[KHO BÁU] Đặng Văn Lâm: Lửa Việt bừng trong mắt Gấu Nga

bởi Trần Thuận ·

Những hành động như thể là mất tự chủ của Quang Hải cách đây 10 tháng, và Đặng Văn Lâm vào tối qua, lột tả chính suy nghĩ thực nhất của họ vào thời điểm ấy, rằng gia đình, bạn bè và Tổ quốc hãy nhìn xem, tôi đã không phụ lòng mọi người; đã đại diện mọi người đến tranh tài ở đấu trường này và làm được điều mà chúng ta có thể hãnh diện.

Nguồn: SPORT5

1. Đó là một khoảnh khắc bùng nổ đầy bất ngờ, vì không nhiều người đã ngóng đợi: Lão tướng Anh Đức vừa đoán đúng ý đồ chọc khe của đàn em Văn Đức, và đang nỗ lực thoát xuống để đối mặt với thủ môn. Văng vẳng hai bên tai và trong đầu anh, có lẽ là những lời chê bai của rất nhiều người về sự chậm chạp, và độ “chân gỗ” trong các pha dứt điểm của tiền đạo này. Nhưng Anh Đức không tin như thế. Tiền đạo người Sông Bé đã đuổi kịp quả bóng, không thèm nhìn thủ môn lấy một cái, rồi dùng chân trái “ký gửi” nó thẳng vào khung thành.

Phút 60 trên sân Mỹ Đình, ở trận đại chiến quyết định cục diện bảng A – AFF Suzuki Cup 2018, Việt Nam bất ngờ nâng tỷ số lên 2-0, trong thời điểm đội khách Malaysia đã đang dâng cao tìm bàn gỡ hòa.

Cách vị trí Anh Đức dang rộng vòng tay ăn mừng khoảng 100 mét, thủ môn Đặng Văn Lâm bỗng hướng về khán đài, đưa tay phải lên chào kiểu quân đội, miệng hét những câu gì đó đầy phấn khích, rồi nhìn chằm chằm, và hôn lên lá cờ Việt Nam trên ngực áo.

Dịch chuyển không gian thêm hơn 1700km về phía Nam, và sau đó 11 phút – khi màn ăn mừng của Văn Lâm được phát lại, cả phố đi bộ Nguyễn Huệ ai cũng nở nụ cười khi thấy hình ảnh xúc động trên màn hình, còn em trai tôi thì thốt lên: “Đẹp quá! Một hình ảnh quá đẹp”.

Dịch chuyển thời gian về tiếp 3 tháng trước, ở Hải Phòng, Văn Lâm cũng đã thực hiện một màn ăn mừng tương tự như thế, khi chứng kiến ĐT Nga quả cảm đánh bại Tây Ban Nha sau loạt luân lưu cân não ở World Cup 2018. Chính vì vậy, mới có người bình luận rằng màn “chào cờ” của Lâm hồi tối qua, là thể hiện niềm tự hào của cả hai dòng máu Việt-Nga chảy trong huyết quản của anh…

Văn Lâm ăn mừng!

Thủ môn Văn Lâm ăn mừng!

Posted by Đặng Văn Lâm Official Fanpage on Friday, November 16, 2018

2. Họ đã đúng, bởi Đặng Văn Lâm chính là một trong 10 ngôi sao mang hai quốc tịch ở AFF Suzuki Cup 2018, và thực tế, sự nghiệp thủ môn của anh cũng được khởi nguồn, và chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi triết lý bóng đá Nga. Nếu vào Facebook cá nhân của Văn Lâm thời điểm hiện tại, bạn cũng sẽ dễ dàng thấy hình ảnh chú Gấu Nga được đặt trang trọng ở mục Featured Photos.

Có quê quán ở Thanh Hóa, nhưng Văn Lâm lại sinh ra ở Nga vào năm 1993, với cha người Việt và mẹ là một cô gái ở xứ Bạch Dương. Chính Jukova Olga đã tự tay chèn thêm chữ “Lev” vào tên tiếng Nga của Đặng Văn Lâm, vì bà là một fan của thủ môn huyền thoại Lev Yashin, và đã vô tình mở ra hành trình của một người gác đền mới.

