Di sản vĩ đại của Vicente Del Bosque ở Real Madrid

Di sản vĩ đại của Vicente Del Bosque ở Real Madrid

bởi Madlife ·

Vicente Del Bosque sở hữu một bản CV mà rất ít huấn luyện viên trong lịch sử bóng đá thế giới sánh được. Ông giúp Real Madrid giành 2 danh hiệu La Liga, 2 Champions League; dẫn dắt Tây Ban Nha vô địch World Cup 2010 và EURO 2012. Dẫu vậy, điều đó không thể miêu tả hết con người Del Bosque điềm tĩnh trên băng ghế huấn luyện, ít lần biểu lộ cảm xúc, giao tiếp nhẹ nhàng và cũng xuất sắc nhất.

Một con người của tình bằng hữu, lòng kính trọng, sự tận tụy và đức ân cần hơn là ông vua của các ông vua bóng đá. (Ảnh: TFT)

Del Bosque sinh ra, lớn lên và bắt đầu sự nghiệp cầu thủ ở Salamanca, tỉnh lỵ của khu tự trị Castile & Leon – trước khi gia nhập Real Madrid của Francisco Franco, theo lời tiến cử của tuyển trạch viên Antonio Martin. Sau 2 năm khoác áo đội trẻ, ông được đăng ký trong danh sách của đội một nhưng không có cơ hội được thi đấu cho Real Madrid. Kết quả là ông trôi nổi từ đội bóng này sang đội bóng khác, dưới dạng hợp đồng cho mượn.

Đầu tiên Del Bosque đến Castellón, sang Córdoba rồi lại quay về Castellón. Ở tuổi 23, ông đã được thi đấu ở 3 thành phố có nền bóng đá nổi bật nhất Tây Ban Nha: thủ đô Madrid, phía đông Valencia và phía nam Andalusia. Trở lại Real Madrid vào năm 1973, ông thi đấu nổi bật ở hàng tiền vệ huyền thoại bên cạnh Pirri, Günter Netzer và Manuel Velázquez. Ông thường xuyên đá chính trong một thập niên, giành 5 La Liga và 4 cúp Nhà Vua Tây Ban Nha. Thiếu sót lớn nhất trong sự nghiệp cầu thủ của ông là cúp châu Âu, khi Real Madrid đặt chân tới trận chung kết năm 1981 nhưng cuối cùng để thua 0-1 Liverpool, trên sân Công viên các Hoàng tử.

Nhưng đời cầu thủ lại chẳng là gì so với nghiệp huấn luyện viên. Ở Real Madrid, Del Bosque được coi là một “chuyên gia quản lý con người” hơn là một chiến lược gia. Del Bosque làm việc, Del Bosque chiến thắng và Del Bosque trở nên xuất sắc đều nhờ tài đối thoại. Câu chuyện về 4 năm ngồi ghế huấn luyện viên Real Madrid của ông được gói gọn trong hai từ: Thành công và Bất hạnh.

Ngay từ những ngày đầu tiên trong sự nghiệp cầu thủ, Del Bosque nhận ra rằng không có màu áo nào phù hợp hơn màu trắng của Real Madrid, vì: “Đá bóng cho Franco còn hơn cầm súng Franco”. Sau khi giải nghệ vào năm 1984, ông chuyển sang dẫn dắt đội trẻ và thỉnh thoảng có cơ hội cầm đội một mỗi khi Real Madrid thay huấn luyện viên. Cơ hội để Del Bosque thiết lập nên một đế chế tại Real Madrid đến vào tháng 11/1999, thời điểm chiến lược gia Xứ Wales – John Toshack bị sa thải.

Một huấn luyện viên tài năng thiên bẩm. (Ảnh: Eurosports)

Rất ít người mong đợi Del Bosque sẽ sống sót trên ghế huấn luyện của Real Madrid. Del Bosque không có kinh nghiệm huấn luyện ở đẳng cấp cao và thiếu cá tính khiến phần lớn tin rằng việc bổ nhiệm ông mang đầy tính suy nhược của Real Madrid ở thời điểm ấy. Mặc dù Real Madrid đã giành chức vô địch Champions League lần đầu tiên sau 32 năm, nhưng sau đó đội chủ sân Santiago Bernabeu lại bắt đầu lo lắng về khủng hoảng tài chính.

