Madrid không chỉ phải chơi với 10 người trên sân mà còn không có cả huấn luyện viên trên băng ghế chỉ đạo. Đó là điều kiện không thể lý tưởng hơn để Barcelona có thể giành chiến thắng. Và nó đã xảy ra, Barcelona đánh bại Real Madrid với tỷ số 2-0 sau 90 phút lượt đi. Cả hai bàn thắng đều đến từ đôi chân của Leo Messi. Cầu thủ vĩ đại nhất mọi thời đại? Có lẽ vậy.

(Ảnh: GiveMeSport)

4) Ngày 3 tháng 5 năm 2011: Barcelona 1-1 Real Madrid, Camp Nou, bán kết lượt đi Champions League

Ba trận El Clasico đã có kết quả và chỉ còn lại một trận. Nhà cái vẫn xếp Barcelona nằm cửa trên so với Real Madrid. Họ đã ghi 2 bàn thắng ở lượt đi, được chơi trên sân nhà ở lượt về và chỉ thiếu thủ môn dự bị José Pinto. Trong khi đó Real Madrid không có Pepe và cả Mourinho – người hưởng án phạt cấm chỉ đạo 5 trận.

Cơn mưa nặng hạt rơi xuống Camp Nou. Cả Barcelona lẫn Real Madrid đều áp dụng những gì đã học được ở các trận đấu trước và hiệp 1 kết thúc mà không có bàn thắng. Pedro mở tỷ số cho Barcelona ở phút 54 trước khi Marcelo gỡ hoà 1-1 cho Real Madrid chỉ 10 phút sau đó. Số phận của trận đấu đã được định đoạt. Barcelona 3-1 Real Madrid sau 2 lượt trận để gặp Man United  trong chung kết Champions League, và cũng giành chiến thắng với tỷ số này.

(Ảnh: Sky Sports)

4 trận El Clasico trong 18 ngày, Real Madrid thắng 1, thua 1 và hoà 2 trận. Nhưng kẻ chiến thắng thực sự phải là Barcelona. Họ giành cúp đúp vô địch La Liga và Champions League với thứ bóng đá đẹp. Nhưng Real Madrid cũng rất đáng khen. Mùa giải tiếp theo, Mourinho đánh bại Pep để giúp Real Madrid giành chức vô địch La Liga sau 4 năm chờ đợi. Điều đó đồng nghĩa với việc Mourinho nay đã trở thành huấn luyện viên giành chức vô địch quốc nội ở 4 quốc gia khác nhau: Bồ Đào Nha, Anh, Italia và Tây Ban Nha.

(Ảnh: Zimbio)

Pep mệt mỏi và rời Barcelona. Mourinho là người nở nụ cười cuối cùng. Mourinho ở Real Madrid là chuỗi ngày bảo vệ Real Madrid, lật đổ Barcelona và buộc tội UEFA đã dàn xếp các trận đấu.

18 ngày, 4 trận El Clasico, 3 đấu trường, 2 triết lý bóng đá hoàn toàn trái ngược nhau. Real Madrid thực dụng của Jose Mourinho và Barcelona tấn công tổng lực của Pep Guardiola đã nhuốm màu thù địch, cay đắng, chính trị và tự hào lãnh thổ như thế.

(Lấy tư liệu từ bài viết “18 days of hatred” của ký giả Jack Fildew trên In Bed With Maradona – IBWM)

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Madlife
24 bài viết
“Viết cho đời và viết cho em”
Phát bóng lên ^