Số phận của Lâm có lẽ đã được đặt sẵn trước khung thành, không phải chỉ vì cái tên đệm, mà bởi Nga, nơi anh sinh ra và lớn lên, là đất nước “cuồng” vị trí thủ môn nhất làng túc cầu.

Ảnh: Facebook Dang Van Lam

Tính đến thời điểm hiện tại, đã là hơn nửa thế kỷ từ khi Yashin một tay đưa đội Liên Xô vào đến Bán kết World Cup 1966, nhưng thủ môn này vẫn thường xuyên đứng đầu trong các cuộc bình chọn những VĐV được yêu thích nhất ở Nga. Đến tận ngày nay, nếu ở Anh, hầu hết đám trẻ con đá bóng đều muốn trở thành một tiền đạo cắm, ghi những bàn thắng và giành lấy ánh hào quang, thì trên sân trường nước Nga, vị trí được thèm muốn nhất vẫn là người gác đền.

Tình yêu của người Nga dành cho vị trí thủ môn có lẽ được bắt đầu từ năm 1936, với bộ phim hài Vrata (Thủ môn), do đạo diễn Semyon Timoshenko chuyển thể từ một tiểu thuyết của nhà văn Lev Kassil. Nhân vật chính trong bộ phim đó là Anton Kandidov, do diễn viên được đông đảo khán giả Nga ngày ấy mến mộ là Grigori Pluzhnik thủ vai.

Ban đầu, Kandidov làm công việc chất dưa hấu lên xe chở hàng. Do đặc thù công việc, mà anh chàng này trở nên rất giỏi trong việc hứng những quả dưa rơi xuống đường. Khả năng bắt dưa thiện xạ ấy đã giúp anh được một nhà tuyển trạch chú ý và được mời về chơi cho một CLB của ông ta. Cao trào của bộ phim là khi đội bóng của Kandidov đụng độ một đối thủ đến từ xứ Basque (Tây Ban Nha), anh đã cản phá một loạt những pha dứt điểm của đối phương, trước khi… băng qua phần sân bên kia để ghi bàn thắng quyết định ở phút cuối cùng của trận đấu.

Ngoài nội dung thú vị, thì nhạc phim của Vrata cũng mang lại rất nhiều cảm hứng cho người dân Nga giai đoạn ấy. Những câu ấn tượng nhất trong bài hát đó là: “Này chàng thủ môn, hãy chuẩn bị cho trận chiến/Anh là người lính gác của khung thành/Hãy tưởng tượng một đường biên giới phía sau lưng anh”.

Bàn thắng muộn của Kandidov có thể là tình tiết hư cấu, nhưng ngoài đời thì những thủ môn Nga – mà cụ thể là Yashin – cũng cực kỳ xuất sắc trong vai trò của mình ở thời điểm đó, để chiếm trọn tình yêu của các khán giả Nga.

Ảnh: Lukas Arts

Văn Lâm từng chia sẻ mình bén duyên với vị trí thủ môn khá tình cờ, chứ không phải nhờ truyền thống trên:

Từ năm lớp một, Lâm đã bắt đầu đi đá bóng. Ngày đó, thầy giáo lớp bóng đá mời Lâm vào khung thành để thử bắt. Thầy sút thử vài quả và thấy Lâm có phản xạ một chút, nên mới ngỏ lời mời Lâm làm thủ môn vào năm sau đó.

– chàng trai 25 tuổi kể với Goal Vietnam

Song thực ra, anh cũng đã có sẵn năng khiếu mà không biết: Văn Lâm là con của diễn viên Đặng Thanh Sơn, anh em song sinh của NSND ngành múa Đặng Hùng. Chị họ của anh lại là diễn viên múa Linh Nga, được mệnh danh là “Chim Thiên nga” của làng múa Việt Nam, nên chắc chắn Lâm cũng đã có sẵn “gen bay lượn” trong người.

“Từ năm 8-14 tuổi, Lâm tập trong học viện Spartak Moskva, sau đó thì chuyển sang CLB Dynamo Moska cho đến khi tốt nghiệp ở đấy” – Văn Lâm kể tiếp. Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất của anh, là khi được gọi lên tập cùng đội một của Dynamo vào năm 17 tuổi, khi thủ môn chính Vladimir Gabulov dính chấn thương.