Del Bosque thổi hồn vào Real Madrid bằng sự điềm tĩnh và cân bằng. Đội hình Real Madrid được bổ sung Steve McManaman và Nicolas Anelka – hai cầu thủ có kinh nghiệm và sức trẻ trong kỳ chuyển nhượng mùa Hè 1999; có Iker Casillas và Raúl là tương lai, trong khi Fernando Hierro và Fernando Redondo đã gắn bó từ lâu.

Tháng 4/2000, Real Madrid chạm trán ĐKVĐ Man United tại tứ kết Champions League cũng là lúc Del Bosque trở thành bậc thầy chiến thuật. Sau khi hoà không bàn thắng ở lượt đi trên Santiago Bernabeu, Del Bosque khiến Man United của Sir Alex Ferguson không kịp trở tay trong trận lượt về tại Old Trafford. Iván Helguera được kéo xuống thành trung vệ – kẹp giữa Iván Campo và Aitor Karanka, giải phóng đôi cánh Roberto Carlos và Míchel Salgado. Những quyết định được Del Bosque đưa ra và Real Madrid bắt đầu thể hiện sự vượt trội. Cú đúp của Raul và pha đốt lưới nhà của Roy Keane giúp Real Madrid dẫn trước 3-0 ở phút 52; David Beckham và Paul Scholes ghi bàn nhưng không đủ để Man United lội ngược dòng. Sau Man United, Real Madrid tiếp tục loại Bayern Munich để tiến đến trận chung kết Champions League, gặp Valencia tại Stade de France.

Dưới sự theo dõi của 80.000 cổ động viên ở Pháp, Real Madrid đã nhấn chìm Valencia với 3 bàn thắng của Fernando Morientes, Steve McManaman và Raúl. Chức vô địch giúp Del Bosque giữ ghế, khi trước đó Real Madrid đã kết thúc mùa giải La Liga ở vị trí thứ 5 trên bảng xếp hạng.

Trên sân mọi thứ đã diễn ra tốt đẹp sau một mùa giải nhưng ở cấp thượng tầng của Real Madrid lại có sự thay đổi. Không đầy 2 tháng trước, Real Madrid giành Champions League thứ 2 trong 5 năm dưới quyền Chủ tịch Lorenzo Sanz. Trước Lorenzo Sanz, Real Madrid đã không vô địch châu Âu sau thời Alfredo Di Stéfano thi đấu, tức hơn 30 năm. Dù vậy, Lorenzo Sanz vẫn phải nhường ghế Chủ tịch cho Florentino Perez – người đã thuyết phục 70.000 CĐV cử tri với lời hứa đưa Luis Figo về Real Madrid. Bên cạnh đó, Florentino Perez còn đưa ra thêm một quyết định đầy khôn ngoan, khi giữ lại Del Bosque.

Giấc mơ của Florentino Perez là tái hiện thời đại của Paco Gento-Di Stéfano-Ferenc Puskás. (Ảnh: Marca)

Cách xây dựng Real Madrid của Florentino Perez và Del Bosque rất khác biệt. Florentino Perez muốn Real Madrid vĩ đại hơn, nam tính hơn, tinh tế hơn nhưng vẫn phải thành công trên sân cỏ. Del Bosque muốn duy trì sự thành công ban đầu, tô điểm bản CV cá nhân và giành mọi danh hiệu có thể. Mùa giải 2000/01 chứng kiến Real Madrid vô địch La Liga lần thứ 28 trong lịch sử. Như vậy, trong vòng 18 tháng sau khi thay thế John Toshack, Del Bosque đã giúp Real Madrid giành 2 danh hiệu lớn.