Trong một buổi tập như thế, Đặng Văn Lâm đã đẩy được một cú sút mạnh của Alexander Kerzhakov, tiền đạo sau này rất nổi bật trong màu áo ĐT Nga ở EURO 2012 và World Cup 2014. Đó là một cảm giác rất khó tả mà Lâm không thể nào quên.

Ảnh: Zastavki

3. Hồi trước World Cup 2018, trong một buổi phỏng vấn khác, Văn Lâm từng tiết lộ anh rất ngưỡng mộ lối bắt bóng của Manuel Neuer và David de Gea, nhưng thích nhất vẫn là Igor Akinfeev, thủ thành sau đó đã đẩy được ba quả penalty trong loạt luân lưu với Tây Ban Nha.

“Trong số các thủ môn được tham dự World Cup, người Lâm thích đầu tiên là thủ môn đội tuyển quốc gia Nga, Igor Akinfeev. Điều Lâm ấn tượng nhất ở Igor là sự lạnh lùng, bình tĩnh ở trong khung thành, đó là điểm mạnh nhất của thủ môn đội tuyển quốc gia Nga”.

Đặng Văn Lâm có lẽ đã học hỏi ở Akinfeev rất nhiều, vì anh nhận định về đàn anh ở ĐT Nga, với hai phẩm chất nổi trội đó, mà cứ như miêu tả hình ảnh của chính mình trong khung thành Hải Phòng và ĐT Việt Nam hiện tại. Không dừng lại ở đó, Văn Lâm còn giống Akinfeev hai chi tiết lớn nữa trên con đường sự nghiệp.

Đầu tiên, nếu Akinfeev từng vô cùng chật vật, gặp rất nhiều khó khăn: Đã có lúc được bóng đá Nga gọi là Yashin mới, nhưng cũng hơn một chục năm “chết chìm” trong áp lực ấy; từng sở hữu một chuỗi 43 trận… thủng lưới rất đáng xấu hổ, như một trò hề ở Champions League trước khi bước ra ánh sáng tại World Cup trên sân nhà ở tuổi 32… thì Văn Lâm cũng vậy.

“Những người theo dõi Lâm thì biết, con đường của tôi chưa bao giờ dễ cả” – anh từng viết trên Facebook như thế. Năm 12 tuổi, bước ngoặt đầu tiên trong cuộc đời Văn Lâm đã xuất hiện, khi anh dính một chấn thương nặng, và khi trở lại, thì không còn được bắt chính cho đội trẻ của Spartak trong suốt một năm ròng. “Đối với một cầu thủ trẻ đang phát triển, đó là điều vô cùng khó khăn và gia đình quyết định để tôi chuyển sang đội bóng cùng thành phố Dynamo Moscow” – anh khẳng định.

Thích nghi và có nhiều thời điểm tỏa sáng ở Dynamo, nhưng đến ngày tốt nghiệp học viện, Văn Lâm vẫn không đủ điều kiện để được ký hợp đồng chuyên nghiệp với đội một.

Sau khi tốt nghiệp, thì những suy nghĩ đầu tiên của Lâm là rất muốn về Việt Nam cùng bố và thử việc ở các CLB của Việt Nam. Lâm còn nhớ là mình đã search Google cùng bố để tìm các CLB ở Việt Nam, trong đó, có Hoàng Anh Gia Lai.

– Văn Lâm kể tiếp

Thế là, chàng thủ thành Việt kiều đã khăn gói hồi hương và lên Phố Núi. Những tưởng sẽ sớm thành công, nhưng hóa ra đây chính là giai đoạn mà những hạn chế của Văn Lâm bộc lộ nhiều nhất: Những năm đầu ở HAGL, Lâm “Tây” không có nhiều cơ hội. Anh từng được gọi lên U19 Việt Nam, nhưng không để lại dấu ấn. Trong cuộc cạnh tranh vị trí khốc liệt của CLB khi ấy đang đứng trong tốp đầu V.League, Lâm bị đẩy sang Lào, chơi cho Hoang Anh Attapeu.

Ảnh: NVCC

Năm 2013, lãnh đạo CLB gửi tôi sang Hoàng Anh Attapeu (Lào) để tích lũy thêm kinh nghiệm. Mọi thứ đều xa lạ, ngoài HLV là người Việt, trong đội chỉ có duy nhất một cầu thủ có thể nói tiếng Anh. Nhìn chung đồng đội đều thân thiện, nhưng quả thực tôi đã có nhiều trải nghiệm ‘đáng quên và đáng sợ’ ở đấy. Điều kiện thi đấu ở Lào rất kém và tôi phải nỗ lực nhiều để vượt qua những rào cản. Tất cả là vì giấc mơ trở lại và khẳng định sự nghiệp ở quê nhà.

Nhưng ước mơ ấy cũng không sớm thành hiện thực. Sau tròn 3 năm không đạt được sự tiến bộ đáng kể nào ở Việt Nam, năm 2014, Lâm phải nghe lời khuyên của bố về Nga học… kế toán.

Đó là thời gian Lâm từng nghĩ là mình sẽ nghỉ bóng đá. Lúc đó, Lâm đã thi vào đại học. Nhưng hai tháng đấy lại là khoảng thời gian buồn chán nhất trong cuộc đời của tôi. Sau đó, Lâm mới quyết định là sẽ trở lại, để đi theo cái nghề yêu của mình. Bước đầu tiên, là gõ cửa các CLB hạng hai để thử việc.

– Văn Lâm tiết lộ

Bước ngoặt xảy đến vào thời điểm U23 Việt Nam chuẩn bị đá SEA Games 2015. Cảm giác lúc đấy rất là khó chịu, vì Lâm phải chứng kiến những người bạn ngày trước từng tập luyện và thi đấu cùng mình đang chuẩn bị cho một giải đấu lớn ở Việt Nam. Lâm cũng rất muốn có mặt ở đó, nên đã lên Facebook và tâm sự trong một status như các bạn đã biết. Sau đó, Chủ tịch của CLB Hải Phòng đã đọc được status ấy và mời Lâm về.

Chuyện sau đó thì đã quá nổi tiếng: Văn Lâm từ vị trí số 3 trở thành thủ môn số 1 của Hải Phòng, cùng đội thành phố Hoa Phượng Đỏ giành danh hiệu Á quân V.League 2016 trước khi được triệu tập lên ĐT Việt Nam, ngồi dự bị ở AFF Cup 2016. Sau những sai lầm đáng trách của Trần Nguyên Mạnh ở giải đấu ấy, Văn Lâm trở thành lựa chọn số một ở đội tuyển và giữ vững vị trí ấy đến ngày hôm nay.

Con đường tưởng như đã trải hoa hồng với thủ môn Việt kiều, thì lại bất ngờ rẽ thêm một bước ngoặt: Bê bối “hỗn hào” và bị trợ lý Lê Sỹ Mạnh đuổi chém buộc Văn Lâm phải tạm rời Hải Phòng trong tình trạng đa chấn thương ở chân. Anh phải nương nhờ hết VFF rồi PVF, và không được thi đấu một trận nào trong hơn nửa năm (từ đầu tháng 9/2017 đến đầu tháng 3/2018, khi V.League 2018 khởi tranh)…

Ảnh: Instagram Văn Lâm

Nhưng chẳng ai có thể ngờ là, Văn Lâm đã lại dùng chính quãng thời gian đó để… chuẩn bị cho tham vọng AFF Suzuki Cup 2018. Trong thời gian ở PVF, anh không chỉ được Trưởng Ban Y tế & Vật lý trị liệu Nick Dawes nhiệt tình theo dõi, chữa trị chấn thương; mà còn có cơ hội được tập luyện cùng HLV Jason Brown, từng bắt cho Blackburn Rovers ở Premier League.

Văn Lâm có lẽ là tuyển thủ Việt Nam nghĩ đến AFF Cup lần này sớm nhất, và có kế hoạch chuẩn bị cho nó kỹ càng nhất. Sau khi trị thương xong, hàng ngày anh vẫn bắt xe từ Hải Phòng xuống Hưng Yên để tập với HLV Brown. Tốn cả triệu đồng tiền đi lại mỗi ngày, nhưng Lâm bảo cơ hội hiếm hoi được tập với chuyên gia đẳng cấp thế giới quan trọng hơn tiền bạc.