Một năm sau khi chiêu mộ Luis Figo, Florentino Perez tiếp tục gây sốc khi đưa về Santiago Bernabeu một cầu thủ xuất sắc nhất thế giới – Zinedine Zidane. Tiền vệ người Pháp là đỉnh kim cương ở hàng tiền vệ trong đội hình 4-1-3-2 của Del Bosque với Luis Figo, Santiago Solari và Claude Makélélé. Còn hàng tiền đạo của Real Madrid là sự góp mặt của song sát Raúl và Fernando Morientes. Del Bosque muốn mọi thứ đơn giản từ lý thuyết, Claude Makélélé hỗ trợ phòng ngự trong khi Roberto Carlos và Míchel Salgado thoải mái tấn công hai bên cánh.

Năm 2002 cũng là kỷ niệm 100 năm sinh nhật của Real Madrid. Lễ ăn mừng đã diễn ra muộn hơn khi Real Madrid thất bại trước Deportivo La Coruña, trong trận chung kết cúp Nhà Vua Tây Ban Nha ngay tại Santiago Bernabeu. Nhưng ở Champions League, Real Madrid lần lượt đánh bại ĐKVĐ Bayern Munich ở tứ kết, và Barcelona ở bán kết.

Trận chung kết diễn ra ở Hampden Park, Real Madrid giành chiến thắng trước Bayer Leverkusen theo kiểu Galacticos, nhờ một Galactico. Pha vô-lê của Zinedine Zidane được coi là bàn thắng đẹp nhất lịch sử Champions League, Real Madrid giành chức vô địch trước sự chứng kiến của Florentino Perez, Alfredo Di Stéfano, và cả Nhà Vua Tây Ban Nha, Juan Carlos – một Madridista. Sự đơn giản – là phương châm cho Del Bosque – đã được chứng minh bằng 2 chức vô địch Champions League trong 3 mùa giải. Đây cũng là thời kỳ thành công nhất của Real Madrid sau kỷ nguyên Alfredo Di Stéfano & Ferenc Puskás.

Ở mùa giải 2002/03, Real Madrid vô địch Siêu cúp châu Âu, Club World Cup và La Liga thứ 29 trong lịch sử nhưng đế chế của Del Bosque đã kết thúc. Văn hoá, ý tưởng, phương pháp huấn luyện và xung đột quyền lực với Florentino Perez buộc Del Bosque phải vẫy tay chào Santiago Bernabeu. Một số cho rằng Del Bosque quá ‘xấu xí’ và không đủ ‘phong cách’ để trở thành huấn luyện viên của Galacticos được Florentino Perez dựng lên. Số khác lại nghĩ ông là một chiến lược gia lỗi thời đối với những siêu sao của bóng đá thế giới – trong đó có David Beckham, cầu thủ vừa mới gia nhập Galacticos.

Del Bosque bị Florentino Perez sa thải ngay sau khi Real Madrid đoạt chức vô địch La Liga mùa 2002/03. (Ảnh: AS)

Del Bosque có thể ngẩng cao đầu khi ra đi bởi ông là một phần không thể tách rời với thành công đời đầu của Chủ tịch Florentino Perez. Trong gần 4 năm dẫn dắt Real Madrid, ông đã giành 113 chiến thắng sau 203 trận đấu, qua đó trở thành một trong những huấn luyện viên xuất sắc nhất trong lịch sử với 8 danh hiệu lớn nhỏ.

Di sản lớn nhất của Del Bosque ở Real Madrid không chỉ là tạo ra tập thể chiến thắng mà còn tạo ra những giá trị tự hào cho tập thể ấy dù chẳng cần to tiếng, thị uy, hay nắn gân cầu thủ bằng quyền hạn. Del Bosque không biến các cầu thủ thành những cỗ máy, và dạy cầu thủ bằng cách kể chuyện.

Những gì chúng ta bảo vệ là phong cách của chúng ta, và khi bảo vệ nó, chúng ta không được gục ngã. Cách tốt nhất để bảo vệ nó là vận hành nó một cách tốt nhất có thể.

Real Madrid làm theo lời chỉ dạy ấy một cách xuất sắc và vì thế danh hiệu chỉ là một phần rất nhỏ của sự vĩ đại.

*** Lấy tư liệu từ bài viết của ký giả Karan Tejwani trên Thesefootballtimes ***

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Madlife
25 bài viết
“Viết cho đời và viết cho em”
Phát bóng lên ^