Ảnh: Tiền Phong

Tết Mậu Tuất vừa rồi Văn Lâm không về Nga, mà ở lại Hải Phòng tập luyện vì nghĩ mình đã mất quá nhiều thời gian. Đến tháng 3/2018, anh lặn lội trở lại PVF để xin tập với chuyên gia Nick Daves. Ba tháng sau đó, anh vét tiền dành dụm để mời riêng ông Jam Ashrapov, HLV thể lực của U20 Spartak Moskva, từng huấn luyện hàng loạt danh thủ Nga để hướng dẫn mình suốt vài tuần.

Ảnh: Thể thao & Văn hóa

Mồ hôi và tiền bạc của Văn Lâm được đền đáp xứng đáng: Anh tỏa sáng ngay trong trận đầu tiên trở lại sau chấn thương, ở ngày khai mạc V.League 2018. Dù Hải Phòng sau cùng thua Hà Nội 0-1 trên sân Hàng Đẫy, nhưng Văn Lâm vẫn chinh phục được tất cả mọi người, với những pha cứu thua xuất thần, bao gồm một tình huống phản xạ được so sánh với… De Gea ngày hôm đó.

Không ngoài dự đoán, đến cuối mùa giải, Văn Lâm trở thành thủ môn có thành tích tốt nhất V.League 2018, khi chơi 25 trận mà chỉ để lọt lưới 26 bàn. Dù Hải Phòng chỉ xếp hạng 6, nhưng họ lại là đội có hàng thủ tốt nhất V.League, vượt xa nhà vô địch Hà Nội (30 bàn thua), Sanna Khánh Hòa của đàn anh Nguyễn Tuấn Mạnh (27 bàn thua) hay FLC Thanh Hóa của Bùi Tiến Dũng (29 bàn).

Chừng đó với Văn Lâm là chưa đủ. Anh vẫn duy trì lịch trình tập luyện đều đặn hàng ngày, với những chỉ tiêu được tăng dần, vì biết mình còn lắm khuyết điểm – như đàn anh Bùi Tấn Trường đã chỉ ra trước thềm AFF Cup:

“Cả Đặng Văn Lâm, Nguyễn Tuấn Mạnh hay Bùi Tiến Dũng đều rất xuất sắc, nhưng xét về trình độ thì Văn Lâm xứng đáng đứng trong khung thành nhất. Đó là một thủ môn thi đấu khá chắc chắn, giữ khoảng cách rất tốt với các hậu vệ. Một điểm mạnh khác của Lâm là khép góc rất tốt và an toàn, còn điểm yếu là khả năng phán đoán và ra vào của em ấy chưa chuẩn xác cho lắm” – thủ môn kỳ cựu của Bình Dương phân tích.

4. Trở lại câu chuyện của Đăng Văn Lâm, và thủ môn anh yêu thích nhất Akinfeev. Có thêm một nét tính cách mà Lâm rất giống Igor nữa, là họ đều yêu thương rất quyết liệt quê cha đất tổ. Những người như thế, sẽ sẵn sàng chiến đấu rất dữ dội vì quê hương.

Ảnh: GOAL Vietnam

Dẫn chứng cụ thể, là vào năm 2005, tức sau khi vừa vô địch UEFA Cup cùng CSKA Moscow; và cả trong nhiều thời điểm khác nhau trong sự nghiệp nữa, Akinfeev từng được đồn đại sẽ rời nước Nga, nhưng anh đều bác bỏ:

Có rất nhiều đội bóng mạnh trên thế giới này nhưng tôi yêu CSKA và cả nước Nga nữa. Tôi thích người dân Nga, bản sắc Nga và những hàng bạch dương. Tôi tin vào Chúa và thích đi nhà thờ Chính thống giáo. Rõ ràng, tôi sẽ không có đầy đủ những điều đó nếu ra nước ngoài thi đấu. Thú thật, chỉ hai tuần tập huấn châu Âu thôi cũng đã khiến tôi cảm thấy buồn.

Tương tự, sau khi bị tay trợ lý côn đồ Sỹ Mạnh đuổi đánh, bị đẩy xuống bùn đen khi đang ở trên đỉnh cao sự nghiệp và phong độ, Văn Lâm đã một lần nữa được bố mẹ gọi điện bảo về Nga, nhưng lần này thì anh từ chối. Thủ thành sinh năm 1993 kiên trì ở lại vì kế hoạch đã vạch sẵn cho AFF Cup, và khát khao cống hiến cho màu cờ sắc áo Việt Nam.

Ảnh: GOAL Vietnam

Nếu không tin một đứa con lai lại có tinh thần Việt lớn đến thế, hãy đọc những dòng này trong status Lâm viết sau khi bất ngờ bị loại khỏi Olympic Việt Nam trước thềm ASIAD 18, giải đấu mà anh hoàn toàn xứng đáng góp mặt:

Những người theo dõi Lâm cũng biết, con đường của tôi chưa bao giờ dễ cả, nhưng đấy mới là động lực để tôi không ngừng nỗ lực và phấn đấu! Trong máu Lâm có ‘tinh thần người Vietnam’ và tôi sẽ không bao giờ bỏ cuộc! Lâm chúc anh em lên đường may mắn và thành công! Hẹn gặp lại tất cả mọi người vào cuối năm!

Đồng thời, hãy nhìn vào cách Văn Lâm hát bài Tiến quân ca không những rành rọt, mà còn hào sảng và vang rền mỗi lần bắt chính cho Việt Nam, cũng có thể cảm nhận được phần nào tình yêu của anh dành cho màu áo đỏ.

Ảnh: GOAL Vietnam

Hai pha ăn mừng khiến tôi xúc động nhất khi theo dõi các ĐT Việt Nam trong một năm qua, bên cạnh gương mặt ngước lên trời với cặp mắt nhắm nghiền, cùng đôi tay giũ bần bật chiếc áo màu trắng và tiếng hét của Nguyễn Quang Hải khi gỡ hòa 2-2 ở những phút cuối cùng cho U23 Việt Nam, trước đối thủ Qatar ở Bán kết giải U23 châu Á; cũng chính là động tác chào điều lệnh và nụ hôn lên lá cờ Việt Nam của Đặng Văn Lâm vào tối qua.

Những hành động như thể là mất tự chủ đó, lột tả chính suy nghĩ thực nhất của họ vào thời điểm ấy, rằng gia đình, bạn bè và Tổ quốc hãy nhìn xem, tôi đã không phụ lòng mọi người; đã đại diện mọi người đến tranh tài ở đấu trường này và làm được điều mà chúng ta có thể hãnh diện.

5. Từ khoảnh khắc Văn Lâm gập người hôn cờ ấy, lùi thời gian về khoảng 100 giây trước, người ta nghe BLV Tạ Biên Cương hét lên:

Tuyệt vời Đặng Văn Lâm! Ông Tan Cheng Hoe tung Muhamed Safawi vào sân là để đá quả phạt trực tiếp vừa rồi, nhưng sự tập trung của thủ môn số một ĐT Việt Nam đã giúp chúng ta giải nguy thành công.

Chỉ có sự tập trung và phán đoán đúng tình huống trong pha bóng này, mới giúp Đặng Văn Lâm cứu thua cho ĐT Việt Nam. Một cú sút với điểm rơi rất khó của Safawi!

– một BLV khác phân tích.

Đó chính là màn trổ tài xuất sắc đầu tiên của Văn Lâm, trong lần khung thành của anh bị uy hiếp đáng kể nhất từ đầu giải, để tiếp tục giữ sạch mành lưới cho ĐT Việt Nam.

Ai đó đã từng nói rằng, muốn lên ngôi ở một giải đấu cụ thể, nhà vô địch nào cũng cần một thủ môn chơi xuất sắc trong xuyên suốt giải đấu ấy. Đặng Văn Lâm, “Chú Gấu” từng chai lì vượt qua rất nhiều thử thách trong sự nghiệp, rất ý thức tự trui rèn bản thân, biết tự tính điểm rơi phong độ cho giải đấu này, và lại có thêm ngọn lửa Việt Nam đang bừng trong đôi mắt, đã sẵn sàng nhận nhiệm vụ lịch sử.

———-


👉👉Like fanpage Kho Báu của mình để đón đọc thêm những câu chuyện thú vị về bóng đá ở muôn nơi nhé! 😅

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Trần Thuận
29 bài viết
“Bóng đá đường phố là điều vĩ đại nhất của thế giới này.”
Phát bóng lên ^